CapRick | Drabble |

Author: Anh (A.)

Pairing: Minsu x Changhyun (C.A.P x Ricky)

Rating: General

DO NOT TAKE OUT WITHOUT PERMISSION

–//–

Changhyun không thể ngừng chạy nhảy. Hôm nay là ngày đầu tiên trong suốt quãng thời gian hoạt động chung của nhóm, cậu được Minsu dẫn đi chơi công viên.

Ngay từ đầu, cậu đối với anh thì rất muốn thân thiết, nhưng Minsu có lẽ thuộc tuýp người khá dè dặt, kiệm lời. Nên dù có muốn thế nào, Changhyun cũng không thể đến gần được. Trên truyền hình trước máy quay thì cười nói, hay cố ý chọc giỡn với anh, sau máy quay thì lại cứ bám theo phía sau, lâu lâu gặp phải ánh mắt Minsu nhìn thì lại cười đến híp mặt như con chó con mừng rỡ khi được chủ quan tâm.

Minsu kiệm lời lắm, tới mức đến những cử chỉ quan tâm hay câu hỏi han cho Changhyun cũng không có nổi. Tất cả những gì anh có thể cho cậu là những cái nhìn khi cậu giỡn quá đà, những cái đánh bôm bốp vào cánh tay khi cậu “diễn trò đáng yêu”, hay là những cú vung chân thẳng vào mông mỗi khi cậu chạy vòng vòng. Mọi người ai cũng nói Minsu và Changhyun nhất định là không ưa nhau, nào đâu phải vậy.

Hôm nay, Bang Minsu chính thức lấy tiền của mình mua vé mời Changhyun đi chơi công viên. Lúc được anh rủ, Changhyun cảm động đến suýt khóc. Cậu nhanh chóng về phòng thay quần áo rồi đi ngay với anh, vì sợ anh đổi ý. Ngồi trên xe cùng anh quản lý, cậu không ngừng cảm thấy vừa phấn chấn, vừa ngại ngùng. Changhyun chỉ có một ao ước nhỏ, đó là đừng khiến Minsu giận. Anh mà bực lên, lại tiện tay mà đánh cậu, lại tiện mắt mà lườm cậu, thì ngày hạnh phúc sẽ bị phá hỏng mất.

Anh quản lý cẩn thận dặn cả hai phải về trước bữa tối vì còn công việc đang chờ, xong anh cũng lái xe về, lo cho bốn thành viên còn lại. Hôm nay mọi người đều có một ngày xả hơi, nhưng chỉ có một anh quản lý, vất vả cho anh rồi.

“Em muốn chơi gì trước?”

Minsu hỏi, tay mân mê tờ giấy hướng dẫn có kèm bản đồ. Công viên như vầy quả thực lâu lắm rồi anh không được tới. Tuổi trẻ đã bị đánh mất không thương tiếc, có chút buồn, nhưng nỗi buồn chưa kịp đến thì đã bị xua đi khi anh nhìn sang Changhyun với ánh mắt ngơ ngác đang dáo dác nhìn quanh. Cậu nhỏ hơn anh tận ba tuổi, cùng là thực tập sinh, cùng debut một lúc, tuổi thơ của cậu chắc hẳn còn thiếu sót hơn anh nhiều lần.

“Em.. em không biết. Hyung, chúng ta chơi roller coaster trước đi.”

Changhyun chỉ chờ có thế, tay bắt đầu múa may quay cuồng, chỉ hết chỗ này đến chỗ khác trong tờ bản đồ nhỏ xíu.

“Sau đó chúng ta có thể chơi xe điện, rồi trượt nước, rồi sẽ đi tàu lượn 3D, rồi sẽ…”

“Bình tĩnh coi. Em bao nhiêu tuổi rồi hả?”

Changhyun nhe răng cười, mặc kệ gương mặt anh vẫn lạnh lùng nhìn cậu.

“Vậy mình chơi roller coaster trước, nhé?”

Changhyun đi đằng trước, Minsu theo sau đuôi. Khoảng cách giữa hai người có lẽ là một cẳng tay. Bằng cách nào đó, Changhyun luôn quay lại nhìn lén anh trong vô thức. Và cũng bằng cách nào đó, mỗi khi cậu quay lại nhìn, thì Minsu cũng đang nhìn cậu với đôi mắt nhỏ nằm sụp dưới chiếc nón lưỡi trai màu đen quen thuộc.

Giữa chốn người đông đúc, một Changhyun nhỏ bé dường như bị mất hút, hoà mình vào đám đông trong vô thức. Không phải là một Ricky hào nhoáng trên sân khấu, bây giờ chỉ là một Yoo Changhyun mộc mạc, tóc không vào nếp, mặt không trang điểm, không kẻ mắt, mặc cộc chiếc áo thun để lộ đôi vai gầy và bé, cẳng chân ốm tong teo hiện ra dưới quần soọc ngắn. Cũng vậy, không phải là một C.A.P với vẻ ngoài nam tính, điển trai, gương mặt hoàn mỹ, tóc phun màu xanh rồi lại đỏ, chỉ là một Bang Minsu với chiếc nón đội che mất đi gương mặt, quần áo xộc xệch, gương mặt mộc bước đi theo sau em. Không ai biết họ là ai, và họ cũng chỉ cần như thế là đủ.

“Hyung, em sợ..”

Changhyun nói lí nhí trong miệng khi ngồi lên chiếc roller coaster dài, chuẩn bị chuyến chạy đầu tiên.

Một Ricky trên sân khấu luôn cố gắng mạnh mẽ, thực ra chỉ là một Changhyun còn con nít, còn trẻ con mà thôi.

“Đừng nghĩ nó đáng sợ, thì em sẽ không sợ.”

Minsu ngồi bên cạnh, vỗ lên đùi em mà động viên. Người Changhyun cứng đờ, cậu chợt nghĩ không thể hiểu nổi sao cậu lại chọn trò này để chơi đầu tiên nữa.

Tiếng động cơ chạy, chiếc roller coaster màu cam sẵn sàng vào cuộc chơi.

“Hyung.. Em đã suýt ói đó. Lúc nó dốc đầu xuống!!”

Cả hai ngồi đong đưa chân ở cạnh bờ hồ trong công viên. Changhyun không thể ngừng hân hoan mà nói không ngừng về chuyến tốc hành ban nãy, vừa nói vừa cười tít mắt, vừa khoái chí và thoả mãn lắm.

“Em cứ tưởng mình rơi ra khỏi chỗ, rơi xuống rồi ấy! Thật sự quá đã!”

“Không sợ đúng không?”

Minsu mỉm cười. Anh thực không thể cưỡng lại sự đáng yêu của cậu.

“Hyung à, mình chơi gì nữa đây?”

“Em nghĩ xem, anh không biết.”

Trong vô thức, Minsu bỗng đứng dậy, anh vươn vai, rồi quay lưng đi.

“Anh đi mua kem. Ăn nhé?”

Changhyun gật đầu. Cậu cảm thấy ấm áp, thấy đầy đủ, thấy hạnh phúc, thấy ngọt. Tất cả mọi cảm xúc tụ lại một chỗ. Cậu biết anh Minsu thực chất vẫn rất thương cậu, chiều cậu, như với Niel hay Chanhee hay Byunghun hay Jonghyun vậy.

Cậu ngồi, chờ. Một phút, hai phút. Mười phút, hai mươi phút. Một tiếng, hai…

Không biết tại sao, Minsu vẫn chưa quay lại.

Lấy trong túi ra, bấm tiếng điện thoại bíp bíp để gọi anh, nhưng hình như điện thoại Minsu hết pin thì phải, máy tự động chuyển sang hộp thư thoại.

Trong lòng cậu vừa sợ, vừa lo, vừa nghĩ bang quơ có khi nào anh bỏ cậu lại rồi không.

Bất giác, Changhyun rời khỏi chỗ, cậu định đi loanh quanh tìm, hy vọng anh chắc cũng bị lạc nên không thể quay lại chỗ cũ. Càng đi, chân càng mỏi, càng thấy vô vọng. Công viên chắc to dữ lắm, to đủ để giấu mất anh của cậu đi.

Giữa những con người lạ lẫm đang bước đi kia, Changhyun cảm thấy sợ hãi thêm gấp bội. Cậu sợ mọi người chê bai cậu đã lớn rồi mà còn đi thẩn thờ tìm người như con nít, rồi họ sẽ nhận ra cậu là Ricky, sẽ bêu rếu cậu, làm ảnh hưởng đến cả nhóm.

Đi được một đoạn, Changhyun dừng lại ở ghế bên vỉa hè, ngồi phệt xuống ghế, vùi đầu vào giữa hai đầu gối. Cậu không biết tại sao, nhưng bây giờ chỉ có thể làm đến vậy.

Có tiếng chạy xồng xộc, có bàn tay bất ngờ bám chặt lấy vai cậu từ phía sau. Changhyun giật mình mà đứng phắt dậy, mắt đỏ hoe.

“Changhyun à.”

Mặt Minsu tái xanh, hốc hác không còn giọt máu. Môi anh mấp mớ thở hổn hển. Túi kém đeo lủng lẳng trên tay bị chảy ra nhiễu nước xuống đất không ngừng.

“Changhyun à.”

Anh lặp lại, tay càng siết chặt vào đôi vai nhỏ bé của cậu. Changhyun có thể cảm nhận được tay Minsu đang run lên. Thì ra không phải chỉ có cậu lo lắng.

“Hyung…”

Minsu kéo mạnh cậu vào vòng tay cứng cáp, siết nhẹ cơ thể gầy. Cậu có thể nghe thấy nhịp tim anh đập thật nhanh trong lồng ngực, cảm thấy hơi nóng toả ra từ cơ thể đẫm mồ hôi. Không phải chỉ một mình Changhyun lo lắng, mà kể cả anh cũng nãy giờ thất thần tìm kiếm, sợ hãi khi lạc mất cậu.

Cái ôm thật dài, một ngày hạnh phúc cũng cảm thấy thật dài, nhưng có lẽ không bao giờ là đủ.

 

Tiềm Hành – Chương 2

DO NOT TAKE OUT WITHOUT PERMISSION

Chiều hôm đó, tập đoàn Oh ở phòng giám đốc rộn ràng hẳn. Nhân viên các phòng khác đều lấp ló ngoài cửa nghe ngóng, hình như là có thêm một trợ lý giám đốc mới được nhận vào làm. Lời bàn tán cứ vậy vang lên không ngớt, vì lý là Park Chanyeol đã quá giỏi rồi, lại có trợ lý là Kim Jongdae cũng không thua kém gì Luhan luôn bên cạnh tổng giám đốc Oh, tại sao lại phải cần thêm một trợ lý nữa.

Lời đồn thổi cao bay xa chạy đến tận phòng tổng giám đốc. Oh Sehun sau khi nghe được hung tin liền chạy ngay sang gặp Park Chanyeol, thầm nghĩ tên này lộng hành quá mức rồi, muốn mời ai vào làm thì mời sao, trước nhất cũng nên hỏi ý Oh Sehun một tiếng. Càng nghĩ, cậu càng tức giận, mặt mày đỏ gay, đi ngang qua khiến nhân viên nào cũng sợ hãi luống cuống lùi lại nhường bước.

Cửa phòng giám đốc bật mở thật mạnh theo cú phóng chân đá ngang. Oh Sehun bước vào, nhận thấy bên trong mọi thứ đang yên ắng bất ngờ. Park Chanyeol ngồi trên ghế sau chiếc bàn lớn với tấm kính ghi dòng chữ “Giám Đốc Park Chanyeol” được khắc đẹp hoàn mỹ. Kế bên là Jongdae đang đứng với nét mặt nghiêm nghị, nhìn thấy Sehun cũng có hơi giật mình, và cuối cùng là người đứng quay lưng lại với tổng giám đốc hiện giờ.

“Ai đây?”

Oh Sehun lạnh lùng hỏi, từng bước tiến lại gần tấm lưng gầy nhỏ người đó.

“Tổng giám đốc, đây là trợ lý mới của tôi.”

Park Chanyeol nghiêm túc đáp, hai tay đan lại đặt trên bàn, sẵn sàng cho bất cứ câu hỏi chất vấn nào tiếp theo.

“Jongdae không làm tốt công việc sao?”

Jongdae đứng bên cạnh nghe tên mình liền cảm thấy có chút khó chịu. Vốn định mở miệng cãi bướng thằng oắt con dám cả gan nói giọng thiếu tôn trọng thì liền bị Chanyeol ngăn lại.

“Công việc nhiều, tôi cần thêm một người trợ lý nữa. Chẳng lẽ lại không được sao tổng giám đốc?”

Hiện Oh Sehun đã đứng ngay sau lưng người trợ lý mới. Cậu đặt tay lên vai hắn, xoay người hắn lại rồi ngỡ ngàng. Hắn nhìn cậu bằng đôi mắt xếch đẹp mê người cùng đôi môi đẹp như tượng tạc màu đỏ hồng. Rõ ràng là nam nhân cớ sao lại đẹp đến vậy.

“Ý tôi là phải nói với tôi một tiếng, giám đốc Park. Tôi dù nhỏ tuổi nhưng địa vị vẫn là cao hơn anh.”

Oh Sehun buông tay đặt trên vai vị trợ lý kia ra, tiến đến bàn nơi Park Chanyeol đang ngồi, nhướn người đến sát ngay mặt anh. Ánh mắt chạm nhau, Sehun càng hung hăng thì cậu lại nhận ra hình như trong anh có gì đó rất mềm mại, luôn nhường cậu một bước. Thực chất có lẽ Park Chanyeol đủ sức để hạ phế cậu khỏi chiếc ghế tổng giám đốc dễ như bỡn, nhưng bằng cách nào đó, anh lại chưa làm.

“Địa vị cao hơn anh, có nghĩa là anh thuộc quyền quản lý của tôi.”

Với một chút lý trí còn sót lại, Sehun nhận ra khoảng cách hiện giờ giữa cậu và anh là rất gần. Cậu cảm nhận hơi thở của anh phà lên chóp mũi, mùi hương của anh thoang thoảng xâm nhập, ánh mắt của anh vừa hồn nhiên vừa sắc sảo. Sehun thấy bản thân có chút luống cuống, muốn đứng thẳng lên nhưng hình như người chồm tới hơi nhiều, kết quả mất thăng bằng, ngã nhào ra bàn.

Có thứ gì đó vừa vững chải vừa ấm áp ôm lấy người cậu. Thứ đó chắc chắn không thể nào là mặt bàn lạnh lẽo được, Sehun ngước mắt nhìn lên, nhận ra Park Chanyeol đang ôm lấy cậu. Anh giữ lấy tay cậu nhẹ nhàng như không muốn cậu đau, anh dịu dàng chạm vào người cậu, thận trọng để không vượt quá mức giới hạn.

“Em không sao chứ Oh Sehun?”

Oh Sehun ngay lập tức đẩy Park Chanyeol ra mà đứng lên, cảm thấy xấu hổ khi bị Jongdae và vị trợ lý mới cười cợt, lại thêm Park Chanyeol cứ quan tâm cậu như một đứa con nít vắt mũi chưa sạch. Vừa giận vừa tức, Oh Sehun kéo tay Park Chanyeol ra ngoài, như thường lệ mặc cho anh có giãy dụa cũng không buông.

Đến khi cả hai đi được một khoảng xa, nơi hành lang không bóng người, Oh Sehun mới dừng lại, quay sang nhìn Park Chanyeol vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cứ xoa xoa cổ tay ý bị cậu nắm chặt quá mà đau. Đàn ông yếu đuối, Oh Sehun nghĩ thầm, thật bại hoại cho kẻ nào đem tình cảm giao cho kẻ như Park Chanyeol.

“Để tôi nói cho anh rõ. Tôi nhỏ hơn anh nhưng tôi sẽ không bao giờ nể trọng anh. Muốn thêm trợ lý mới để áp đảo, phế truất tôi và Luhan? Cứ thoải mái. Tôi xem anh được cha tôi tin tưởng đến bao giờ.”

Vừa nói Oh Sehun vừa thở dốc, ráng kiềm chế không để phun ra những câu chửi không hay. Oh Sehun biết rõ mục đích của Park Chanyeol là lấy lòng cha cậu, sau đó nghiễm nhiên lên ngồi trên chiếc ghế tổng giám đốc. Là một người bản lĩnh, Oh Sheun nhất định không để việc đó xảy ra.

“Em thật sự biết hết rồi sao?”

Chanyeol bật cười khẩy. Nụ cười của anh lại càng khiến Sehun thêm khó chịu.

“Không ngờ kế hoạch của bọn này cũng có nhiều chỗ lủng đoạn như vậy…”

“Bọn này…? Ý anh là còn nhiều người nữa?”

Lần này Park Chanyeol bật cười lớn, anh đưa tay nới lỏng cà-ra-vát, chỉnh chu lại trang phục, không quên ném lại một câu cảnh cáo trước khi bước đi.

“Không phải là phế truất em và Luhan, mà người đó muốn nhìn thấy tập đoàn Oh sụp đổ.”

 

Sehun chạy hộc về phòng, mở sập cửa, chạm phải ánh nhìn ngơ ngác của Luhan mà thấy chạnh lòng, thở dốc vớ ngay điện thoại.

“Anh Luhan, mau, thu dọn hết giấy tờ những công trình của giám đốc Park. Chấm dứt mọi kế hoạch anh ta đang làm. Ngay đi.”

Oh Sehun trong lúc luống cuống mà mở điện thoại, vào danh bạ tìm số điện thoại cha rồi lại vội vã ấn nút gọi. Đáng tiếc thay điện thoại lại bận máy.

“Mẹ kiếp! Nuôi ong tay áo mà chẳng hay!” Cậu rủa thầm, nhìn sang Luhan vẫn chưa hiểu rõ chuyện lại càng thêm bực dọc.

“Anh Luhan, tôi nói anh không hiểu được hay sao?”

“Oh Sehun, có chuyện gì cũng không nên…”

“Park Chanyeol!” Oh Sehun gầm lên, dộng hai tay xuống mặt bàn gỗ lạnh buốt. “Tên hỗn xược đó doạ sẽ khiến tập đoàn Oh sụp đổ. Tôi nhất quyết sẽ không để anh ta chạm vào một chút gì… Tôi sẽ khiến anh ta ngồi tù!”

Luhan tiến đến, vòng tay qua kéo Oh Sehun ngồi xuống ghế. Mặt anh nghiêm nghị nhìn tổng giám đốc, giọng nói chợt thì thầm.
“Tổng giám đốc. Thứ nhất, Park Chanyeol địa phận vốn là chẳng có gì, việc làm một tập đoàn lớn sụp đổ là không thể. Thứ hai, chúng ta cần phải có một kế hoạch. Kế hoạch để vạch mặt tên nào đứng đằng sau chỉ huy. Cậu rõ không? Tổng giám đốc?”

Nghe xong những lời đó, Oh Sehun mới cảm thấy an tâm chút. Park Chanyeol quả thực gốc gác chẳng có gì. Cha cậu đã điều tra rất kỹ trước khi thuê một nhân viên vào làm. Thực tình thì Park Chanyeol ngoài bằng tốt nghiệp hạng ưu tú của một đại học hàng đầu quốc gia, lại thêm nhiều năm kinh nghiệm quản lý những công ty kế toán thu hoạch lớn nên ngài Oh một mực tuyển dụng và đặt trọn niềm tin. Bên gia đình Park nghe nói cũng thuộc dạng khá giả nhưng khổng phải những người tai to mặt lớn, nắm chức cầm quyền. Park Chanyeol ngồi được ghế giám đốc là một may mắn trời cho từ cha Oh Sehun, hiển nhiên sức mạnh làm sụp đổ tập đoàn Oh là không thể.

Vậy hiển nhiên là có kẻ đứng sau giựt dây.

“Vậy ý anh là Park Chanyeol đó, chúng ta có thể yên tâm đối phó?”

Luhan lặng thinh nhìn Oh Sehun, trong lòng không biết nên trả lời sao. Đảm bảo với cậu thì quả thực không dễ, nhưng nếu không đảm bảo, Oh Sehun nhất định sẽ rối rắm kinh động mà gọi ngay cho cha.

“Em không phải lo.”

Một tiếng đáp nhẹ tênh, Luhan quay đầu lại với chồng giấy cao ngút đang chờ anh. Công việc hôm nay thì chớ để ngày mai. Anh còn phải thay Sehun có một buổi họp với bên Tân Mỹ về việc cho vay tiền. Luhan không nghĩ Park Chanyeol kia lại có khả năng làm tập đoàn Oh sụp đổ, vấn đề là kẻ chỉ huy thực chất là ai.

Phòng Giám Đốc.

“Này, tên khi nãy là ai?”

Jongdae đang nhâm nhi cốc cà phê, nghe hỏi liền đặt xuống, hai tay khoanh trước ngực.

“Ăn nói cho cẩn thận, là tổng giám đốc, con trai chủ tịch Oh đấy. Tôi không biết anh dựa vào thế lực gì mà vào được đây, nhưng xin cũng nên biết phải trái chút, anh Minseok.”

Kim Minseok nhìn quanh, cảm thấy gian phòng xa hoa này quả thực không hổ danh tập đoàn Oh tiền của dư thừa, hết sức tráng lệ. Bàn gỗ bóng được đặt ngay giữa, chiếc ghế nệm êm màu đen tuyền, bên phải là dãy kệ với hàng giấy tờ được sắp ngay ngắn, bên phải là bàn của Jongdae đang ngồi. Mọi thứ thật tươm tất và hoàn hảo.

“Tổng giám đốc đó có vẻ còn rất bồng bột.”

“Tôi nói anh rõ, anh nghĩ một mình anh có thể chiếm lấy tập đoàn của người ta trong một hay hai bữa thì thật sai lầm. Tôi không có ý xen vào chuyện làm ăn bí mật của – ”

Cửa bật mở, Park Chanyeol nghiêm trang bước vào, nhận ra bản thân vừa chen ngang cuộc nói chuyện.

“Cứ tiếp tục, đừng quan tâm tôi.”

“Tên Chanyeol kia mau ra đây,” Jongdae níu tay Park Chanyeol mà kéo ra ngoài, cánh cửa vừa mở ra đã bị đóng sầm lại, “cậu cuối cùng là liên can gì đến bọn người đó. Cậu đừng tưởng tôi không biết mới nhìn qua cũng biết tên Kim Minseok đó đến từ – sffhh…”

Kim Jongdae chưa kịp nói hết câu đã bị Park Chanyeol đưa tay chặn ngay miệng, ánh mắt có vẻ van nài.

“Cái này tuyệt đối không được nói ra bây giờ…”

“Park Chanyeol cậu chắc chứ? Tôi cảm thấy cậu quá nhỏ bé để chơi đùa với lửa.”

“Nếu tôi không thử, cả đời của tôi sẽ mãi bị giam cầm. Kim Jongdae tôi biết cậu có ý tốt, nhưng tôi…”

Trong ngực Park Chanyeol có cái gì đó nghẹn lại, anh muốn giải bày nhưng hiện tại cứ đứng trơ ra đó. Nhìn Jongdae bằng ánh mắt đau khổ, cầu xin sự thấu hiểu.

Hai người thanh niên lặng người, dường như những lời không cần nói cũng đã đủ để nghe được trong từng ánh mắt.

Luhan bước vào phòng họp đã hẹn trước với công ty Tân Mỹ. Bên trong là đại diện bên phía họ, ông Hansool, vẻ ngoài trông rất khắc khổ, gặp Luhan như bắt được vàng.

“Ngài Luhan xin ngài…”

“Mời ông ngồi xuống.”

Luhan nhận thấy sự sốt sắng của người đàn ông đối diện, vội yêu cầu giữ bình tĩnh. Tân Mỹ giờ đây sống chết nằm trong tay tập đoàn Oh, điều đó là quá rõ.

“Xin ngài, hãy đồng ý cho chúng tôi sự giúp đỡ, sau này nhất định trả lãi đầy đủ, không thiếu một xu. Xin ngài, Tân Mỹ không phải là một đứa trẻ mới sinh ra, bản thân đã ở trên thương trường gần hai chục năm, nay vì vụ kiện tụng ma tuý mà đổ vỡ. Tập đoàn Oh xin hãy rủ lòng thương cho chúng tôi vay khoảng năm chục tỉ won, nhất định sẽ trả lại không sót một đồng…”

“Hiện tại tập đoàn Oh chỉ có thể cho Tân Mỹ vay cao nhất là năm tỷ won.”

Luhan lạnh lùng đáp, sắc mặt lạnh như dao găm.

“Ôi thưa ngài làm sao có thể xây dựng lại một công ty chỉ với năm tỷ won… Chúng tôi mất mát quá nhiều, chúng tôi làm sao có thể làm lại từ đầu chỉ với năm tỷ…”

“Không có gì đảm bảo các người làm lại sẽ thành công. Đưa cho các người năm chục tỷ won không phải chúng tôi cũng đánh cược tính mạng sao?”

Cánh tay không ngừng di chuyển, tốc độ ghi chép trên trang giấy ngày càng nhanh.

“Còn… còn An Lập… An Lập đầu tư cho chúng tôi để tiếp tục phát triển thương mại… Xin hãy để chúng tôi vay tiền, An Lập nhất định sẽ không để chúng tôi thua lỗ…”

“…”

“Tôi biết bên An Lập cũng đang nắm giữ cổ phần của tập đoàn Oh… Chúng tôi nói cách khác cũng chính là làm việc cho An Lập! Xin hãy suy xét, xin hãy rủ lòng từ bi…”

Người đàn ông như muốn quỳ rạp xuống dưới chân Luhan mà nức nở. Quá quen với những chuyện thế này, Luhan không mảy may rung đông mà đứng dậy chỉnh chu lại y phục.

“Chiều nay lúc 5 giờ 30 phút sẽ có một khoảng tiền năm tỷ won được chuyển vào tài khoản giám đốc công ty Tân Mỹ. Tôi xin phép.”

Bên trong phòng vẫn còn tiếng chửi rủa vang lên vọng cả một gian, cùng tiếng nức nở cứ kéo dài. Luhan lê đôi chân mệt mỏi đi dọc hành lang. Anh thật không muốn khiến người khác phiền lòng, nhưng cứ kéo dài nhường nhịn chẳng mấy chốc công sức của ngài Oh sẽ theo mây theo gió. Những bước chân trải đều trên nền gạch sáng bóng rồi chợt dừng lại. Trước mặt Luhan nay là một nam nhân nhỏ người, gương mặt hơi bầu, cặp mắt lanh lẹ, tóc tai thì chải chuốt gọn gàng. Bên ngực trái áo cũng có gắn một bảng tên màu đồng, “Trợ lý giám đốc, Kim Minseok.”

Luhan bật ho khúng khoắng, thì ra đây là người đã được đồn thổi từ trưa đến giờ, người mang danh trợ lý cho Park Chanyeol đây, người làm cho Oh Sehun sợ phát khiếp mà chửi xối xả không ngừng, võ nghệ gì cao tay trong con người bé nhỏ này.

Vốn định Minseok nhìn thấy Luhan, cũng không một chút căng thẳng mà thản nhiên ngẩng cao đầu đi qua, thái độ lại trông rất hống hách, liền bị Luhan một tay giữ chặt lấy không cho thoát.

“Kim Minseok, để tôi xem cậu tài cán tới đâu mà đòi làm trợ lý giám đốc.”

Minseok không đưa mắt nhìn sang, cười khẩy, hất mái tóc sang một bên.

“Đủ tài cán để làm cho anh con mẹ nó lên voi xuống chó sống không yên thân.”

Khi nam nhân kia vừa giằng tay ra thì Luhan một mực kéo hắn lại, dí hắn đầu đập vào bức tường sau lưng, mắt long lên đầy sự tức giận.

“Tập đoàn Oh không phải bãi tha ma để ai muốn vào thì vào muốn ra thì ra…”

“Anh biết sao không, tôi chưa từng nghe nói trợ lý đi theo đuôi Oh Sehun như một kẻ hầu Luhan đây lại có vẻ ngoài đẹp tuyệt mỹ như vậy.”

Câu nói vừa dứt, Minseok không ngần ngại đưa tay vòng ra phía sau gáy Luhan mà kéo anh lại, môi hắn vừa chạm môi anh thì lưỡi đã nhanh nhẹn luồn qua khuấy động. Luhan ngỡ ngàng, muốn dứt ra nhưng bản thân thực chất cũng đang bị mê hoặc.

Rõ ràng là nam nhân tại sao lại ngọt ngào đến vậy, từ bờ môi ướt đến chiếc lưỡi điêu luyện. Luhan suốt gần 30 năm nay chưa khi nào lại hôn một nam nhân. Mỹ nhân xếp hàng chờ anh chọn cũng đủ để anh sống an lạc cả đời còn lại rồi chứ đừng nói chi là những thanh niên trai trẻ khác. Minseok này từ chỗ nào chui lên, cả gan hôn anh, rồi còn điều khiển khiến Luhan không kiềm chế được mà đáp lại nụ hôn ấy nhiệt tình đến thế.

Luhan đẩy Minseok thật mạnh ra sau khi bắt lại được luồng suy nghĩ, trông anh giờ hốc hác thấy rõ. Cái cảm giác mông lung đang hiện diện trong đầu Luhan bây giờ thật khó giải thích, tức giận cũng không phải mà mãn nguyện cũng không hẳn. Có cái gì đó rối rắm và phiền toái hơn thế.

Gương mặt Luhan toát ra vẻ kinh hãi như không hiểu sao hơi thở vẫn cố giữ khá đều đặn. Minseok mỉm cười, đưa tay chạm lên môi chính mình mà nói.

“Đúng là rất ngọt.”

Luhan giờ đây suy nghĩ xem nên nói gì, cuối cùng quyết định đi thẳng trong im lặng. Vốn dĩ im lặng chính là sự khinh bỉ ghê gớm nhất, bản thân không cần thiết phải mở miệng tốn nhiều lời.

Nhưng hình như, tim đang đập rất mạnh.

“Luhan, hân hạnh được biết anh. Ha ha ha ha!”

Tiếng cười vang khắp dãy hành lang, Luhan vẫn bước đi, khuôn mặt vẫn còn hơi tái, nhưng bàn tay rung rẩy khẽ chạm lên môi. Là hôn, là một nụ hôn khởi đầu của một sự chống đối độc chiếm ngai hàng, hay khởi đầu của một tình yêu không hồi kết?

ChanHun |Missing You

Author: Lệ Vũ (A.)

Pairing: Chanyeol x Sehun

DO NOT TAKE OUT WITHOUT PERMISSION.         

 

 

Người ta nói Oh Sehun nhìn rất giống người yêu cũ của hắn.

Lúc đầu, Sehun cho rằng chuyện hoang đường, nhưng dần dà, cái cảm giác không muốn tới cũng bất ngờ ập đến, khiến trong lòng sốt sắng, ruột thắt quặn đau, tim như vỡ vụn thành trăm mảnh.

Chanyeol nhờ Sehun dọn dẹp dùm góc tủ để dọn nhà sang căn hộ mới, tiện chỗ làm việc và giá cả phải chăng hơn. Sehun như một con cún ngoan vâng lời chủ, bỏ hết sách và đồ đạc linh tinh vào một chiếc thùng giấy cứng, cẩn thận và ngăn nắp, đến khi tay cậu chạm phải một tệp ảnh và bì thư được gói bằng dây chun nằm sát trong góc kẹt.

Sehun cẩn trọng lôi ra, vốn dĩ đâu phải loại tò mò, cậu đã định chẳng buồn để tâm mà bỏ nó vào trong thùng. Thế nhưng ý trời khó đoán, sợi chun lâu ngày được đụng đến, mừng rỡ mà đứt đánh bụp một tiếng. Tập ảnh theo đà mà rớt xoạch trên đùi Sehun, và cậu nhận ra, quả nhiên là tập hình cũ của Chanyeol cùng một người nữa.

Những bức ảnh rời rạc, những nụ cười cổ điển và ngại ngùng, chỉ riêng nét tuấn tú của Chanyeol thì vẫn giữ trọn vẹn. Sehun khẽ chạm phải bức thư được xếp làm bốn kẹp ngoài tập ảnh, mở ra mà mắt chạm đến từng câu chữ.

“Em à, hôm nay anh chính thức cất giữ em vào ngăn tủ. Đã chia tay nhau sáu tháng rồi, sao vẫn chưa chịu buông tha cho anh? Nếu hình ảnh của em cứ ráo riết nơi đây, kết cục bi thảm rồi sẽ chỉ cho kẻ đến sau.

Hôm nay anh gặp một người giống em. Cậu ấy tên Oh Sehun, mái tóc gọn gàng, dáng người cao mảnh khảnh, da trắng hồng dịu dàng lắm. Anh thích lúc cậu ấy cười, vì trong nụ cười đó, hình như anh tìm thấy em. Anh thật sự không tin mình sẽ yêu được ai khác ngoài em, nhưng anh tin rằng bản thân có thể sẽ khiến cậu ấy trở thành em, một bản sao hoàn hảo của em dành cho mình anh thôi.

Cậu ấy yêu anh, thật lòng. Cơ thể này anh có thể trao, nhưng trái tim thì chưa thể.”

Giấy đã ngả vàng, dòng chữ vội vã cũng đã dứt. Oh Sehun quen hắn đã hơn năm năm, nhưng bây giờ mới biết thì ra, lời người ta đồn quả không ngoa. Nước mắt như bị nghẹn, cậu còn nhớ rõ lúc mới quen hắn đã khen cậu cười rạng rỡ ra sao, bảo cậu mặc áo màu hun xám mới đẹp, quần lúc nào cũng nên mặc quần cộc vải jeans cứng, giày nên mang giày cột dây, tóc nên vuốt qua một bên cho gọn gàng, nước hoa nên dùng mùi thoang thoảng của vị bạc hà mới, đừng quá nồng nặc. Tất cả những điều nho nhỏ từ hắn, không phải dành cho Sehun, mà là ích kỷ chỉ để hắn cảm thấy thoả mãn nỗi nhớ nhung người cũ.

Tấm giấy vẫn được gói lại và nhét vào thùng. Sehun quệt dòng nước mắt còn đọng trên má, đứng dậy. Cậu nhìn mình trong gương, hôm nay cậu diện áo sơ-mi carô dài tay xám ngà sọc trắng, quần kaki vải màu nâu cứng, giày Oxford đen cột dây, tóc vuốt ngược ra sau trông bảnh bao và cường điệu. Trên người vẫn thơm mùi bạc hà, như những tháng năm về trước cũng thế. Sehun tiến ra phòng khách, nơi Chanyeol đang sắp xếp lại sách vở ở kệ vào túi. Cậu tiến đến sau lưng anh thật chậm, vòng tay nhẹ nhàng choàng sang ôm lấy eo anh, cổ đặt lên đôi vai cứng cáp, nhịp thở đều đều.

“Em xong rồi à? Cảm ơn em, Sehun à.”

Sehun định nói gì đó, nhưng sau quyết giữ miệng lặng thinh. Vòng tay hời hợt bỗng ôm ghì lấy. Ừ, thế thân cũng được, là do cậu sai, cậu gặp anh, rồi yêu anh, nhiều hơn anh đối với cậu mà nói thì vô kể.

Tiềm Hành – Chương 1

Vốn dĩ tập đoàn Oh nổi tiếng với sự quảng bá thương mại và mua bán cổ phần giữa các công ty lớn khác nhau. Nói cách khác, tập đoàn Oh tượng trưng cho một tập đoàn cho vay nặng lãi lớn. Câu hỏi đặt ra rằng tại sao những công ty khác dù biết vay tiền từ cổ phần của tập đoàn Oh, lãi suất cao tới mức làm ăn thành công lắm mới trả hết được, vậy mà vẫn đâm đầu vào? Bởi lẽ, tương truyền rằng, người nào dám tiến tới làm ăn lớn với tập đoàn Oh, nhất định sẽ thành công mỹ mãn.

Ông chủ tập đoàn là ngài Oh, nay đã ngoài năm mươi, dù vậy vẻ oai phong vẫn còn đó. Hằng ngày cùng nhân viên thứ ký kéo hàng dài đi khảo sát thị trường, trong nước lẫn quốc tế. Do vậy, ngài Oh thường không hay có mặt ở chi nhánh chính thức tại Seoul, thay vào đó là con trai út của ngài, cậu Oh Sehun, luôn túc trực và quản lý sổ sách thay cha. Oh Sehun là con út của gia đình, nhà có ba người con, anh trai cả thì đi lấy vợ ở tận Ý, chị thứ hai thì làm cho hãng thời trang của Mỹ, còn lại độc nhất Oh Sehun ở lại Hàn Quốc, tận tuỵ theo công việc của cha mà triển khai. Sehun năm nay chỉ mới hai mươi hai tuổi, theo học đại học được hai năm thì phải bỏ dỡ vì công việc gia đình, mỗi ngày đều ăn mặc chỉnh tề ngồi ở văn phòng xem sổ sách, tham dự cuộc họp, tính toán và lập kế hoạch với những công ty nhỏ ở Hàn, để cho cha có thể yên tâm làm ăn xa. Nhiều nhân viên trong tập đoàn Oh vẫn tự hỏi, “tổng giám đốc tạm thời” này sao lại có thể làm được nhiều việc vĩ mô như vậy trong khi tuổi còn quá trẻ, thực chất thì Oh Sehun luôn có sự hỗ trợ từ một người, đó là Luhan.

Luhan là thư ký tổng giám đốc của tập đoàn Oh, trước giờ được biết đến vì sự am hiểu sâu rộng, sáng tạo và nhanh trí. Tập đoàn Oh có được như hôm nay công của Luhan không phải ít. Vì thế ngài Oh mới giao cậu con trai cho Luhan giúp đỡ, tiện sẵn cũng dạy dỗ cho Sehun thêm nhiều thứ mới. Dù hơn tuổi, nhưng với địa vị thấp hơn, Luhan luôn khiêm nhường và tôn trọng Sehun hết mức có thể. Một chàng trai với nhiều tài năng và hiểu biết như vậy, thật sự là một người không thể thiếu đối với sự nghiệp của cả tập đoàn. Điều đáng để ngạc nhiên hơn nữa chính là Luhan thực chất không phải người Hàn Quốc, nhưng anh lại giải quyết và suy nghĩ mọi việc một cách lô-gíc bằng như người Hàn thành thạo. Người ta nói cha mẹ Luhan chắc hẳn là người Hàn nhưng sống ở nước khác, nhưng không ai biết rõ sự thật là gì, tất cả chỉ là những lời đồn thổi từ cấp dưới. Thực hư Luhan ra sao, Sehun có lẽ là người biết rõ nhất.

Cha mẹ Luhan là người Bắc Kinh, từ trước giúp đỡ gia đình Oh gầy dựng tập đoàn này, sau vì một tai nạn mà qua đời sớm, thế nên Luhan mặc nhiên trở thành con nuôi của ngài Oh. Nói không phải, chính là anh nuôi của Sehun. Tuy nhiên chuyện này không mấy ai biết, mà cũng không mấy ai quan tâm đủ nhiều để biết. Oh Sehun không phải là kẻ giữ bí mật, nhưng cậu lại không phải kẻ ba hoa chích choè. Sehun biết Luhan cũng không ngần ngại chia sẻ chuyện của mình, nhưng hình như anh luôn cho rằng không ai cần thiết phải lắng nghe về bản thân anh.

“Sehun. Nếu cậu không ký hợp đồng với bên Tân Mỹ, họ sẽ phá sản. Cho họ vay thêm khoảng năm tỷ won, giúp họ gày dựng lại.”

Luhan khẩn khoản nói khi mắt xem xét những con số trên chồng giấy dày. Sổ sách định sẵn, thứ duy nhất bây giờ cần nhất chính là sự nhạy bén và tinh xảo trong việc điều hành.

“Phá sản thì dù có vay, lãi trả cũng không nổi. Huống hồ muốn vay dài hạn, phải chắc chắn cổ phiếu của chúng ta bỏ vào bên đó không giảm. Nếu không, không phải sẽ gay go hơn sao?”

Những con số không ngừng nhảy múa trên màn hình máy tính. Oh Sehun không chần chừ nhấp thêm ngụm cà phê thứ sáu của cốc cà phê thứ năm trong ngày.

“Sao cậu không nghĩ đến số sản phẩm bên An Lập đã đầu tư vào Tân Mỹ? Nếu Tân Mỹ sụp đổ, chẳng phải An Lập cũng mất đi một khoảng khá lớn?”

“…Phải.”

Sehun chậm rãi gật đầu, đưa mắt lên nhìn Luhan bấy giờ vẫn chăm chăm đọc những trang giấy, tay loay hoay viết thật nhanh. Luhan từng nói bản thân suy nghĩ mọi thứ rất nhanh, rất gọn, không thích dong dài, không thích quanh co. Một người tài giỏi như Luhan xứng đáng để ngồi ghế tổng giám đốc, chứ không phải Oh Sehun.

“Mà chúng ta bên An Lập cổ phần đang rất nhiều, hiện tại phải hơn một trăm tỷ won. An Lập là công ty đang phát triển. Tân Mỹ mất đi sẽ lấy đi của An Lập một phần không nhỏ.”

“Tôi hiểu rồi, anh Luhan.”

Lúc này Luhan mới nhìn lên, mím môi thật chặt. Sehun cảm thấy dây thần kinh của Luhan hiện chắc đang căng thẳng lắm, trong khi bản thân lại chẳng hề thấy căng thẳng gì. Tân Mỹ hay An Lập, từ đầu Sehun đã không màng tới.

“Cứ theo anh mà làm, anh Luhan.”

“Sehun, tôi không ép cậu. Hãy làm những việc cậu muốn, tôi chỉ là đưa ra ý kiến.”

Oh Sehun đứng dậy khỏi chiếc ghế xoay, cầm cốc cà phê tiến ra cửa. Trên môi vẫn giữ nụ cười mỉm rất hồn nhiên của tuổi hai mươi hai. Không bận tâm, không lo nghĩ, không âu phiền. Một Oh Sehun chưa muốn trưởng thành là đây.

“Tôi không nói anh ép, chỉ là tôi đồng tình với cách suy nghĩ của anh, Luhan. Cứ vậy mà tiến đi.”

Cánh cửa khép lại thật mạnh, Sehun mất hút theo dãy hành lang đến phòng giám đốc như thường lệ.

Mười hai giờ ba mươi mốt phút đúng.

Park Chanyeol nhìn đồng hồ, cả ngày vất vả với chồng giấy tờ sổ sách, bấy giờ mới đến giờ nghỉ ngơi một chút. Vốn định sẽ rủ Jongdae cùng đi ăn, sau nhìn sang phòng bên cạnh thì đã không thấy Jongdae ở đó nữa.

Đồng hồ điểm mười hai giờ ba mươi hai phút. Chanyeol thở dài, đẩy ghế đứng dậy, miệng lầm bầm.

“Trễ mới có hai phút…”

Với lấy áo khoác treo trên giá, tròng vào người cho tươm tất, anh bước ra cửa suy nghĩ xem trưa nay nên đi đâu, ăn gì. Tay vừa xoay nắm cửa thì tự động cửa bật mở một cách suồng sã. Bên ngoài, không ai khác chính là tổng giám đốc Oh Sehun.

Mái tóc nâu vàng óng của Sehun phản chiếu ánh nắng ngoài cửa sổ rọi vào nên trông càng lấp lánh. Áo sơ mi với cà-ra-vát thắt lệch, áo vest trông luộm thuộm còn quần tây thì hơi ngắn quá. Chanyeol nhìn Sehun từ đầu đến chân, rồi chợt buộc miệng hỏi.

“Tổng giám đốc đi đâu đến nơi này vậy?”

Sehun vừa thở hổn hển, vừa mặt nghiêm nghị mà nói, mắt lộ rõ vẻ khoái chí nhưng môi thì vẫn mím chặt.

“Giám đốc Park, chúng ta cùng đi ăn trưa đi.”

Nói rồi không đợi Chanyeol đồng ý hay không, Oh Sehun một mạch kéo tay anh đi, mặc kệ ánh nhìn của mọi người. Chanyeol nhìn sang tốp nhân viên đứng dọc hai bên hành lang, tay lắc qua lắc lại phân bua, mặt thì mếu máo như bị ai ăn hiếp.

Park Chanyeol là giám đốc đắc lực của tập đoàn Oh đã hơn ba năm nay, ngày trước là ngài Park luôn ngồi ở chiếc ghế đó trợ giúp ngài Oh. Nhưng vấn đề là cha Park Chanyeol đã có tuổi, nên quyết định để con trai lên thay. Ba năm rồi Park Chanyeol chưa lần nào khiến ngài Oh thất vọng. Đường đường chính chính là sinh viên tốt nghiệp đại học quốc gia Seoul, ngài Oh vì vậy một mực đặt hết lòng tin lên anh. Có một lý do giải thích vì sao Oh Sehun luôn bám dính lấy Park Chanyeol. Một là vốn dĩ chỉ muốn chọc ghẹo người đàn ông ngây ngô trong những mối quan hệ không-liên-quan-đến-công-việc kia một chút, hai là muốn khiến cho Park Chanyeol quỵ luỵ mà làm hỏng việc, bị phế truất khỏi tập đoàn.

Oh Sehun là một đứa con nít, phải, người khác hay nói vậy, nhưng cũng không kém phần mưu mẹo của một người trưởng thành. Cậu biết rõ ngài Oh đặt lòng tin vào Park Chanyeol ngang ngửa với Luhan. Ngoài mặt mà nói, Luhan đã tận tuỵ cùng gia đình Oh suốt bao năm trời trong khi gã họ Park chỉ mới ba năm. Cớ sự vậy nên Sehun cảm thấy có chút bất công.

“Oh Sehun.. ý tôi là tổng giám đốc… Xin lỗi nhưng tôi có hẹn r-“

“Nói nhiều, tổng giám đốc mời đi ăn là phải ăn.”

Đây không phải lần đầu tiên Oh Sehun bám dính lấy Chanyeol rồi tằng hắng ra lệnh cho anh như vậy. Thế nhưng quả thực hôm nay, Chanyeol thật ra đang bàn tính đi dùng bữa với một người khác. Một người quan trọng với anh, một người bạn thời thơ ấu, một người bạn thời trung học.

“Tôi thật sự là…”

Chanyeol nắm lấy tay Sehun mà gỡ ra, kết quả là khiến cậu la oai oái vì đau. Hành lang dài vắng hoe, còn vài dãy cầu thang nữa là đến phòng ăn lớn. Sehun đứng đó chống nạnh nhìn Park Chanyeol, môi cong lên đầy thách thức.

“Anh cả gan dám lấy cả hẹn ra để hù doạ tôi, giám đốc Park.”

“Thành thực xin lỗi.”

Park Chanyeol nghiêm túc nghiêng đầu xin tạ lỗi, rồi định quay gót bước đi. Tay đưa lên vò mái tóc một cách bối rối. Oh Sehun luôn làm như thể cậu và Chanyeol thân thiết lắm, nhưng Chanyeol biết rõ ẩn ý bên trong không phải như thế.

“Tôi không nghĩ anh lại đang qua lại với một người khác đâu, giám đốc Park. Tôi công nhận anh điển trai, nhưng tôi không nghĩ lại có người chịu quen với một tên dở hơi như anh.”

Sehun bật cười, cậu cũng nhân thế mà tiến tiếp đến phòng ăn, lòng huýt sáo vui khôn tả vì vừa thọt cho Chanyeol một cú khá đau. Chuyện Park Chanyeol có quen biết ai, qua lại với ai, Sehun vốn không hay biết, chỉ là nói tầm phào. Cơ mà khi nhìn thấy mặt Chanyeol đỏ gay thì cậu biết câu nói đó đã bắt thóp hết tâm can anh rồi. Nghĩ đến đây, Sehun bật cười lớn hơn.

Cậu nào có biết sau này câu nói đó lại quay lại dày vò chính mình.

Đợi Oh Sehun mất hút ở cuối hành lang, Park Chanyeol mới thận trọng lấy điện thoại đang rung trong túi ra xem. Áp điện thoại lên tai rồi thì thầm.

“Baekhyun à, ừ, tôi đây…”

Tạm biệt

Chào nhé, những ngày tháng đã ở bên nhau.

Chào nhé, những điều ước đã từng hứa.

Chào nhé, những tình cảm dành cho nhau thật thầm lặng.

Chào nhé, bạn tôi.

P.s. TIn em chứ? Em sẽ quay về, nhưng em không thể hứa khi trở về bên anh, em lại có thể là em của ngày hôm qua, anh nhé.

Ngày Hôm Ấy

Author: Lệ Vũ (A.)

DO NOT TAKE OUT. DO NOT EDIT/UPLOAD/REPOST.

Câu chuyện ngắn về ngày hôm ấy, ngày mà em chỉ cần nghĩ đến cũng đủ bật khóc.

 

Ngày hôm ấy là ngày mà anh xuất hiện với nụ cười thật hiền và đôi mắt ánh lên sự dịu dàng. Len lỏi trong em những cảm xúc khó tả khi anh đến bên, quan tâm em bằng những câu hỏi vẩn vơ, để rồi em lại như kẻ ngốc không thể nào bỏ ra khỏi đầu hình ảnh đó.

Ngày hôm ấy là ngày mà anh vô tình chạm tay em khi chúng ta cùng bước đi. Anh ngại ngùng mà xin lỗi, nhưng anh có hay rằng tim em vẫn đập rộn ràng, đầu óc vẫn quay cuồng không ngừng cùng từng cử chỉ anh trao.

Ngày hôm ấy là ngày mưa tầm tã, anh chạy đến chỗ văn phòng em làm việc lúc tan ca chỉ để hỏi em có mang ô hay không, sợ em đi một mình về lại ướt, sợ em như một đứa trẻ khờ khạo khi không có anh bên cạnh. Em không phải là con nít anh ạ, em càng không phải người cần người khác lo lắng cho mình, thế nhưng thấy anh quan tâm như vậy, em lại muốn mình cứ được làm con nít mãi.

Ngày hôm ấy là ngày anh trao cho em nụ hôn thật nhẹ, nói rằng anh không thể sống một ngày mà thiếu vắng em, nói rằng anh có lẽ đã yêu em thật nhiều. Khi em chỉ nhìn anh không đáp, anh liền vội ôm chầm lấy em, miệng cứ lẩm bẩm, yêu anh đi, yêu anh được không, một chút thôi. Ngốc, em vẫn là luôn thích anh, luôn thương anh, muốn được anh yêu thế đấy.

Ngày hôm ấy là ngày anh đưa em qua từng gốc phố trên chiếc xe đạp thân thuộc, khi anh bảo em ngồi sau phải ôm lấy thắt lưng anh thật chặt, đầu cũng nên tựa vào lưng anh. Anh sợ em ngồi sau không cẩn thận sẽ ngã. Em run rẩy đặt tay mình lên thắt lưng gầy ấy, để rồi tay anh nắm lấy kéo chặt tay em không buông. Lúc tay chạm tay ấy, có khi nào anh cũng cảm thấy như em, trời đất quay mòng, mọi thứ dường như mờ nhạt, thứ duy nhất em cảm nhận được chỉ là anh.

Ngày hôm ấy là ngày anh chạy đến bên em vào giữa trưa mùa hè, ăn mặc chỉnh tề cùng chiếc áo sơ mi đen bỏ thùng đường hoàng. Anh vội vã nắm lấy tay em, nói rằng chúng ta có chuyện riêng cần giải quyết. Em ngờ ngợ vẫn chưa hiểu sự tình đã bị anh kéo đi. Tay anh siết chặt, em bỗng lo sợ rằng phải chăng anh không muốn bên cạnh em nữa. Nỗi sợ dày vò khiến em suýt bật khóc. Để rồi đến khi anh nói ra, nước mắt lại không thể rơi đến nửa giọt, ung thư phổi đập cửa đến tìm anh.

Ngày hôm ấy là ngày bình thường như mọi ngày, em cùng anh ngồi trên giường bệnh, đút cho anh ăn từng muỗng cháo. Em tin rằng anh sẽ ổn, nhưng anh lại không thế. Anh vẫn xua đuổi nói em hãy tìm một tình yêu khác. Phải chăng có thực một tình yêu khác dành cho em, nhưng con tim này cũng đã theo anh đến lúc mặt trời không còn mọc nữa rồi. Yêu anh đi, yêu anh được không, một chút thôi. Phải, em yêu anh, yêu anh được chứ, một chút thôi cũng là chưa đủ. Em yêu anh nhiều như vô vàn cái một chút trên thế gian này gộp lại.

Ngày hôm ấy là ngày trái đất ngừng quay, thời gian đứng lại, em đặt đoá hồng trắng xuống chiếc quan tài gỗ nâu sậm, mắt nhắm nghiền ngăn giọt lệ chực tuôn. Tiếc thay cho cuộc đời một người chỉ trải qua trong tíc tắc. Thăng trầm, đắng cay hay ngọt lịm, tất cả cũng chỉ là xa xỉ, để rồi đến cuối đời thứ con người ta mang theo mãi mãi cũng chỉ là kỷ niệm. Em vẫn quen người yêu mới, em vẫn cố gắng bước đi trên con đường mù mịt đầy sương này, chỉ là dẫu có bao nhiêu năm qua đi nữa, trái tim em vẫn chưa từng ngừng nghĩ về anh, ngừng trao về anh yêu thương để có thể tiếp tục sống trọn vẹn cuộc đời còn lại.

 

Câu chuyện ngắn về ngày hôm ấy, ngày mà em chỉ cần nghĩ đến cũng đủ bật cười. Thì ra trái tim em, trước đến nay vẫn luôn yêu anh nhiều như vậy.

 

END.

[Preview] Longfic || Tiềm Hành

Tiềm Hành

Author: Lệ Vũ (A.)

Pairing: Chanyeol x Sehun || Luhan x Minseok || Jongdae x Baekhyun ||

Categories: Cường lãnh công x Cường thụ | Công cực sủng thụ (ChanHun) Ôn nhu công x Phúc hắc thụ (LuMin) Ôn nhu công x Cường lãnh thụ (ChenBaek)

Rating: PG-15 to NC-17

Disclaimer: I do not own anything but the plot.

Summary:

Đại ý là vầy, mình cũng chỉ mới bắt đầu viết truyện này thôi, cũng có chút ý tưởng lâu dài nhưng không biết dài được tới bao giờ vì mình rất…lười LOL dù sao thì cũng sẽ cố gắng hết mình :D

Sẽ có người thắc mắc vì sao trong truyện lại toàn là “cường thụ“? Vì truyện mình viết về tập đoàn lớn, các công các thụ toàn là giám đốc này kia, nên toàn tai to mặt lớn không thôi, không có ai nhường nhịn ai hết :D

Plot thì khá dong dài, hy vọng sẽ không quá nhàm chán ;;v;; Nói chung giờ chỉ là preview thôi, câu khách gọi là :)) Khi nào mình cảm thấy tự tin sẽ post lên chương một. Vậy hén. Bái bai :3

 

Transfic | For Eternity, Give You 21 Roses | ChanHun

Dành Cho Mãi Mãi, Tặng Em 21 Đoá Hồng (For Eternity, Give You 21 Roses)

Author: disquietedly || Link

Translator: A.

Pairing: Chanyeol x Sehun

Rating: G

Summary: Chanyeol không hề tin vào ý nghĩa của ngày lễ Tình nhân, nhưng anh tin vào ý nghĩa của những đoá hồng.

FIC DỊCH ĐÃ CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ. VUI LÒNG KHÔNG ĐEM RA KHỎI WORDPRESS NÀY. KHÔNG EDIT/REPOST/REUPLOAD/ĐẠO FIC DƯỚI BẤT KỲ HÌNH THỨC NÀO.

 

~

 

Đã có một lúc trong khoảng thời gian ấy Sehun nghĩ rằng bản thân đã thành một kẻ nghiện hoa, cho dù trước giờ cậu thật sự rất không có thiện cảm trước muôn vạn màu sắc và mùi hương ấy. Nếu bạn hỏi Sehun của hai năm trước rằng từ khi nào mà lại yêu thích hoa như vậy, chắc hẳn cậu sẽ không thể trả lời được. Chắc hẳn câu trả lời tử tế nhất mà cậu có thể nói ra đó là “lúc mà tôi gặp gỡ Chanyeol”. Và việc này thì chẳng có nghĩa lý gì vào lúc ấy, hai năm về trước, khi Chanyeol vẫn còn tồn tại trên thế gian này, một người anh trai phiền phức cứ luôn bám lấy cậu với hai lỗ tai cứ vểnh lên theo cùng một nụ cười toả nắng.

Nhưng hôm nay, hai năm sau, Sehun nhớ tất cả mọi thứ.

Cậu nhớ rõ số đoá hồng Chanyeol tặng cho nhân một lời tỏ tình lãng mạn – 33 đoá hồng cánh sen, được gói gọn trong một vòng giấy mềm ngọt ngào, to đùng, nơi mà Chanyeol núp khuôn mặt đỏ ửng của mình phía sau.

Cậu nhớ rõ những 21-đoá-hồng mà anh tặng cậu vào mỗi ngày 14 hàng tháng vì Chanyeol nói rằng anh không tin vào lễ Tình Nhân, nhưng anh tin vào sự thuỷ chung, luôn bằng cách nào đó gắn liền với hai-mươi-mốt-đoá-hồng-trong-giấy-bọc-màu-hồng-phấn. Mỗi lần Chanyeol sẽ luôn nói với cậu, trực tiếp hoặc bằng một mẩu thư tình nhỏ, “Cảm ơn em vì đã luôn ở đây” và Sehun đã từng xem những điều đó như là một trò đùa ngốc nghếch. Tặng hoa hồng là để thể hiện tình cảm, chứ đâu phải để tỏ ra cảm kích? Cho đến ngày mà Sehun thôi nhận được 21 đoá hồng, một năm mười một tháng về trước, cậu mới vỡ lẽ ra sự thật – Chanyeol luôn xem trọng sự hiện diện của cậu ở bên anh hơn sự hiện diện của anh ở bên cậu. Sau này thi thoảng Sehun cảm thấy tức giận nhiều hơn trước khi cậu đối diện với nỗi buồn. Những đoá hồng kia còn ý nghĩa gì nếu người tặng cho cậu không phải là Chanyeol.

Một tháng sau khi Chanyeol trút hơi thở cuối cùng, Sehun nhận được một đoá hồng đặt ngay bậc thềm cửa nhà cậu, vào ngày 14. Cứ như là Chanyeol vẫn còn tồn tại ở đó bên cạnh cậu vậy, nhưng thật sự thì đoá hồng quen thuộc kia lại khiến Sehun ngỡ ngàng và trái tim cậu tổn thương đến vô hạn. Cậu nghĩ chắc là do lỗi sơ suất gì đó của tiệm hoa – nơi mà luôn vận chuyển những đoá hoa khi trước từ Chanyeol đến cho cậu. Trước khi Sehun kịp nhận ra bản thân đang gào lên trong điện thoại thì đầu dây bên kia chủ tiệm hoa đã yêu cầu cậu giữ bình tĩnh để nghe lời giải thích từ họ. Cứ như rằng cô chủ ấy biết rõ thể nào Sehun cũng hành động như vậy, và rồi cô nói rằng ở đây quả thực không có sơ suất nào hết, và rằng Chanyeol đã trả tiền trước cho số hoa được chuyển tới vào những tháng sau sau nữa “đến khi nào em ấy phát bệnh với những đoá hoa này thì thôi”. Sehun không biết nên khóc hay cười cho tình cảnh này (cuối cùng thì cậu vừa cười trong khi nước mắt chảy ròng), bởi vì cậu nghe được, lúc ấy, cậu nghe được lời dặn dò của Chanyeol cho cô chủ tiệm hoa, bằng chất giọng khản đặc quen thuộc, cứ như rằng anh ấy chẳng hề hay biết về bệnh tật của mình, cứ như rằng mọi thứ đang xảy ra giờ đây chỉ là một thử thách nhỏ cho cả hai.

Sehun vẫn cảm thấy mơ hồ khi nói lời cảm ơn với cô chủ tiệm hoa, gác máy và mắt liếc nhìn đoá hoa vẫn ở trên bàn. Vẫn là 21 đoá hoa nhưng lần này là hoa màu khác – đoá hồng rực đỏ như màu lửa, như một nhát dao cắt vào trái tim âm ỉ của Sehun khi cậu nhớ về những khoảng thời gian trước đây anh vẫn luôn tặng hoa hồng cho cậu. Nhớ về khi cậu cằn nhằn anh ra sao, nói đi nói lại với anh rằng “Ai lại đi tặng hoa cho đàn ông”, và cậu nhận ra một điều rằng, tất cả những thứ đó thực chất không liên quan đến hoa, một chút cũng không.

Cậu gỡ giấy gói buộc ở phía dưới ra, một mẩu giấy trượt ra từ bên trong và nằm trên tay cậu cùng những cánh hoa rơi xung quanh.

“Cảm ơn em vì đã chấp nhận trái tim và tâm hồn anh.

Mãi mãi yêu em.”

Sehun chưa từng biết được nhiều thứ về những loài hoa trước đây. Vẻ ngoài kiều diễm của chúng là tấm gương phản chiếu cuộc sống muôn màu, nhưng còn ý nghĩa mãi ẩn chứa bên trong lại là phụ thuộc vào ý định của người gửi đi. Thế nên Sehun chưa bao giờ gọi đến tiệm hoa để chấm dứt việc giao 21 đoá hoa vào mỗi ngày 14 hằng tháng, cậu cũng chẳng bao giờ cảm thấy phát bệnh với những đoá hoa ấy, khi mà Sehun vẫn còn cảm nhận được sự hiện diện của Chanyeol nơi ấy, khi cậu miết ngón tay cái lên cánh hồng, lướt nhẹ đầu ngón tay trên những cọng gai nhọn hoắt, để rồi sau khi hoa đã tàn, cậu nhón lấy từng cánh hồng một ép chặt trong một quyển sách dày, cách riêng của bản thân để lưu giữ tình yêu của anh, mãi mãi về sau.

 END.

Sore Throat | ChanHun

Sore Throat

Author: Lệ Vũ (A.)

Pairing: Chanyeol x Sehun

Rating: G

Disclaimer: Không ai thuộc về tôi trừ cốt truyện

DO NOT TAKE OUT. DO NOT EDIT/REPOST/REUPLOAD/REWRITE IN ANY WAY.

 

Hôm nay Oh Sehun bị đau họng.

Mẹ hỏi Oh Sehun tại làm sao mà bị đau họng thì cậu chỉ dám lắc đầu nguầy nguậy, tỏ ý là con không biết. Thực chất, Sehun biết rõ tại sao lại bị đau họng.

Tại vì hôm qua lúc đi chơi điện tử với Jongin và Baekhyun hét hò quá mức chứ sao nữa.

Nên hôm nay, Oh Sehun chính thức mất đi giọng nói thiên thần trong trẻo. Mỗi lần cậu muốn nói gì là cổ họng vừa đau kinh khủng, giọng nói phát ra thì nghe như ông già ồm ồm.

“Cứ la hét cho lắm vào rồi bây giờ cho khỏi nói gì luôn.”

Mẹ vừa cằn nhằn vừa đưa cho Sehun mấy viên thuốc bảo cậu uống. Hôm nay Oh Sehun sẽ im lặng, sẽ phải im lặng thôi. Nếu còn mở miệng ra nói, một là không ai hiểu, hai là ai cũng sẽ chọc quê mà chẳng cần hiểu. Chỉ nghĩ đến thôi là cậu thật chỉ muốn rúc vào chăn ngủ cả ngày cho lành.

Cứ như ngủ một giấc đến sáng thì sẽ hết đau họng vậy ấy.

Sehun vừa đi đến trường vừa ráng suy nghĩ xem hôm nay nên làm gì. Không thể nói được cũng đồng nghĩa với việc chẳng còn gì để làm ngoài việc nghe giảng trên lớp rồi. Sehun thở dài, cậu thật là không muốn tốn cả ngày trên trường chỉ để nghe giảng.

“Ê Oh Sehun.”

Có tiếng gọi phía sau, Sehun quay lại và mắt cậu bắt gặp Park Chanyeol. Park Chanyeol là anh lớn hơn cậu hai tuổi nhưng vì gia đình anh vừa chuyển về Hàn Quốc từ Anh Quốc cách đây vài tháng nên hiện giờ anh phải học cùng lớp với cậu. Lý do cậu thân với anh ư? Vì cả hai đều cao quá khổ nên bị xếp ngồi chót lớp, từ thế mà thân.

“Ch- chà…. Chào…”

Giọng cậu nghe thật thảm hại.

“Giọng em bị sao thế?”

Đến khi cả hai cùng sóng bước cạnh nhau Chanyeol mới hỏi ngược lại. Anh vỗ vỗ lưng cậu ra vẻ thấu hiểu và an ủi khiến Sehun cảm thấy khá hơn một chút.

“E..em bị đau họ…họng.”

Theo sau là một tràn tiếng ho loắng khoắng. Trông cậu bây giờ còn thê thảm hơn cả thảm hại.

Sehun khẽ liếc mắt nhìn anh, Chanyeol đang cố nhịn cười mà nhìn cậu. Đúng là xấu xa, vậy mà cậu tưởng anh hiểu cậu dữ lắm.

“Anh…là đồ tồ..tồi.”

“Thậm chí em mắng anh cũng không thể mắng cho đàng hoàng được Oh Sehun.”

Lần này Chanyeol bật cười lớn, làm mặt Sehun đỏ tía tai. Da cậu trắng hồng nên mỗi khi đỏ mặt sẽ lộ ra ngay. Cậu siết chặt tay, mặt phụng phịu ra có vẻ rất tức giận mà không thể làm gì.

“Nghe này Oh Sehun, kiểu này bọn Baekhyun cũng sẽ chọc em đến mức em phát điên lên thôi…”

Phải, đó chính xác là những gì Sehun muốn nói đến bây giờ. Cổng trường đã gần ngay trước mắt, Sehun càng ngày thấy sóng lưng càng lạnh theo từng bước chân cùng Chanyeol.

“Và em cũng sẽ khó chịu lên nếu cả ngày không thể nói gì với ai, đặc biệt là với anh…”

Đúng rồi, cái cảm giác người khác thì nói quá nhiều nhưng Sehun không thể trả lời, cơ mà sao lại lôi cả bản thân vào hả Chanyeol?

“Cho nên anh sẽ giúp em, anh sẽ làm thông dịch viên cho em.”

Nụ cười Chanyeol dành cho Sehun lúc này thật ấm áp. Nếu gọi Oh Sehun là bầu trời, đau họng là cơn mưa thì Chanyeol chính xác đích thị là cầu vòng bảy màu.

“Thiệ..thiệt hôn..hông?”

Sehun chớp mắt nhìn Chanyeol, liệu ông anh này có làm nên trò trống gì ra hồn không nhỉ.

“Tất nhiên. Cứ tin anh. Đảm bảo em chỉ cần nói vài từ là anh cũng đủ hiểu để dịch hoàn chỉnh thành câu rồi.”

Ánh nhìn của Chanyeol có chút gì đó hưng phấn khiến Sehun cũng muốn vui vẻ theo. Bạn bè với nhau được hai năm, cậu nghĩ rằng anh hiểu cậu đủ để hoàn thành công việc được giao này một cách thành-công-mỹ-mãn.

 

 

Phi vụ số một.

 

“Sehun bị ốm à, chậc… Thế thì làm sao em có thể chống đỡ lại những đợt chọc ghẹo từ anh và Jongin đây.”

Baekhyun nói khi huých tay vào người Jongin rồi cả hai cùng ngả người ra sau mà cười thoả thích như chuyện này là vui lắm. Sehun chau mày, nhìn qua Chanyeol thấy mặt anh cũng nghiêm trọng không kém. Cậu thoáng vui vì chí ít cậu cũng có anh theo phe mình.

“Đùa chút thôi. Oh Sehun, cậu ăn gì, anh mua cho, ăn cho mau khỏi ốm.”

Jongin đứng dậy, vươn vai, ra vẻ rất anh hùng lo lắng cho em trai nhỏ. Jongin à, chúng ta cùng tuổi mà, sao cứ tự gọi mình là anh thế.

Chanyeol chỉ chờ có thể, liền nghiêng người sang, đưa tai sát vào Sehun để nghe cậu thì thào. Mùi bạc hà trên tóc anh thật thơm khiến Sehun suýt nữa là quên mất cậu định nói gì.

“Tr..trà.. trâ..châ..”

“Sehun bảo rằng em ấy muốn em đi ăn sâu đi Jongin.”

Baekhyun được phen cười nắc nẻ chỉ còn thiếu cái ngã khuỵ ra đất, Jongin thì mặt đơ ra hơi ửng đỏ vì sự tốt bụng của mình bị khước từ, Chanyeol thì thản nhiên như không có gì xảy ra, còn Sehun mặt mày tối sầm, tiện tay nhéo Chanyeol một phát ngay giữa eo.

“Ôi Sehun em thật sự… Jongin lâu lâu nó mới nói được một câu tốt bụng với cưng.. mà nỡ lòng nào… Khặc khặc…”

Baekhyun vẫn không nhịn được mà cúi rạp người xuống cười không thôi. Chả là Jongin rất quan tâm tới Sehun, hôm nay mới có dịp thể hiện thì bị từ chối như thế, Sehun thật là phũ phàng mà.

 

Phi vụ số hai.

 

Trong trường luôn có một nhóm toàn những đàn anh lớn tuổi nổi tiếng đều được các em học sinh lớp dưới thần tượng và ái mộ. Sehun cũng rất ái mộ, đặc biệt là Minseok, người mang vẻ ngoài điềm tĩnh với gương mặt sáng rực như toả nắng. Hôm nay, một cách vô tình, vì phòng ăn hết chỗ, anh Minseok cùng vài người bạn ngồi ăn chung dãy bàn với nhóm Oh Sehun. À không, không những chung, mà anh Minseok còn ngồi đối diện nữa, ngay cạnh Baekhyun.

Cơ hội ngàn vàng để nói một câu tử tế với “người trong mộng” là đây mà sao cổ họng Sehun lại cứng đờ không nói nên lời. Phải rồi, bị đau họng mà. Sehun vốn định than trời than đất, nhưng lại không than câu nào vì, nói còn không nổi nữa là than.

Chanyeol chợt huých tay cậu, ra hiệu rằng cậu nên nói vài câu với Minseok, trước khi anh ấy ăn xong và đứng dậy. Sehun cảm thấy hơi nghi ngờ, Chanyeol liệu có làm hỏng chuyện nữa không. Phi vụ với Jongin thật sự là một thất bại nằm ngoài dự đoán, nhưng cậu cho bản thân nghĩ rằng anh làm vậy vì muốn chọc quê Jongin thôi, nên cậu vẫn tin anh tuyệt đối.

“Muố..chà..hỏ..xi..bí..quý..họ..tố..”

“Anh Minseok,” Chanyeol chỉ cần nghe xong là buộc miệng gọi anh Minseok ngay. Minseok đang ăn liền dừng lại nhìn sang đàn em với nụ cười thân thiện, “Cậu này là Sehun, cậu ấy muốn hỏi anh là anh Minseok đã dùng bí quyết nguyên tố hoá học nào để xinh đẹp đến vậy ạ?”

Một sự im lặng đáng sợ trước khi những anh trong nhóm của Minseok đứng dậy và kéo Minseok đi. Minseok thì, nói sao nhỉ, mặt vẫn ngơ ngác vì câu hỏi quá là hay và chân thật từ một cậu em lớp dưới.

Sehun ước sao có một cái lỗ thật to để cậu chui xuống dưới đó, to vừa đủ để kéo thêm cả Chanyeol xuống dưới, rồi cậu sẽ cho anh một trận no đòn.

 

Phi vụ số ba.

 

Cuối giờ, Jongin chạy đến hỏi thăm xem hôm nay Sehun cuối cùng cổ họng có thấy khá hơn chút nào chưa. Sehun gật đầu, định nói vài lời xin lỗi vì những gì xảy ra ban sáng nhưng thật sự thì cậu biết có cố nói chắc Jongin cũng lâu lắm mới hiểu nên đành mím môi cười trừ.

“Cậu muốn về cùng anh không?”

Sehun chưa biết trả lời sao thì Chanyeol không biết từ đâu nhảy vào gạt ngang.

“Sehun phải về nhà liền đặng uống thuốc Jongin à.”

Sehun quay sang nhìn Chanyeol, lấy tay thúc vào người anh mấy cái ra hiệu. Công việc của anh chẳng phải chỉ là thông dịch viên thôi sao, đâu ra lại còn đại diện cho cậu muốn phán gì thì phán chứ?

“Thì em cũng đưa Sehun về nhà thôi mà.”

Jongin nhún vai, đưa mắt nhìn Sehun dò hỏi.

“Ý cậu thế nào, Sehun?”

“Muố…cù…Jo..”

“Nó bảo nó không muốn.”

Nói rồi Chanyeol kéo tay Sehun đi một mạch ra khỏi lớp. Bàn tay Chanyeol to lớn siết chặt cổ tay nhỏ xíu của Sehun mà kéo đi, mặc cho Sehun giãy giụa đòi buông cũng vẫn không giảm đi lực giữ chút nào.

Chạy được một quãng xa, xuống đến đường vắng người qua lại, Chanyeol mới từ từ nới lỏng tay, thở dốc. Anh quay lại nhìn cậu, vẫn mặt mày đăm đăm cáu giận mà lườm anh.

“Cả…ngà..nó..bậ..ghé..khô..tưở…”

Thay vì đáp lại bằng một câu biện minh như mọi ngày, Chanyeol lại bất ngờ ôm chầm lấy Sehun, áp đầu cậu vào vai anh, để cậu lắng nghe nhịp tim đập nhanh trong lồng ngực trái.

“Ừ, ghét anh cũng được, anh không màng.”

Rõ ràng là anh vẫn hiểu rõ những gì cậu nói, cớ sao lại cố tình dịch sai?

“Là vì anh không muốn người khác quan tâm em, nên mới như thế.”

Oh Sehun khẽ ngẩng đầu lên mà nhìn anh, lúc này vẫn trìu mến nhìn cậu. Một thoáng im bặt sau mặt Sehun đỏ ửng, lấy tay đẩy anh ra.

“Là…dị..bậ…để…em…bị…bê..xấ…”

“Anh hiểu rõ những gì em nói, nhưng anh không muốn để người khác nghe, anh không muốn để người khác quan tâm em.”

Chanyeol nắm lấy tay Oh Sehun, bặm môi thật chặt trước khi buông ra.

“Được rồi, anh xin lỗi…”

“Em…ghé…an..nhấ….Đồ…để…!!”

“Ừ, anh biết, anh xin lỗi.”

Sehun biết trong lòng mình không hề muốn nói vậy, nhưng mở miệng chỉ muốn nói ghét anh cho thoả thích dù câu chữ loạn hết cả lên muốn hiểu cũng chẳng dễ dàng gì.

Nhìn Chanyeol cứ đứng gật đầu để một Oh Sehun giọng ồm ồm nói câu chữ dính chụm hết vào nhau, mà lại còn không thể hét to mà chỉ thì thào, người qua kẻ lại nhìn hai người như một bản hài kịch vậy.

“Mệ..quá…nó..khô…nổ…”

Cậu quay sang, thấy Chanyeol vẫn khúm núm đứng lắng nghe cậu quát tháo nãy giờ, bỗng phì cười. Người anh này quả thực là người thương cậu nhất, chiều cậu nhất, và cũng chính là người mà cậu yêu thương nhất.

“Đồ…ngố…em…thí…an..”

“Gì cơ?”

Chanyeol tưởng bản thân vì bị lơ đễnh mà nghe nhầm liền hỏi lại lần nữa cho chắc ăn.

“Khô…”

“Rõ ràng em vừa nói gì đó.”

“Khô..đồ…để…em…đa..họ…lắ…đừ..bắ…em…nó…”

“Mau nói nhanh đi, anh muốn nghe lại, Sehun à…”

“Khô…ba…giờ…”

Nhìn từ xa thì cứ như là Chanyeol một mình độc thoại làm đủ trò đủ kiểu còn Sehun vẫn trơ trơ bình thản bước đi miệng lầm bầm như chửi rủa. Có ai ngờ sau đấy, bàn tay nhỏ bé kia dũng cảm đưa lên nắm lấy bàn tay to lớn, cùng sánh vai dưới bầu trời thu.

 

HẾT

SEHUNACHE | ChanHun

SEHUNACHE

Author: Lệ Vũ (A.)

Pairing: Chanyeol x Sehun

Disclaimer: Họ không thuộc về tôi.

Rating: PG-15

DO NOT TAKE OUT WITHOUT MY PERMISSION. DO NOT EDIT/REPOST/REUPLOAD/REWRITE IN ANY WAY.

 

P/s. Mình thật sự không biết mình đã viết cái gì, nó hoàn toàn là một mớ hỗn độn. Một cái fic rất đặc biệt vì mình chỉ viết những gì mình nghĩ mà không hề edit lại, ban đầu không tính post lên đâu thật ý nhưng rồi cũng đành post đại chứ biết sao giờ. Dạo này tâm lý có vẻ không ổn lol Enjoy~

 

 

 

Vốn dĩ, thế gian này không phải lúc nào cũng toàn người tốt, người lương thiện. Vốn dĩ, thế gian này không phải lúc nào cũng tồn tại chỉ duy nhất con người.

Bằng chứng sống rằng, anh không phải là con người. Chỉ là ngày trước, anh từng là một thanh niên trai trẻ, anh từng có cuộc sống bình thường như bao người khác cách đây khoảng chục năm về trước. Tất cả chỉ là của quá khứ, giờ đây, anh rất khác biệt.

Không phải quái vật, cũng chẳng phải phàm nhân. Anh không thể ngủ, anh không thể sinh hoạt như con người dù anh mang vẻ ngoài ngày trước, anh không ăn để sống. Anh là ma.

Một ma cà rồng oai phong lẫm liệt, sống về đểm ẩn dật trong toà nhà cổ của khu phố thượng lưu. Anh không ra ngoài nhiều, anh giao tiếp chủ yếu với cô giúp việc, người phàm duy nhất anh nghĩ cả đời này sẽ tiếp xúc. Anh sống như vậy, ngày này qua tháng khác, cô đơn, một mình. Thú vui duy nhất anh có chính là lúc đi săn, lúc được thoả mãn con dã thú trong tâm, lúc móng vuốt kia lộ ra để rồi một đường đi thật nhẹ cũng đủ giết người, lúc răng nanh phập vào da thịt, lúc dòng máu đỏ thơm nồng chảy từ miệng xuống cuốn họng.

Anh là kẻ sát nhân.

Còn cậu, là người bị hại.

Cậu không chết dưới tay anh là vì anh không muốn, cậu không trở thành ma cà rồng như anh là vì anh không thể. Anh ôm lấy cậu trong vòng tay. Hình hài nhỏ bé với đôi mắt nhắm nghiền kia, anh không biết nên làm thế nào cho phải. Bàn tay anh run lên nhè nhẹ theo nhịp thở trong lồng ngực phập phồng của cậu. Đã bao lâu rồi, anh không có cái cảm giác lồng ngực bản thân hoạt động.

Anh mở cửa bước vào ngôi nhà lạnh ngắt lúc 3 giờ sáng có lẻ. Đứng ở cửa là Kanyi với đôi mắt ngạc nhiên, tay đưa vội ra đón lấy đứa bé khi anh đưa cho cô như đùn đẩy.

“Cậu chủ.. Đây là…?”

“Cô nghĩ sao? Con rơi của tôi?”

Anh đáp rồi đi thẳng lên tầng trên. Đứa bé vẫn đang ngủ say, mặt có chút nhăn nhó, chắc vì thiếu đi vòng tay ôm ấp ban nãy. Kanyi nhìn theo dáng người cao ráo của anh, thở dài, có lẽ là con rơi thật. Với đôi mắt vẫn nhắm, đứa bé trông đáng yêu với bầu má phúng phính và làn da trắng hồng. Kanyi bất chợt mỉm cười, cô cho mình cái quyền phán rằng, thể nào đứa bé này cũng sẽ thay đổi được con người lạnh lùng của anh, sẽ thôi.

 

Có một nỗi đau mang tên Oh Sehun.

 

“Này, Oh Sehun! Tao nghe nói mày đang sống với anh trai? Người đó trông cứ như cha mày vậy.”

 

Oh Sehun khẽ lườm, tay siết chặt chiếc bút. Cậu lắc đầu rồi lại tập trung vào trang sách. Bọn ngu xuẩn, toàn nói những điều mà chúng không biết. Và Sehun biết, cậu không cần phải tốn thời gian giải thích cho chúng nghe nguồn gốc của câu chuyện giữa cậu và người ấy. Một câu chuyện dài mà Sehun chỉ cần được nghe người ấy kể một lần cũng đủ để nhớ mãi.

“Anh Chanyeol, tại sao anh lại không già đi tí nào… Kể từ khi em chú ý quan sát anh, em nhận ra hình như chỉ có em là đang lớn dần lên…”

Cậu nói với gương mặt bất mãn, hai chân đung đưa khi ngồi trên chiếc ghế bành đặt giữa phòng khách. Chiếc ghế luôn to quá khổ với cậu, thứ gì trong ngôi nhà này dường như cũng quá to, kể cả là cho anh. Chanyeol cao ráo, đôi vai rộng, đôi chân dài, nhưng cũng không cần một chiếc ghế rộng đến mức để hai con bò lên nằm cũng còn chỗ trống.

“Em… chú ý quan sát anh?” Tiếng anh bật cười làm Sehun cảm thấy mọi thứ như dễ thở hơn. Cậu ít thấy anh cười, và khi ấy mọi thứ đều trở nên đáng sợ.

“Ý em là… ừm… anh không già đi. Phải. Ý em là vậy…”

Chanyeol tắt máy hát nhạc đang reo inh ỏi, gian phòng ngay lập tức chìm trong sự im lặng rùng rợn. Sehun cảm thấy bụng cậu thắt lại, mắt lại dán vào người đàn ông ngồi đối diện mình. Cậu luôn biết anh là người kiệm lời, hay bất mãn, khó tính, lạnh lùng, nhưng không hiểu sao trong thâm tâm, Sehun luôn vẽ ra cho bản thân một Chanyeol ngọt ngào và luôn chăm sóc cậu, có lẽ cậu hay hoang tưởng, hoặc là cậu luôn quý trọng anh đến mức bị ám ảnh. Anh nuôi nấng cậu, anh lo toan mọi thứ cho cuộc sống của cậu. Sehun có được ngày hôm nay tất cả đều do Chanyeol một tay quản thúc mọi chuyện.

“Anh sẽ không già đi. Em sẽ không thể nhìn thấy anh già đi, Sehun à.”

Có một tiếng thở hắt vang lên. Sehun nghĩ rằng cậu vừa thấy anh nhếch môi cười.

“Anh, đừng đùa khi anh trông không như đang đùa.”

Chanyeol nằm dài ra ghế, hai chân duỗi thẳng. Trông anh hoàn mỹ đến từng chi tiết nhỏ nhất, từ chiếc áo sơ mi đen ôm lấy cơ thể cường tráng, đôi vai gầy nhưng rộng, bàn tay lớn bương chải. Sehun nuốt đánh ực một cái rồi nhìn lại mình, trông cậu gầy khẳng khiu, tay chân cũng nhỏ hơn anh, chỉ có cái cậu cao cũng gần bằng anh rồi, đó có thể cho là một điều tốt.

“Anh không hề đùa.”

Sehun chưa bao giờ thắc mắc đến những vấn đề cá nhân của Chanyeol, hay còn gọi là những vấn đề anh yêu cầu không được quyền nhắc đến. Cậu chưa bao giờ dám hỏi đến những thứ như anh làm nghề gì, ở đâu, anh thường đi đâu đến tận gần sáng, tại sao anh hay bỏ bữa, tại sao anh sống một mình trong một ngôi nhà rộng như vậy, có thật là anh không có người thân hay bạn bè hay không, và lý do gì anh lại không cho phép ai bước chân vào phòng mình, kể cả chị phụ việc, Eunha.

Và dĩ nhiên còn hàng tá thứ khác nhưng cậu nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ được phép hỏi anh.

“Vậy ra, anh sẽ cứ trông như một chàng trai hai mươi lăm, còn em sẽ ngày càng già đi?”

Sống một cuộc sống đầy rẫy những điều cậu không được biết như thế, Sehun tại sao lại chịu đựng được? Chẳng lẽ cậu không bao giờ thắc mắc nguồn gốc của mình, hay tại sao mình lại lớn lên trong ngôi nhà này cùng anh ư? Câu trả lời rằng Sehun cũng từng có lúc muốn bỏ đi để tìm kiếm con người thật của mình, nhưng cậu chỉ là không muốn rời khỏi vòng tay anh. Chanyeol là người thân duy nhất, nơi đây là ngôi nhà duy nhất mà Sehun gìn giữ.

“Không hẳn…”

Câu trả lời của anh có chút đắn đo. Mái tóc nâu đỏ bồng bềnh của anh bị vuốt mạnh ra sau theo thói quen, Chanyeol hay bất giác đưa tay vuốt tóc khi anh đề cập đến vấn đề nghiêm trọng. Vậy ra, chuyện này vốn dĩ trước giờ là một chuyện nghiêm trọng?

Sehun không kiềm lòng được mà đứng dậy tiến về chỗ anh, cậu ngồi xuống đất, cố gắng giữ lại những câu hỏi trong đầu để chúng không bật ra ồ ạt. Cậu biết, nếu cậu hỏi quá nhiều, anh sẽ chẳng ngần ngại mà đạp cậu ra khỏi phòng.

“Vậy là… em cũng sẽ không… già đi?”

Bất giác, Chanyeol đưa tay kéo Sehun lại gần. Cậu chuệnh choạng, suýt nữa ngã hết cả nửa người nằm đè lên anh. Bàn tay anh ôm lấy một bên gò má cậu, làn da ấy lạnh ngắt. Sehun rùng mình, đưa mắt nhìn anh, người giờ đây đang nhìn cậu bằng đôi mắt quá đỗi u sầu. Cậu mấp máy môi, vốn định sẽ nói gì đó, nhưng tất cả chỉ là những từ ậm ờ không thể thoát ra khỏi đầu môi. Bàn tay anh ở thật gần, mùi hương của anh cũng thật gần. Sehun không thể giấu được bản thân bị mê hoặc bởi anh. Đó, lại là một điều không tốt.

 

“Sehun à.”

Sehun mở mắt, đã gần xế chiều. Phòng học thật sự rất mát, gió thổi vi vu, thời tiết mát mẻ để đánh một giấc ngon lành.

“Jiming! Chào..”

Cô bạn gái đứng cười chúm chím, đưa tay chỉnh lại mái tóc vô tình trông rối bù xù của cậu. Sehun cảm thấy xấu hổ, trông cậu thực sự như một đứa trẻ trước mặt một người con gái. Jiming là cô bạn thân nhất với cậu bấy giờ, là người có thể dành cả ngày để cùng cậu đi dọc theo con phố dài, ăn đủ các loại món ăn chơi, để rồi cũng có thể cùng nhau ngồi hàng giờ trong thư viện đọc sách. Sehun cảm thấy Jiming rất đặc biệt, và cậu quý cô ấy, như một người bạn.

“Cậu biết đấy, hết giờ học rồi, về nhà đi chứ.”

Sehun gật đầu, cười trừ. Phải, cậu nên về nhà, cậu không nên để anh chờ. Cậu kéo lấy cặp táp, đứng dậy. Jiming nhỏ người chỉ đứng đến vai của Sehun, nhưng giờ đây cô ấy lại kiễng chân để đặt lên môi cậu một cái hôn phớt thật nhẹ.

 

Có một nỗi đau mang tên Oh Sehun.

 

“Chanyeol, ít ra anh hãy dành thời gian để cùng em ăn bữa cơm.”

Sehun vội nói khi thấy Chanyeol đi thật nhanh lướt qua cậu tiến đến cầu thang để lên tầng trên. Đã 2 giờ 43 phút sáng, và cậu vẫn ngồi đây chờ anh về, mòn mỏi, trong khi anh thì trông không có vẻ gì là bất ngờ hay lo lắng khi thấy cậu ngồi đó đợi mình, chỉ thản nhiên mà đi ngang qua như thế.

“Anh không nghĩ em cần ăn bữa cơm cùng anh.”

Chanyeol nói vọng lại khi dáng anh lướt lên từng bậc thang như một cơn gió.

“Anh, em thật sự không hiểu.. Tự dưng chúng ta xa cách thế sao?”

Anh dừng lại, đứng im thật lâu. Sehun chờ đợi, có phải cậu đã nói trúng điểm yếu của anh, rằng anh cũng cảm thấy giữa cả hai quả thực có khoảng cách lớn, rằng anh cũng nhớ cậu rất nhiều.

Ngoài sự mong đợi, anh lại bật cười thật lớn, tiếng cười nghe chói tai và đau đớn tột cùng.

“Tự dưng? Em đừng mang ả đàn bà nào vào ngôi nhà này để rồi tưởng như tôi không biết.”

Lời nói của anh sắc như dao, lạnh như đá, đâm xuyên qua trái tim rung động của Sehun. Anh mất hút theo hướng cầu thang lên tầng trên còn cậu chỉ đứng ngẩng ngơ đó mà nhìn theo. Anh vốn dĩ lạnh lùng, cậu biết. Anh vốn dĩ ăn nói cộc cằn, cậu cũng biết. Nhưng vấn đề là anh chưa bao giờ đối xử với cậu như vậy. Ở chung một ngôi nhà nhưng cậu chẳng thể nhìn thấy mặt anh lấy một lần một tuần. Một cuộc sống như vậy thì còn gọi là cuộc sống sao.

Có cái gì đó như mắc nghẹn ở lưng chừng. Là lời nói chưa thể nói ra, hay là giọt nước mắt của sự ăn năn?

 

“Sehun, tớ thật sự muốn… ừm… đến nhà cậu một lần.”

Jiming nói khi cả hai cùng nhau sánh bước về nhà sau một ngày dài ở công viên. Quen nhau được bốn tháng và Jiming nghĩ mình nên thúc đẩy mối quan hệ giữa hai người một chút. Cô nhìn Sehun bằng ánh mắt van nài, nhưng cậu chưa từng dẫn bất cứ người bạn nào của mình về ngôi nhà của anh, nên thực chất mà nói việc này có chút mạo hiểm. Không phải vì Chanyeol không thích thế, mà là vì Sehun chưa từng nghĩ có ai đó lại có thể bước vào ngôi nhà, thế giới của anh và cậu được.

“Tại sao lại thế? Có chuyện gì sao?”

“Cậu sống một mình à?”

Cô gái siết lấy tay Sehun, đan những ngón tay nhỏ nhắn ấy vào tay cậu.

“Ừm không, với anh trai tớ.”

“Hãy dắt tớ về nhà cậu đi, một lần thôi?”

Sự nài nỉ kéo dài là thứ mà Sehun vốn không quen với. Cậu bất mãn mà gật đầu. Trời tối khi cả hai về đến nơi, và Sehun biết chắc rằng giờ này Eunha cũng đã về nhà, còn Chanyeol thì đã đi làm, hay đi đâu đó, bí mật. Cậu tự trấn an mình rằng tất cả sẽ không sao, cậu sẽ giải quyết nhanh gọn thôi, dẫn vào nhà, tham quan một vòng và sau đó là ra về, chỉ có vậy thôi, đơn giản.

“Sehun, phòng của cậu ở đâu?”

“Ờ.. hướng đó.”

Jiming kéo tay Sehun vào phòng cậu. Cô gái lanh lẹ đưa tay khoá chốt cửa thật nhanh, rồi một tay đẩy Sehun ngồi xuống giường. Cậu thanh niên 19 tuổi vẫn ngây người chưa biết chuyện gì đang xảy ra thì trời đất tối sầm lại.

“Đêm nay, cậu sẽ thuộc về tớ, Oh Sehun.”

Mọi thứ sau đó như một đoạn phim tua nhanh, Sehun không thể nhớ rõ được gì, tất cả khá mơ hồ sau một giấc ngủ dài và Jiming thì rời đi trước cả khi cậu tỉnh giấc. Cậu chỉ biết đêm ấy là một trải nghiệm rất mới, một cảm giác hoàn toàn khác và cậu biết, mình cũng đã khác rất nhiều.

Vì sau đêm đó, cậu không nhìn thấy Chanyeol nữa.

 

Có một nỗi đau mang tên Oh Sehun.

 

Có gì đó bí ẩn sau cánh cửa ở tầng trên mà Sehun muốn tìm hiểu. Cậu đã sống trong im lặng và sự khuất phục quá lâu, niềm tò mò trong cậu dâng trào và cậu biết mình cần phải làm gì đó mạo hiểm. Cậu muốn biết nhiều hơn về anh, vì Sehun biết, nếu sự việc này kéo dài, cậu sẽ chết dần chết mòn vì thiếu thốn anh trong ngôi nhà này mất.

Tối đó, Sehun quyết định sẽ lẻn vào phòng một lần.

8 giờ tối có lẻ, luôn luôn là thời điểm mà Sehun biết chắc rằng Chanyeol đã rời đi. Cậu bước lên cầu thang dài, dẫn đến một hành lang tối hù. Như một thói quen cậu đưa tay tìm công tắc bật đèn, nhưng dường như không có. Chanyeol không hề làm bóng đèn hay bất cứ thứ gì để rọi sáng hành lang ấy, ngoại trừ mấy ô cửa sổ nhỏ ở sát phía trên trần nhà. Sehun bắt đầu cảm thấy lưng cậu lạnh toát, nhưng vẫn quyết bước đi về phía trước. Được độ mười bước, tay cậu quơ quào chạm phải cánh cửa lớn bằng gỗ được chạm khắc tinh tế. Cậu vặn khoá, cánh cửa mở ra và Sehun bước vào. Một không gian lớn với ngọn nến thắp ở xung quanh bốn bức tường. Chính giữa không gì khác hơn là chiếc giường king-size với ga trải giường màu đen. Thật đúng là phong cách Chanyeol. Chỉ như thế, căn phòng đơn giản mộc mạc như thế cũng đủ để Sehun nhớ anh da diết. Người thân duy nhất của cậu, Sehun thật muốn ngồi sạp xuống mà khóc đến khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì thôi. Nghĩ sao là làm vậy, cậu tiến đến gần giường anh và ngồi xuống đó. Êm ái, mềm mại, và mùi hương của anh vẫn phủ đầy nơi ấy. Sehun nằm dài ra giường, cậu đang nhớ anh như một người anh hay sao, cậu vẫn còn thấy mơ hồ. Mùi hương này, cậu thật sự muốn cảm nhận nó theo một cách khác.

“Oh Sehun. Tôi đã nói em thế nào hả?”

Tiếng nói ấy vang lên khiến Sehun giật bắn mà ngồi bật dậy. Chanyeol, phải, đang đứng trước mặt cậu và đang nhìn cậu chằm chằm. Anh về từ bao giờ, sao đột nhiên vậy, Sehun không dám nói gì ngoài quỳ rạp xuống đất. Lần này chắc cậu sẽ chết mất, phá vỡ một nội quy mà anh đặt ra, tội chỉ có chết.

“Em… em…”

“Tôi đã nói em ra sao? Em vẫn không nhớ sau 19 năm sống ở nơi này?”

Chanyeol tiến đến, tiếng anh rít lên như từng đợt gió rít ngoài kia. Anh gồng tay kéo cậu đứng dậy. Tay anh siết chặt, móng tay bấm vào da thịt cậu khiến bật máu. Sehun đau đớn đến phát khóc thét nhưng cậu ráng bặm môi chịu đựng. Ánh mắt Chanyeol trông giận dữ như có lửa, Sehun không ngần ngại mà nhìn sâu vào đôi mắt anh. Dường như trong đám lửa đang cháy phừng phực kia có chút gì đó đau đớn nhớ nhung?

“Chanyeol… em… em thật sự rất nhớ anh!!”

Từng lời từng chữ phát ra từ đôi môi mỏng hồng hào ấy. Chỉ chờ có vậy Sehun vội ôm chặt lấy cả người anh mà vùi mặt vào đó. Anh đã buông cậu ra nhưng chỗ bật máu kia thì vẫn còn đỏ tấy và máu thì vẫn chảy ròng. Tuy nhiên Sehun không màng quan tâm, thứ cậu cần bây giờ là anh, là Park Chanyeol.

“Buông. Ra.”

Vẫn chất giọng đó, vẫn sự lạnh lùng đó. Sự lạnh lùng giết chết con tim Sehun không biết bao nhiêu lần.

“Anh, thật sự.. chúng ta sẽ như này đến bao giờ? Đừng lảng tránh em… Là em sai… em sai rồi…”

Cậu nói theo tiếng nức nở, ghì anh chặt hơn, vùi mặt vào lồng ngực anh sâu hơn, để rồi khi cậu im lặng lắng nghe, thì dường như, tim anh không hề đập.

Tim anh không hề đập.

“Chanyeol à… em không nghe thấy nhịp tim… nhịp tim của anh?”

Chanyeol dùng tay đẩy mạnh cậu ra đến mức Sehun ngã nhào lên chiếc giường lớn. Cậu nhỏ bé lọt vào giữa, đưa đôi mắt ngỡ ngàng lo sợ nhìn anh. Chanyeol nới lỏng cà-ra-vát đang đeo, mắt anh long lên sự tức giận khôn nguôi. Nhìn anh như một quái thú sắp lao đến ăn thịt cậu, nhưng Sehun không hề có ý định lùi lại phía sau, ngược lại cậu còn nhích người về phía anh.

“Chanyeol, tất cả chuyện này là sao?”

Trước khi cậu kịp nhận ra chuyện gì, thì anh đã áp môi mình lên môi cậu.

Là một nụ hôn, Sehun nhận ra mọi thứ đang diễn ra theo cái hướng mà cậu chưa bao giờ ngờ tới, nhưng cậu lại không hề làm gì để chống cự nó. Sehun để mặc cho môi anh áp lên môi cậu như thế, cho đến khi anh vung tay đẩy mạnh cậu ra.

“Cút.”

Anh nói lạnh nhạt, gương mặt vẫn đăm đăm đầy sát khí. Sehun nhìn Chanyeol vẫn đứng trơ ra như một bức tượng thạch hoàn mỹ. Anh nhìn cậu, ánh mắt vô hồn, không cảm xúc. Có lẽ tất cả không phải như cậu nghĩ, có lẽ tất cả chỉ là ngộ nhận.

“Chanyeol… em nhớ anh.”

“Cút.”

Từ ấy được lặp lại. Sehun lặng lẽ gật đầu rồi bước xuống giường, bước những bước chân nặng nề tiến ra cửa, khép cánh cửa gỗ nặng chịch lại phía sau lưng. Hoá ra chỉ là một căn phòng bình thường, cùng một chiếc giường king-size, và nến thắp xung quanh, lại là thứ anh luôn muốn giấu kín. Hồi ức chăng, Sehun thầm nghĩ, có lẽ vậy. Hồi ức giữa anh và một người khác không phải cậu.

Chỉ cần nghĩ tới thôi, Sehun cảm thấy bỗng dưng trống rỗng. Cậu nghĩ bản thân thừa biết anh là thứ gì, nhưng cái sự thật rằng cậu sẽ chẳng thể tiến gần đến bên anh được dày vò bản thân mãi không dứt. Người thân duy nhất, mái ấm duy nhất, Sehun chỉ mong có thể đến gần Chanyeol thêm một chút, có đủ dũng khí để nắm lấy bàn tay lạnh ngắt ấy, và trao cho anh chút hơi ấm từ cơ thể nhỏ bé vô dụng này.

 

Có một nỗi đau mang tên Park Chanyeol.

 

Bữa sáng đầu tiên, cậu tỉnh dậy khi đồ ăn đã được dọn sẵn ra bàn. Bánh mì nướng cùng với trứng ốp-la được rán vừa chin tới. Sehun ngẩn ngơ, cậu không nghĩ rằng mình đã thức, có lẽ cậu vẫn đang mơ. Trên bàn có một mẩu giấy stick màu đen với dòng chữ viết màu bạc. “Ăn đi. Anh cũng rất nhớ em.”

Sehun không biết làm cách nào cậu lại một mạch từ phòng ăn chạy thẳng lên tầng trên và giờ này lại đứng trước cánh cửa phòng anh. Cậu mạnh dạn xoay khoá tay, cánh cửa mở ra. Căn phòng vẫn như thế, âm u, rùng rợn, và anh đứng đó, khoanh tay trước ngực, người tựa vào tường mà nhìn cậu.

“Anh à em -”

“Sehun. Có những thứ, em không nên biết thì sẽ tốt hơn.”

Lời anh nói như tiếng thì thầm, chất giọng trầm quen thuộc giờ đây sao đầy mê hoặc đến kỳ lạ.

“Nhưng mà anh, em-”

“Tốt hơn cho em, nhưng anh lại không tốt.”

Anh đưa tay kéo cậu vào lòng, cạ mũi vào mái tóc cậu mà hít hà. Sehun bất ngờ mà luống cuống đưa tay ôm lấy bờ lưng rộng của anh. Mọi chuyện rồi sẽ đâu vào đó, dẫu cho anh có là người thế nào thì cũng là người thân duy nhất cậu có, cậu cần bây giờ.

 

“Jiming là người như thế nào?”

Sehun vốn đang nằm thiu thiu ngủ trong vòng tay của anh, nghe tiếng hỏi liền vội mở mắt. Cậu ấp úng, không biết nói sao cho phải. Jiming là một cô gái rất tuyệt, mọi thứ đều rất tuyệt, chỉ là nó không phải thứ mà Sehun thật sự tìm kiếm. Cuối cùng, cậu chỉ bật ra mỗi một từ.

“Bình thường.”

Cậu nghe tiếng anh cười khúc khích. Jiming thật tuyệt, thật đó, nhưng đó đối với Sehun mà nói không phải tình yêu.

“Em thích cô ấy, phải không?”

Chỉ cần nghe Chanyeol hỏi thế, Sehun ngồi bật dậy. Cậu chống tay xuống giường vẻ khó chịu mà nhìn anh. Nhưng Chanyeol tuyệt nhiên gương mặt vẫn không cảm xúc, ánh mắt anh mơ hồ nhìn cậu như đáp trả. Cảm xúc bây giờ có chút gì đó lẫn lộn, cậu thấy anh thật gần, ôm lấy anh như thế này, nhưng có phải anh đang ở bên cậu hay không?

“Không… Không có.”

Đó dường như lại là câu trả lời mà Chanyeol không muốn nghe.

“Chậc. Em biết đó. Thanh niên tuổi em nên có người yêu, càng sớm càng tốt.”

“Nhưng anh chẳng nói là không được sao? Vụ Jiming qua nhà chúng ta…”

Âm giọng của Sehun xuống thấp ở những từ cuối câu, vẻ rất hối lỗi. Cậu thực chất cũng không muốn đề cập đến những chuyện xảy ra đêm đó.

“Vào ngôi nhà này thì không được, thế thôi. Em yêu ai, là quyền của em.”

Người vừa nãy còn kéo cậu vào lòng, giờ lại vô tình mà gạt cậu ra một cách thô bạo. Sehun cảm thấy dường như có gì đó vừa vỡ oà trong cậu.

“Em hiểu rồi.”

Cái cảm giác vừa có được anh nhưng giờ lại mất đi rồi. Hụt hẫng, trống trải, cô độc, nhiêu đó cũng chưa đủ để diễn tả được những mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu cậu. Có phải cậu đang có tình cảm với người đàn ông này không, hay lại là một sự ngộ nhận, sự hồ đồ bồng bột của tuổi trẻ.

Vốn dĩ có thể sẽ chết chìm trong mớ hỗn độn đó, Sehun lại quay trở về thực tại khi bàn tay lạnh của anh nắm lấy tay cậu. Cậu run rẩy, khẽ siết tay anh, muốn truyền cho anh chút hơi ấm. Anh cảm thấy ra sao, anh suy nghĩ gì, cuộc sống khó khăn như thế nào, cậu đều muốn biết. Cơ mà Sehun lại đặt câu hỏi cho bản thân, liệu cậu có quyền được biết hay không?

Một hành động nhỏ nhặt, một ánh nhìn với đôi mắt lạnh căm, một lời nói vô tâm cũng là quá đủ với Oh Sehun rồi. Cậu đối với anh mà nói thì rẻ mạt như thế đó.

“Chanyeol. Em muốn trở nên bất tử.”

Sehun thừa biết anh có thể làm được điều đó, nên cậu không ngừng van nài xin tình nguyện. Vào ngày sinh nhật thứ hai mươi, cậu cùng anh cùng uống trà dưới ánh trăng khuyết, và chính cậu đã đề cập đến chuyện đó. Cậu phát chán với việc nhìn thấy mình già đi còn anh thì cứ mãi tuấn tú rồi.

Nhưng hiển nhiên rằng anh lắc đầu.

“Anh muốn nhìn thấy em chết sao? Anh trai?”

Sehun chú ý nhìn xem phản ứng của Chanyeol như thế nào sau từ ‘anh trai’ ấy, và tuyệt nhiên anh vẫn bình thản như chuyện đương nhiên.

“Nếu anh biến em thành bất tử, em cũng sẽ chết.”

Chanyeol nói chắc như đinh đóng cột, nghe như anh đã có rất nhiều kinh nghiệm trong chuyện này thì phải.

“Tại sao? Anh sợ anh không kiềm chế được mà giết chết em?”

Anh ném cho cậu một cái nhìn cảnh cáo, quả thực biết nhiều quá về anh làm phiền anh thực.

“Em tin anh, em tin rằng anh sẽ không làm hại em. Mau, em muốn trở nên bất tử.”

“Em điên rồi. Mau ngủ đi.”

Chanyeol uống cạn chén trà rồi vội đứng dậy khỏi ghế, nhưng Sehun nhanh tay kéo anh lại. Cậu nhất quyết phải giải quyết chuyện này cho xong với anh. Cái ý nghĩ vài năm nữa thôi trông cậu sẽ già hơn người đàn ông này khiến cậu bứt rứt khó chịu khôn tả.

“Kể cả có chết thì 20 năm qua cũng không uổng phí.”

Cậu đứng dậy mà ôm lấy anh, áp môi mình lên anh, trao cho anh nụ hôn nồng nàn nhất mà cậu có thể. Lưỡi cậu đưa qua vòm miệng anh, cảm nhận hàm răng nanh sắc như dao đó và khuôn miệng nồng mùi máu. Ở bên anh, Sehun vừa cảm nhận được sự nguy hiểm và sự an toàn, đó chính là thứ khiến cậu muốn dành cả thân này mà trao cho anh nhất.

“Jiming ấy cũng được em hôn như thế này?”

Anh hỏi bất chợt khi nụ hôn vừa tan. Sehun lúng túng, lắc đầu nguầy nguậy dù cậu biết rằng quả thực, Jiming đã hôn cậu như thế khá nhiều lần. Nhưng chuyện đó đâu còn quan trọng, bởi lẽ giờ đây Sehun chỉ muốn ở bên Chanyeol, trao trọn cho Chanyeol, đó là điều đáng để tâm đến nhất lúc này.

“Em biết không,” Chanyeol nói lúc anh đưa tay lên vuốt nhẹ trên làn da trắng của phần cổ hở ra trên lớp áo của Sehun, “biến em thành bất tử thực sự rất dễ.”

“Vậy anh hãy mau làm đi.”

“Nhưng anh lại không muốn.”

Chanyeol đưa tay lên siết lấy cổ Sehun, tay anh bóp chặt khiến mặt cậu tái xanh vì thiếu dưỡng khí. Anh khoẻ mạnh không ngần ngại mà nhấc bổng cậu lên khỏi nền nhà. Sehun giờ đang giãy giụa như cá mắc cạn.

“Anh nuôi nấng em, anh nhìn em khôn lớn như một sự thoả mãn… Anh không thể để em đi, nhưng anh lại không thể nhìn em lớn thêm chút nào nữa.”

Tay anh siết chặt hơn, móng tay lại bấm vào da thịt cậu khiến nó bật máu. Chanyeol thích thế, anh thích nhìn thấy màu máu đỏ của cậu, mùi máu tanh riêng biệt của cậu. Nó mang đến cho Chanyeol sự thích thú, và cả sự đau đớn tột cùng.

Sehun ngất đi trên tay anh.

Người ta đưa tin rằng ngôi nhà cổ nằm trong phố thượng lưu bốc hoả, lửa cháy đỏ cả một vùng trời. Người duy nhất được cứu sống là Oh Sehun, em trai của người chủ không may tử vong Park Chanyeol, lúc đó bị ngất nằm ở cạnh hồ nước phía trước nhà.

 

Có một nỗi đau mang tên Oh Sehun.

 

-Tôi không thể tin rằng mình lại có thể kiềm chế bản thân không nhảy đến mà giết chết Sehun. Nó thơm phức lên đến điên mất.

 

-Sehun hỏi tôi rằng nó muốn được cùng tôi ngủ trong phòng. Cái cảm giác khi ôm lấy nó thực sự rất thoả mãn. Tôi thật sự muốn ôm lấy nó mãi, nhưng mùi máu của nó khiến tôi đau đớn, dày vò tôi đến tột cùng.

 

-Tôi hôn Sehun lúc em ấy đã ngủ say. Hy vọng sẽ không để lại mùi máu tanh ngấy trên bờ môi hồng kia.

 

-Jiming là ai?

 

-Sehun đã trưởng thành, em ấy đã cùng người đó trưởng thành, không phải tôi.

 

-Tôi thật sự muốn chiếm lấy em, khiến em thành người của tôi, khiến em đau đớn vì tôi như khi tôi đau đớn giữa tình yêu dành cho em và ý chí tránh xa em. Oh Sehun, tôi muốn em thoả mãn tôi, ngay bây giờ.

 

-Hy vọng em sẽ tìm thấy hạnh phúc, nỗi đau của tôi, chào em.

 

Oh Sehun, những ngày sau đó, chưa khi nào cậu ngừng việc đi ngang qua bãi đất hoang sau cơn cháy tàn rụi, nhìn vào cánh rừng phía xa, thầm hy vọng có thể nhìn thấy anh ở đó. Park Chanyeol không biến mất, cậu biết, chỉ là anh muốn rời đi một thời gian. Oh Sehun, chưa bao giờ ngừng hy vọng về ngày anh sẽ trở về. Vết móng tay anh vẫn còn hằn ở nơi này, chờ đợi anh.

 

Ngoài nỗi đau mang tên Oh Sehun, cũng có một nỗi đau khác nữa, nỗi đau mang tên Park Chanyeol.

 

 

HẾT