Fanart | ChanHun Kindergarten Era

Untitled

Các bạn có thích kiểu như này không? Dạo này mình hay nghĩ vu vơ nên ngồi vẽ chả lo viết Tiềm Hành gì hết hô hô!!

Có ai muốn chơi ask.fm hay instagram với mình không? Buồn chán quá đi :3

Comment nhé~!!

Drabble | Complicated

DO NOT TAKE OUT WITHOUT MY PERMISSION

Author: A, as always.

Pairing: ChanHun, as always.

Có chuyện gì đó đang xảy ra mà Sehun không biết nên diễn tả cái điều ấy bằng lời như thế nào. Cậu chị biết nó đang hiện hữu rất mạnh mẽ, cứ lởn vởn xung quanh bầu không khí vốn đã khá hiu quạnh của bản thân. Khi cậu đưa ánh mắt giận hờn nhìn anh bước ra cửa mà không quay đầu lại, cậu đâu biết rằng đó có lẽ là lần gặp cuối của hai người.

Sehun nằm trằn trọc suy nghĩ, cuối cùng thì đúc kết ra được một câu nói: “Cái điều đang diễn ra ấy chính là sự trống vắng trong tim chính mình.” Cậu nhớ lần cãi nhau trước đó giữa hai người diễn ra khá lớn, cậu vùng vằng không nhận lỗi, để rồi anh phải nhún nhường cầu xin. Một phần do đó, Sehun tự cho mình cái quyền nghĩ rằng khi yêu thì sẽ không có vụt mất.

Cậu mặc cho mình cái quyền rằng anh luôn ở bên cạnh cậu cho đến ngày anh ra đi không quay trở lại. Không còn trang facebook, không còn twitter, không còn instagram. Cũng không còn nốt số điện thoại ngày nào, địa chỉ kakaotalk thường hay liên lạc. Tất cả đều biến mất, như thể anh chưa bao giờ tồn tại trên cõi đời này.

Như thể Sehun chưa từng gặp ai tên Chanyeol cả.

Sehun nhớ về lúc mới quen nhau, một cậu trai tính tình ương ngạnh kỳ cục, thích được chiều chuộng hay đua đòi, ham bè ham bạn, lại chết mê chết mệt một Park Chanyeol lãnh đạm, ít giao tiếp bạn bè, đôi khi lại quá đỗi lạnh lùng. Sehun còn nhớ bản thân khi trước từng tức giận anh tới nỗi muốn chấm dứt hết mọi thứ đang diễn ra giữa hai người, nhưng lại hoàn toàn thất bại.

“Chắc là do nợ nhau,” Sehun từng nghe một người bạn của hai người nói vậy.

Cậu hay cảm thấy mệt mỏi khi bị anh la rầy, dạy dỗ. Cậu cảm thấy mất đi cái gọi là tự do. Ngày đó Sehun luôn suy nghĩ rằng liệu tiếp tục thì tốt, hay dừng lại thì tốt? Và nếu chọn dừng lại, thì liệu có làm được?

Chanyeol đến với quá nhiều kỷ niệm. Nhiều đến nỗi nếu anh ra đi, Sehun thầm nghĩ, thì anh sẽ nợ cậu cả một cuộc đời.

Cho đến khi trận cãi vã cuối cùng diễn ra trong im lặng, anh quyết định bước ra khỏi cuộc đời Sehun với câu nói lạnh nhạt: “Anh về.” Sehun tức giận mà nghĩ rằng để xem anh giận cậu được bao lâu, cho đến khi cậu không thể tìm thấy tên anh hay hình ảnh của anh ở bất cứ đâu nữa, ngoại trừ ở chính bản thân mình.

Sau này Sehun mới ngộ ra một điều rằng, tiếp tục thì đau, nhưng nỗi đau khi kết thúc thì âm ỉ và tê tái hơn vạn lần. Nếu đã không là gì của nhau ngay từ lúc đầu, vậy tại sao còn làm khổ nhau?

END

 

Diary | I’m in too deep…

20150607 – 20150616

Dạo này đang trong thời gian bấn siêu cấp bấn. Kiểu ngày xưa mình chẳng bao giờ chăm chút bản thân đi sắm sửa cho mình bất cứ cái gì để làm đẹp bản thân (ngoại trừ mua áo fanclub này kia) nhưng bây giờ thì lại thích thú cả ngày chỉ muốn mua quần áo mới để trông mình xinh xắn hơn (✧ω✧)

Thật ra mình muốn xinh đẹp hơn đặng mỗi khi đi chơi được chụp hình cho thiệt là đẹp hê hê.

Mùa hè 2015 thiệt là đáng nhớ hơn mình tưởng tượng luôn!

Chuyện là mình rất thần tượng một người chưa nổi tiếng lắm. Anh ý là diễn viên sân khấu. Ảnh hay diễn sitcom và diễn kịch sân khấu lớn nhỏ này kia. Mình thích ảnh từ đầu năm ngoái lận (─‿‿─)♡ Lúc đó mình ở xa tít tắp, thấy anh có lịch diễn chung với nhóm mà tiếc hùi hụi vì không đi được, không gặp được người trong mộng. Vì vậy hè này về, mình quyết tâm đi xem kịch đặng gặp anh cho bằng được.

Bữa đó mình đặt vé, mình và chị M cùng đi xem. Kịch anh diễn hay lắm luôn dù sân khấu thì nhỏ xinh thôi và khán giả cũng không phải rần rần như đi xem kịch nhà hát thành phố đâu nha (。>ω<。) Mình xem bấn lắm chỉ nhìn ảnh thôi à, giống như mình bị cuốn hút vô vậy á. Xong rồi tới mức chị M phải kêu để chị M chụp ảnh quay phim lại cho để mình ngồi xem cho đã (T▽T) Anh giống y như trong ảnh, cao, trắng, đáng yêu muốn xỉu luôn à anh ơi… (╥﹏╥) Đặc biệt là anh hát giọng hay vô cùng hay luôn đó huhuhuhuhu ( ╥ω╥ ) /trái tim fangirl yếu đuối lắm anh ới/

Lúc hết kịch, mình định đi về xong chị M hỏi /giọng rất là nghiêm trọng/: “Có muốn chụp hình chung với ảnh không?” làm mình khựng lại một lúc. Đoạn ấy thì người ta nườm nượp ra vào, xong rồi có mấy hội chị em bạn dì nào đó bu lại ảnh ọt quà quẹt này kia nên mình ngại gần chết ;;v;; Cuối cùng mình quyết định là chụp! Chứ không biết khi nào mới có cơ hội nữa chớ (;ω;) Mình còn nhớ siêu siêu rõ là trước mình có 2 em gái chụp chung với anh ý. Anh choàng vai hai em, xong đứng cười tươi một rừng hoa luôn. Đến lượt mình, thử nghĩ coi, lúc đó mình như con fangirl vậy /thì trong mắt ng ta là fangirl rồi còn gì/ nên mình không dám nói gì, không dám kêu ảnh nữa ;;v;; bị chị M la xong rồi phải để chị M nói dùm “Bạn ơi bạn có thể chụp chung với em gái mình được không?” Mình còn nhớ lúc trả lời anh vẫn cười rất xinh luôn xong rồi nói “Tất nhiên rồi” duyên không biết để đâu cho hết. Anh khi đó đang đứng trên sân khấu vì chỗ xem kịch quá nhỏ mà khán giả lại đông nữa nên không chó chỗ, cho nên ai muốn chụp hình cùng anh phải leo lên sân khấu đứng. Lúc đó mình ngơ ngáo, thấy anh mỉm cười tươi như dị rồi còn giơ tay ra nên mình rất phấn khởi lẫn hồi hộp nắm lấy tay anh đặng bước lên. Tay anh lúc đó vừa mềm lại rất to TvT Nắm thích ơi là thích luôn ôi chỉ muốn nhớ mãi lúc ấy và được nắm lại tay anh một lần ;;A;; Đứng cạnh anh, anh khoác vai mình, còn cảm nhận được tay anh ôm lấy vai phải, đầu anh dựa vào đụng đầu mình như thân thiết lắm. Chụp hình xong mình vẫn run run >_< Anh còn quay sang nhìn mình thật gần và VẪN CƯỜI TƯƠI NHƯ RỪNG HOA nói nhẹ nhàng “Cảm ơn em nha” nghe xong muốn rớt tim ra ngoài luôn huhu…

Sau hôm đó mình cứ tơ tưởng về anh miết o_o khổ tâm lắm ý nên mình quyết định lại đi xem kịch một lần nữa. Mà mình là fangirl trẻ trâu lắm, thích thần tượng nào là phải tặng quà liền tay \(⌒▽⌒) nên sau khi bàn bạc với chị M nhiếp ảnh gia thì mình đã mua tặng anh ý một cái bánh cupcake nho nhỏ vị Red Velvet với kem phô mai ở trên và topping là dừa (khô hay bào lát gì đó mình không chắc nữa) để vào một cái bao giấy xinh xinh với tờ note ghi tặng anh ;;_;; Bữa đó đi coi kịch vô đóng tiền sớm nên được chỗ ngồi hàng đầu, nhìn anh ý bao gần luôn T_T Lúc nào trông anh cũng rạng rỡ cưng lắm người ơi, xem lần thứ hai nên mấy đoạn vui cũng biết hết nhưng vẫn mắc cười lắm á (^人<)〜☆ Lúc hết, anh vẫn như trước, đứng trên sân khấu chào người quen, mình đứng ngơ ra đó, tay cầm cái bánh được dặn là ‘phải cầm thẳng đứng nha không thôi kem bị đổ’ chờ một cơ hội, với chị M nhiếp ảnh gia phía sau định chụp lúc mình đưa. Mình kêu anh rồi lúc anh quay sang, thấy mình nói tặng anh cũng ngạc nhiên quá trời, “Woa” này “woa” nọ dễ thương lắm luôn mà chắc anh định nói gì đó nhưng không kịp mình nên nghe ú ớ (シ_ _)シ Mình run quá trời run luôn huhu ─=≡Σ((( つ><)つ Bao nhiêu tim gan phèo phổi nhộn nhạo lên xong chỉ nhớ nói được vài chữ trong kịch bản soạn trước là “Anh ơi em tặng anh bánh. Anh nhớ ăn liền nha anh.” Lúc tặng xong mình chỉ kịp nghe anh nói “Cảm ơn em” rồi quay qua kéo chị M chạy biến. Chị M thì ríu rít nói là “Chị không chụp được em ơi em tặng nhanh quá chụp không kịp với lại đông người quá” chèn ơi làm ăn dị sao còn là fansite master của tui nữa hỉ ;;_;; nhưng lúc đó mình chỉ kịp cuối mặt chạy ra một phần vì xấu hổ một phần vì về trễ sợ Mẹ la nên co giò chạy cho lẹ ( ̄▽ ̄)/ Đặc biệt là ở chỗ lúc mình ra tới cửa, tự nhiên mình quay lại nhìn anh lần cuối thì ảnh đang nhìn mình ó ヽ(゚〇゚)ノ xong ảnh hỏi liền “Em ơi em tên là A (ảnh nói tên thiệt của mình trúng phóc luôn) hả?” dù mình đã viết tắt tên mình trên tờ note \(º □ º l|l)/ bất ngờ dã man con ngan luôn (´-ω-`) nên mình chỉ “Dạ” ngoan rồi về ヽ(`⌒´メ)ノ

Xong rồi về nhà thấy anh post lên fb được tặng bánh xong còn chụp sát tờ note nữa để thấy mấy dòng chữ em ghi – đáng yêu chết mất luôn á huhu (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄) Buồn cái lúc đó đáng lẽ nên xin chụp ảnh chung với anh lần nữa là vui rồi, ngố dễ sợ ;;v;; Hy vọng lần kịch sắp tới em đến xem anh thì anh sẽ nhìn em và nói là “Ồ, là em A nè phải không?” thì còn gì bằng nhỉ (*/▽\*)

Cảm ơn anh cảm ơn chị M vì đã cố gắng giúp bé đạt được ước muốn trong đời (*/ω\)

À còn nữa, hôm nay lượn fb thấy có bạn post ảnh hôm kịch đó, chụp cùng cả nhóm, có hình anh ôm gói giấy của em tặng dựng thẳng thí ớn, còn xoay tờ note ra ngoài cưng quá trời cưng luôn đó anh ơiiiiii ( ´∀`)ノ~ ♡

THÌ RA ĐÂY LÀ CẢM GIÁC CỦA FANGIRL KHI ĐƯỢC TIẾP XÚC GẦN VỚI BIAS ĐÓ HI HI HÊ HÊ (´ω`♡) Mong anh sẽ hổng bao giờ là quá nổi tiếng anh nha =))

P/s. Chờ ngày lại được gặp anh ;)

Tiềm Hành Chương 11

DO NOT TAKE OUT WITHOUT MY PERMISSION

Sehun hôm nay đã đưa ra một quyết định khá là táo bạo. Như thường lệ, tan ca, Sehun cởi bỏ tạp dề, nhưng khác ở chỗ, cậu không chịu về nhà. Sehun muốn ở lại để gặp Park Chanyeol. Chuyện trọng đại tới mức Zitao chống cằm nhìn từ quầy bar đến chỗ cậu quan sát, mặt đăm chiêu hết mức.

“Nhìn gì?” Cậu đanh đá lườm cho tên người Trung Quốc một cái.

“Ờ thì,” Zitao ấp úng, hắn gãi gãi vành tai đỏ ửng, “tính ngồi đây chờ thiệt à?”

Sehun chau mày nhìn Zitao, không thèm đáp. Cậu khoanh tay, ngồi thẳng lưng, mắt nhìn đăm đăm ra cửa. Hôm nay Sehun nhất định tóm gáy Park Chanyeol cho bằng được. Cậu cần một lời giải thích, một câu xin lỗi, và hơn hết là cậu cần anh ở bên mình.

“Nếu muốn gặp Chanyeol thì đến chín giờ tối ảnh mới tới giờ làm.”

Đúng thật là vậy thì vì cớ gì Sehun tan làm lúc sáu giờ tối về nhà thì lúc nào cũng không thấy Chanyeol. Có khi anh đang tránh mặt cậu ư? Vậy thì nếu tránh mặt tại sao lại còn vào phòng, quyến rũ người ta đêm hôm như thế chứ. Càng nghĩ, Sehun càng cảm thấy mặt nóng bừng bừng.

“Đói bụng không? Tôi xuống bếp xem có gì ăn được mang lên cho cậu?”

“Không cần.” Sehun đáp cộc lốc.

“Sao cậu bướng quá vậy? Không ăn chút nữa xỉu đấy.”

Cậu bĩu môi nhìn hắn.

“Hay uống miếng rượu không? Trông cậu như chuẩn bị đi đánh ghen.” Zitao phải công nhận dáng Sehun rất đẹp. Cao ráo, vai rộng, ngực phẳng, lưng dài, chân thon, eo nhỏ. Bây giờ cơ thể hoàn mỹ ấy lại còn ngồi thẳng lưng, tay khoanh trước ngực mắt nhìn ra cửa. Vị trí của Zitao nhìn sang Sehun chỉ thấy dáng ngồi uy nghiêm ấy thật đáng ngưỡng mộ, đáng mơ ước.

“Đánh ghen cái bô nhà cậu.”

“Cơ mà,” Zitao nói khi đang xoay xoay cái ly thuỷ tinh trong tay, “cậu thật sự không biết Chanyeol đang làm gì sao? Thật sự luôn ấy?”

Sehun nheo nheo cặp mắt nhỏ xíu, vuốt vuốt mái tóc màu nâu sáng đang loà xoà trước trán mà nói.

“Liên can gì cậu?”

Đúng lúc Zitao định nói thêm thì tiếng Ọt~! thiệt lớn vang lên từ cái dạ dày rỗng của Sehun khiến hắn cười nắc nẻ. Nhờ vậy, Sehun được quản lý Cho đãi cho một phần canh đậu hũ nóng hổi với giá rẻ bèo nhất từ trước tới giờ.

Sehun đứng trong quầy rượu, chỗ điểm mù khiến khách nếu đi từ ngoài cửa vào thẳng phòng bếp thì sẽ khó mà trông thấy. Zitao bảo với Sehun rằng Chanyeol hằng ngày đến làm đều sẽ đi thẳng xuống bếp, nên nói Sehun hãy núp ở đây rồi sau đó hãy hành động. Cậu thầm nghĩ, chả nhẽ Chanyeol phải làm việc dưới bếp từ tối khuya tới sáng sớm, rửa chén cọ nồi chăng? Càng nghĩ, Sehun càng thấy vớ vẩn và cả người như ngu đần ra. Cái cảm giác nửa tỉnh nửa mơ và ngà ngà mùi rượu Tây dần dần mất đi khi tiếng chuông cửa vang lên và Chanyeol bước vào quán như thường lệ, lúc chín giờ tối có lẻ.

“Hey, anh.” Zitao chào, thản nhiên như mọi ngày.

“Hey.”

Chanyeol mặc áo sơ mi trắng rộng, quần jeans đen bó sát lấy chân. Mái tóc anh nằm thẳng tắp chải ngược ra sau, để lộ vầng trán sáng và cao. Sehun thấy tim mình đập thình thịch, không biết có phải vì lâu ngày rồi mới ngắm nhìn khuôn mặt anh, hay là vì ký ức đêm hôm trước nữa. Tất cả đều rối mù, như là trong một giấc mộng đẹp.

Đợi đến khi Chanyeol xuống bếp được một lúc, Sehun mới ra khỏi chỗ nấp, tiến lại gần cánh cửa, trong lòng vẫn còn run run, mém nửa là co giò chạy một mạch về nhà. Cái ý nghĩ đối diện Chanyeol ngay lúc này khiến Sehun bất giác mặt mũi nóng bừng. Cũng tại anh, mấy tuần trước dám giở trò với cậu rồi lại bỏ đi không một lời nào. Sehun vừa tính đẩy cánh cửa kim loại dẫn xuống bếp thì Zitao nói vội.

“Này cậu, để tôi đi trước thám thính cho, cậu theo sau.”

Sehun nhanh nhẹn gật đầu. Lần đầu tiên trong lâu ơi là lâu, cậu mới thấy Huang Zitao có ích và tốt bụng đến vậy.

Zitao đi ngang vào bếp, theo sau là Sehun. Quản lý Cho lúc đầu cũng hơi ngỡ ngàng là bát canh tàu hũ Sehun đã ăn hết từ lâu nhưng thằng bé vẫn chưa chịu về, sau lại thấy việc Sehun xuống tầng hầm cũng là việc không đáng để tâm mấy, lại chú tâm vào màn hình tivi đang có một trận bóng chày hấp dẫn.

Sehun không hiểu tại sao cậu lại phải đi xuống tầng hầm của tiệm bằng cái cầu thang khá họp hẹp này. Thì ra Chanyeol làm việc ở nơi dưới lòng đất thế này, nhưng mà là việc gì, cậu nghĩ. Chả nhẽ Chanyeol lại là nghiên cứu sinh bí mật cho một tổ chức nào đó? Sehun bật cười vì chính mình, để rồi cậu nhận ra mình quá ngây ngô trước thế giới bên dưới tầng hầm đó. Sehun tất nhiên là không xa lạ với rượu chè, cờ bạc, với những thú vui tao nhã của một người đàn ông trưởng thành. Cậu biết đến quán bar, phòng karaoke, sẽ có tiếng nhạt xập xình, người này người kia nhảy nhót qua lại, uốn éo bản thân, cũng sẽ có mùi khói thuốc nồng nặc, có rượu bia được rót ra ly kêu leng keng. Sehun nhìn quanh, nơi đâu cũng ồn ã và đèn thì chớp tắt liên hồi. Cậu bị nhồi nhét giữa một đám đông người, sợ lạc mà vội túm lấy vạt áo Zitao tiến lên phía trước. Zitao đưa mắt cú vọ tìm kiếm, đảo quanh khắp gian phòng rộng lớn và đầy người, để rồi hắn phát hiện gương mặt quen thuộc đang ngồi ở góc.

Chanyeol vẫn như thường lệ, mồi rượu cho những vị thiếu gia bảnh bao, những người cứ thản nhiên lắc mình theo điệu nhạc, đến mức đầu nặng trĩu đè lên bờ vai cứng cáp của Chanyeol. Cái cách anh cười thật điêu luyện và chuyên nghiệp, cách anh mời rượu, cách anh môi chạm môi cùng những người đàn ông khác cũng không quá ngại ngùng, cách anh miễn cưỡng để những người đàn ông áo vest quần tây ấy dùng tay sờ soạng khắp cơ thể cũng vô cùng cố gắng. Quả đúng là Chanyeol làm ở đây khá lâu, rời bỏ Sehun cũng được một khoảng thời gian dài không chịu gặp mặt nữa cơ mà, nên tất nhiên thành thạo trong công việc hơn hẳn.

“Ảnh đang tiếp khách rồi, đấy, cậu có muốn nói gì không? Nếu có thì phải ngồi chờ một tẹo.” Zitao vò vò mái tóc ngắn củn, đưa mắt sang nhìn Sehun lúc này đang đứng im như pho tượng tạc.

Đầu óc Oh Sehun bây giờ đang hoàn toàn trống rỗng. Cậu cảm giác như nhạc ngừng chơi, mọi thứ ngừng chuyển động, kể cả phổi cũng quên việc nó phải làm là hô hấp, chân cũng không nhớ là nó phải quay về phía sau và ra khỏi nơi này, tay cũng quên rằng nó phải đưa lên để gạt giọt nước mắt đang rời. Đôi mắt màu nâu của Oh Sehun cũng quên mất rằng nó đáng lẽ không có gì phải khóc. Oh Sehun đối với chuyện này mà nói thì cớ chi mà lại phải khóc?

Sehun bị đánh mất tuổi thơ, không khóc. Mẹ mất khi cậu mười lăm tuổi, không khóc. Anh Dongha rời gia đình, không khóc. Chị Hani tiếp bước anh cả, không khóc. Cha bỏ ra nước ngoài, không khóc. Gia nghiệp phá sản, mất hết tất cả, không khóc. Lạc lõng, không khóc. Bơ vơ, cũng không khóc. Vậy bây giờ, lúc này, tại sao lại phải rơi lệ?

Đây đâu phải là chị Hani mà bao nhiêu năm trời không gặp, đây cũng đâu phải người thân thuộc đến mức phải hành hạ bản thân mà đau khổ? Oh Sehun cứ thế để hai hàng nước mắt lăn dài, chạm đến khoé môi, mặn đắng.

“Nè, Sehun, khóc á?”

Tiếng Zitao nghe rè rè bên tai như chiếc radio bị hỏng. Dường như Sehun cảm nhận được sức nóng và mạnh của rượu đang tấn công vào đầu óc cậu, mùi thuốc lá như khiến cậu mê man. Sehun cảm thấy dần dần mất đi tự chủ.

“Sehun à?!”

“Ô… là thiếu niên! Ô… xinh xẻo quá… trắng trẻo quá! Em trai, mau, mau đến đây!”

Zitao hoảng loạn mà kéo Sehun đi trong khi cậu thì lại thản nhiên suýt nữa đưa tay ra nắm lấy bàn tay già nua thô ráp kia với nụ cười nham nhở hết sức.

Cả hai cùng chạy ra ngoài, chạy lên lầu trên với ánh đèn trắng quen thuộc và mùi đồ ăn thơm lừng. Zitao vả mồ hôi đầy trán, thở hồng hộc, còn Sehun thì ngồi bệt xuống sàn. Mặt cậu trắng bệt, tái xanh, môi cậu khô khốc, mắt thì đỏ hoe, trên miệng vẫn còn nụ cười ngớ ngẩn ấy cùng hai vệt nước mắt đã khô ở trên đôi gò má.

“Tụi bay làm trò gì vậy chớ?” Quản lý Cho bật hỏi khi thấy cảnh tượng quá lạ lẫm trước mặt. Zitao nhìn vị quản lý, thở dốc, rồi dùng tay kéo Oh Sehun đứng dậy chạy ra ngoài, vẫn không nói một lời nào.

Cả hai bổ ra ngoài đường phố đã lên đèn, xung quanh chỉ có tiếng gió xào xạc qua hàng cây và tiếng nhạc cổ điển vang lên ở những nhà hàng kề cạnh. Zitao tay vẫn nắm chặt Oh Sehun mà đi thẳng trên con lộ, thi thoảng có người tò mò nhìn liền bị hắn lườm cho một cái đáng sợ đến sa sẩm mặt mày. Zitao nóng giận, và lo lắng, một Zitao như vậy thì không còn là một Zitao ôn nhu và ngoan ngoãn nữa.

Đi được một quãng khá xa mà chẳng tới đâu, Sehun bỗng dưng gồng người rồi giằng tay ra khỏi hắn.

“Buông.”

Zitao lẳng lặng nghe theo, hắn đang suy nghĩ xem nên nói gì. Hắn muốn hỏi nhiều thứ, cũng muốn an ủi nhiều điều. Nhưng rồi câu chữ cứ trở nên lộn xộn và rồi hắn để thoát ra ngoài một tiếng ậm ừ nho nhỏ.

“Đừng hỏi gì, cũng đừng nói gì cả.”

Sehun ngồi xuống một băng ghế trước một hiệu sách đã tắt đèn. Cậu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao của Paris, tự cười với bản thân một cách ngỗ nghịch.

“Biết sao không, đã đến giờ đi ngủ của tôi rồi đấy. Tôi phải ngủ giờ này thì sáng mới có thể đi làm sớm được.”

Hắn nghe cậu nói, gật đầu. Đặt người xuống ngồi cạnh bên Sehun mà vẫn giữ im lặng, trong lòng Zitao cảm thấy đau buồn và xót xa thay cho cậu. Kế hoạch này ngay từ đầu là sai, mọi việc đều sai.

Kể cả việc tin tưởng Chanyeol để giao Sehun cho cũng là sai nốt, Zitao nghĩ thầm.

“Sehun này.”

“Đã bảo đừng nói gì cơ mà.” Sehun gắt bằng cái giọng ngõng nghịu của một đứa trẻ, đủ biết cậu đã ngà ngà say, có thể lăn ra ngủ bất cứ lúc nào.

“Đừng chờ Chanyeol nữa.”

Câu nói ấy thốt lên nghe thật nhẹ như những đợt gió cuốn đi xa vào bầu trời tối mịt.

“Và đừng hy vọng ở Chanyeol nữa.”

Phải, Sehun đã hy vọng. Một niềm hy vọng đặt ở nơi Chanyeol rằng anh có lẽ là rất yêu thương cậu, nên mới luôn chăm sóc, tận tuỵ, luôn nâng niu, bảo bọc. Và cũng vậy, Sehun đã chờ. Chờ một ngày Chanyeol đứng trước mặt cậu nói lên ba tiếng ngọt ngào, cùng cậu cao chạy xa bay khỏi mọi sự khó khăn, sống bên cậu đến hết đời trọn kiếp. Sehun trao niềm tin nơi Chanyeol, cậu cũng cho phép mình yếu đuối mà lấy anh làm điểm tựa khi mệt mỏi, cậu cũng lo cho anh rằng sau này cậu sẽ trở thành gánh nặng. Có thể mọi thứ mà Oh Sehun nghĩ đều sai, có thể ngay từ đầu, Sehun chỉ là một phần tử trong kế hoạch trọng đại của Chanyeol. Một phần tử quá nhỏ bé nhưng lại luôn xem mình là quá cao sang.

“Cậu nói cái con mẹ gì vậy hả Zitao?!” Sehun tiện tay, nện cho Zitao một phát vào lưng đau điếng.

“Cái quỷ gì… tay cậu là cục sắt hay sao?! Đau chết mẹ đi!”

Cậu đứng dậy, nhìn quanh khu phố lạ, cất bước đi vài bước về bên phải, rồi lại cất bước đi về phía bên trái. Cuối cùng cậu nhìn Zitao đầy khó chịu, hai tay chống ở hai bên hông, môi cong cớn ra lệnh.

“Dẫn tôi về nhà, mau!”

Hắn phì cười. Zitao tưởng chỉ có mình hắn là con nít bị người khác trêu chọc, nay đã có thêm Oh Sehun cùng chơi đùa với hắn.

“Được, tôi dẫn cậu về.”

Dưới màn đêm đầy sao, Sehun chợt nghĩ đến lời đề nghị của chị Hani.

Đáng tiếc thay cho Sehun rằng cậu chưa kịp mơ mộng đến việc từ bỏ mọi thứ để đi Mỹ, thì ngày hôm đó bỗng nhận được điện thoại lúc sáng sớm tinh mơ khi Sehun chuẩn bị đi làm. Số điện thoại lạ hoắc, có lẽ là của máy gọi công cộng.

“Hmm… Qu’es…”

Phải, Sehun đã ở Pháp hơn ba tháng, nhưng tiếng Pháp thì phát âm vẫn còn rất bập bẹ.

“Thằng khỉ con! Cưng nói tiếng Pháp kiểu đó không sợ Tổng thống tống cổ về nước à?!” Tiếng chị Hani la oai oái ở đầu dây bên kia khiến Sehun giật bắn người, suýt ném luôn cả cái điện thoại.

“Chị… chị á?!”

“Phải, người chị tốt bụng hết cỡ của cưng đây. Sehun à, chị đang ở sân bay, cưng có thể vui lòng lái xe ra đây đón chị, có được không?”

Càng nghe giọng chị Hani nói, Sehun càng cảm thấy có lẽ mỗi ngày cậu nên tập uống cà phê mỗi bữa sáng cho tinh thần tỉnh táo và minh mẫn hơn.

“Em… em không có xe…”

“Thế bình thường cưng đi bộ á? Ôi giời ơi Sehun à chị mang cả đống quần áo mới đẹp đẽ sang cho cưng, đóng gần cả ngàn đô-la tiền hành lý thêm đây… Không có xe là nói như nào?!”

Sehun nghe chị quát trong điện thoại, lại nhận ra bản thân thực chất đã bị người phụ nữ hôm trước dịu dàng hỏi han chơi xỏ một cách đáng sợ. Trong cái lúc bất lực nhất này, Sehun nhìn thấy Jongdae mắt nhắm mắt mở bước ra từ phòng tắm.

“Ô, vậy cậu là Jongdae? Thư ký Kim Jongdae phải không dị? Hân hạnh, hân hạnh quá. Còn cậu đây chắc chắn là Park Chanyeol, giọng trầm ấm đến nổi da gà phải hông? Chào, xin chào.” Chị Hani niềm nở bắt tay hết cả hai người, trông rất vui vẻ. Mặt chị Hani không khác trước là bao, hoặc là có thể do Sehun cũng không còn nhớ rõ mặt chị trông như nào khi lần cuối hai người gặp nhau nữa. Là một nhà thiết kế, trông chị Hani nổi bật hơn cả ba người đàn ông vẫn mặt quần thụng và áo thun trùm đầu, mang dép lê hết sức. Chị mang giày boot ống cao, một chiếc đầm đen bó sát người và áo vest khoác vải da, kính mát dù trời vẫn còn sớm tới mức không có tí tẹo nắng nào và túi MK, dĩ nhiên là hàng limited edition trông cực kỳ sang trọng.

Đáng lẽ sáng nay, Sehun đã chỉ nhờ vả Jongdae cùng cậu bắt xe buýt lên sân bay để đón chị Hani thôi, nhưng khi Jongdae nghe tin chị Hani mang cả năm sau vali hành lý to tướng nặng chịch thì hắn quyết định không thể nào không gọi Chanyeol dậy và vác anh theo. Do Chanyeol mới ngủ được có hai tiếng, trông anh đờ đẩn và thiếu sức sống tới mức chị Hani làm xe buýt ồn ào và bừa bộn đến cỡ nào, gây phiền hoài đến những người xung quanh ra sao cũng chẳng buồn mở miệng nói cậu ‘Xin thứ lỗi’ dùm.

“Sehun à, cưng bất ngờ lắm hỉ? Chị vốn định làm mọi thứ bất ngờ vậy để cưng vui hơn đó. Vui hông nào?” Chị cười khúc khích, ôm lấy cả thân hình mỏng dánh của Sehun. “Lâu lắm rồi không gặp, cưng đã trưởng thành hơn trước đó, cao hơn nè, đẹp hơn nè, chị thích cưng quá đi hà~!”

Jongdae ngồi băng ghế sau, tay cố giữ cho ba bốn cái vali đừng bị dịch chuyển mỗi lần xe buýt lên dốc xuống dốc, mặt nhăn nhó kiểu ớn lạnh với cái cách sến súa của hai chị em họ Oh, dù là họ có lâu ngày gặp lại đi nữa.

“Chị Hani, thiệt ra em tính là sẽ gọi cho chị… Báo là em sẽ qua Mỹ, không cần chị phả-”

Sehun chưa nói dứt câu thì không chỉ chị Hani trố mắt nhìn mà Jongdae ở băng dưới cũng chồm lên, Chanyeol ở băng trên cũng quay đầu xuống mà ngỡ ngàng với những gì cậu đang nói.

“Ủa? Vậy á hả? Chèn ơi, sao không nói sớm?! Giờ cưng mà bắt chị vác đống hành lý này về Mỹ là chị xỉu liền cho cưng coi.”

Chị Hani trông ngạc nhiên và bức xúc hết cỡ khi mồm hình chữ O tròn còn kính mát thì bị trễ xuống tận chóp mũi, lộ ra đôi mắt trang điểm nhẹ nhưng trông vẫn rất xinh đẹp.

“Sehun à, chả phải anh đã bảo cậu là… tình thế đừng nên làm manh động mà.” Jongdae tặc lưỡi, tay đồng thời vỗ vỗ vai Hani. “Cảm ơn bà chị dữ lắm, không thì chuyện đổ vỡ hết rồi. Bây giờ chưa tìm ra Oh Sehun ở đây, nhưng thêm một nhất cử nhất động nào mà không suy tính kỹ là toi mạng đó.”

“Không có chi cưng,” nụ cười và giọng nói ra vẻ đúng dáng ‘bà chị’ của Hani dù Jongdae vẫn nghe không quen nhưng cũng khiến hắn bật cười.

Sehun vốn không muốn quan sát thái độ của Chanyeol khi biết chuyện, nhưng dù cậu không nhìn cũng biết nãy giờ mắt anh vẫn dõi theo cậu chằm chằm. Bị nhìn trộm đã khiến Sehun không vui, nay còn bị Chanyeol nhìn thẳng trực diện thật tình không được thoải mái, cuối cùng đành cúi gằm mặt xuống giả vờ ngủ gật.

Hani liếc mắt thấy em trai đã ngủ, bèn nhướn người về phía trước thì thầm to nhỏ với Chanyeol.

“Cậu Park, cậu có thể cho tôi hay cuối cùng trong quãng thời gian có biến cố, đã xảy ra những gì, kế hoạch hai người ra sao, có được không?”

Chanyeol gật đầu. Anh dĩ nhiên là có kế hoạch, một kế hoạch hoàn hảo là đằng khác. Nhưng, lại là dĩ nhiên, không ai biết điều đó cả, và cũng không ai được phép biết.

Về tới nhà, Sehun chỉ phụ khiêng hai cái vali nặng chịch vào phòng ngủ liền chạy vội đến tiệm vì bị quản lý Cho gọi ý ới điện thoại cứ reo inh ỏi, thành ra để lại bốn vali cồng kềnh cho Chanyeol và Jongdae giải quyết.

Đến khi tất cả đồ đạc đều được mang vào phòng, chị Hani đã gọn gàng với mái tóc búi gọn sau đầu và bộ đồ áo thun quần vải bố thoải mái ngồi tại bàn ăn, mắt lau lau nhìn hai vị thanh niên trước mặt.

“Vậy thì,” chị bắt chuyện khi nhận ra Chanyeol cứ luôn nhìn mình chằm chằm, “sau khi tập đoàn Oh bị vấn nạn, hai cậu liền đem Oh Sehun sang Paris này?”

Jongdae nghĩ thầm trong đầu không biết có phải trước đây chị Hani làm ở bộ thẩm phán hay công an hình sự gì không mà mỗi câu hỏi của chị giờ đều làm cho hắn tưởng mình là tội phạm truy nã bị bắt giữ không khác tí nào.

“Vì Jongdae có người quen bên này cho nên,” Chanyeol chỉ ngón tay xung quanh gian phòng, “tụi tôi mới có nơi này đặng trú ngụ.”

“Thế thôi sao?” Hani nheo mắt.

“Và tôi, tôi biết tiếng Pháp.” Jongdae giơ tay phát biểu như một học sinh ngoan ngoãn.

“Thì…?”

“Thì ở đây sẽ có lợi hơn rồi, phải không?! Bà chị bộ nghĩ hai tụi tôi có ý đồ mờ ám sao?” Trong phút giây Jongdae đã không kiềm chế được cái tôi của bản thân cảm thấy bị xúc phạm mà nổi nóng suýt nữa là quát lên nếu không có sự can ngăn của Chanyeol.

“Ồ không, tôi chỉ là thắc mắc thôi. Luhan đâu? Hai cậu biết Luhan chớ?”

“Còn ở Hàn Quốc, anh ta có lẽ giờ cũng đã được chính phủ trao tự do, thất nghiệp hay đã tìm được việc mới thì không biết.”

Hani trầm ngâm một lúc rồi lại hỏi.

“Tại sao hai người không đi cùng Luhan nữa?”

“Bà chị! Kế hoạch của tụi tôi chỉ cứu người gặp nguy, Luhan thì có gì là nguy hiểm?! Tất nhiên không cần cứu cũng vẫn sống tốt khoẻ mạnh.”

Càng nhìn kỹ Hani, Chanyeol càng cảm thấy người chị này của Sehun không phải là dạng vừa. Cỡ cả nếu bị bắt như Oh Dongha ở Ý thì cơ hội Hani tẩu thoát thành công cũng rất cao. Trong ánh mắt cô như ánh lên sự sắc sảo ở từng bước suy nghĩ và hành động.

“Tại sao biết Luhan sẽ không gặp nguy hiểm?”

“Vì người ta chỉ muốn tìm ra chủ tịch Oh thôi, Luhan đâu phải người họ Oh!!” Jongdae rít lớn giọng, tay vò vò đầu trông khổ sở hết sức. “Chị à, tụi tôi làm ơn đâu phải để chị nghi ngờ vầy. Tôi giúp Sehun vì thằng bé còn quá trẻ trong việc này…”

“Chứ không phải vì các người biết trước chuyện này sẽ xảy ra, nên nếu không cứu thằng em ngây thơ của tôi thì nó sẽ chết toi dù cho có bắt được cha tôi đi chăng nữa?”

“Chị nói cái mẹ gì…”

Chanyeol nhếch môi cười, anh bỗng thấy yên lòng khi trong nhóm có một người thần thái vững chải và suy nghĩ thấu đáo như Oh Hani.

“Chị Hani, cảm ơn chị vì đã nhạy bén như vậy.” Chanyeol tiếp tục. “Cả hai chúng tôi đều vì tập đoàn Oh mà dốc toàn tâm lực, dĩ nhiên chỉ muốn Oh Sehun được an toàn. Chị có thể nghi ngờ bọn tôi mờ ám, nhưng tôi tin thời gian sẽ trả lời chị.”

“Trả lời hay đấy,” Hani cười lớn, bỗng đưa tay xoa bụng, “tôi đói quá, Jongdae à, nấu tôi cái gì đê.”

Chanyeol phì cười, nhưng anh vẫn trông thấy cái nhìn bí mật mà Hani ném cho anh ngay sau đó.

Hôm đó, Chanyeol không đi làm. Vừa về đến cửa, Sehun đã thấy Chanyeol ngồi trên ghế, dưới đất là Jongdae và chị Hani đang mở toanh mấy chiếc vali cùng lúc, trong đó hàng tá quần áo hàng hiệu, thơm nức mũi của Tory Burch, Gucci, Givenchy, Joyrich toả ra khắp gian phòng. Tất nhiên thứ khiến Sehun cảm thấy vừa hạnh phúc vừa khó chịu nhất chính là việc Chanyeol đang ngồi trên ghế, nhìn về phía cậu với đôi mắt nghiêm khắc và bờ môi không cười.

Sehun vào nhà, đặt người ngồi xuống chỗ chị Hani chừa cho cậu, nhìn đống quần áo cùng người chị hớn hở và Jongdae cũng đang hí hửng không kém mà lòng rưng rưng. Từ ngày qua Pháp, cậu chỉ có bộ pajama được Jongdae mua cho để mặc ngủ, còn lại hằng ngày đều mặc đồng phục của tiệm ăn, làm gì có thời gian, tiền bạc mà sắm sửa, ăn mặc gọn gàng, đoan trang nữa.

Nhưng bây giờ thế giới đó như lại ở ngay trước mặt, như chào đón Sehun cùng một cái ôm nồng ấm.

“Ôi chời Sehun xem nè, chị thiệt không biết size mặc đồ của cưng, mỗi bộ phải mua cả size M lẫn size L lẫn size XL đấy,” chị giả vờ khóc lóc than khổ, “cưng xem có tội chị không? Bây giờ dư dả thế này, hay là bán lại đi để tiền cưng đừng đi làm nữa.”

Sehun lắc đầu nguầy nguậy.

“Em sẽ đi làm. Em không phải con nít.”

Jongdae ngồi bên cạnh ướm thử áo vest Burberry lên người, cảm thấy sướng ngất ngây vì chất liệu vải cực mềm và mịn, lại làm bằng da nên toát nên vẻ sang trọng như quý ông thành đạt.

“Sehun là con nít trong mắt chị.” Hani nháy nháy mắt, rồi quay sang Chanyeol hỏi từ tốn, “còn cậu trẻ, có muốn chút quà cáp gì từ bà chị nhạy bén này không?”

Lúc Hani nhắc đến Chanyeol, Sehun mới có dịp quay người lại để nhận ra từ nãy đến giờ anh vẫn nhìn cậu chằm chằm, hai tay khoanh lại trước ngực trông thật hiền từ. Thế nhưng Sehun chỉ cần nhìn cơ thể anh lại cảm thấy vừa đỏ mặt xấu hổ vừa đau buồn. Xấu hổ vì đã cùng anh đêm đó ướt át một trận nửa vời, đau buồn vì cơ thể anh không chỉ thuộc về mình cậu.

Thể loại người khiến Sehun một lúc có hai luồng suy nghĩ và cảm xúc trong đầu độc nhất vô nhị chỉ có Park Chanyeol.

“Không, tôi ổn.” Chanyeol lịch sự từ chối, rồi anh đứng dậy và bước xuống phòng bếp. Sehun cứ mãi nhìn theo dáng lưng cao dong dỏng của anh, suy nghĩ về mọi thứ, vừa muốn trốn tránh, vừa muốn chạy theo để ôm chầm lấy, giữ chặt Chanyeol trong tay.

Rồi Sehun đứng dậy và cũng bước xuống bếp.

Căn bếp nhỏ vốn là nơi ấm cúng và khá chan hoà vui vẻ, nhưng giờ đây Sehun cảm thấy sức nóng và nặng của không khí đang bao trùm cả cơ thể và đè nặng lên đôi vai cậu. Trước mắt chính là Chanyeol đang rót nước vào ly, vẫn không quay ra nhìn Sehun lấy một cái. Cậu đứng ở ngưỡng cửa, tay siết chặt, trong đầu thắc mắc vì sao mình lại theo anh xuống bếp, nhận ra sự thiếu sót trong tư duy của bản thân liền định quay gót bước lại lên nhà trên.

“Sehun.”

Ngay lúc Sehun chớm xoay người, cậu nghe tiếng anh gọi tên mình.

Sehun nghĩ tên cậu chắc hẳn là âm thanh ngọt ngào và dễ chịu nhất thoát ra từ anh. Cậu nhớ nhung vô vàn, nhớ nhung đến mức muốn vỡ oà thành từng mẩu vụn nhỏ, hoà tan vào không trung vô hình.

“Hmm?” Sehun quay lại, cố giữ cho cơ mặt trông thật ngầu và điềm tĩnh, nói chính xác là không có một tẹo nào xúc cảm được quyền bộc lộ ra trên mặt cậu.

Anh đặt cốc nước uống dở xuống bàn, mắt nhìn về phía trước vẫn không phải hướng về cậu. Sehun nghĩ rằng Chanyeol sẽ giải thích cho đợt ân ái trước, rồi sẽ nói rằng chỉ là một trò đùa, và rồi Sehun sẽ không kiềm được bản thân mà gây gỗ vô cớ với anh về chuyện nam kỹ. Hoặc là Chanyeol sẽ mắng Sehun về việc im lặng suốt mấy ngày qua khiến Jongdae lo lắng, hoặc là mắng về chuyện cậu tính đi Mỹ mà không thèm nói anh hay.

Trong đầu Oh Sehun là hàng mớ thứ rối tung lên mà không có lối thoát. Cậu sợ lời anh nói sẽ khiến trái tim cậu tan vỡ, cậu sợ rằng sẽ nhận bản thân mình trao cho anh thứ tình cảm nhiều hơn dành cho một người anh trai, cậu sợ lời từ chối của anh sẽ giết chết tâm hồn mình. Sehun là một đứa con nít, nên cậu rất sợ.

“Anh nhớ em.”

Zitao đã nói Sehun rằng đừng chờ Chanyeol nữa. Cậu đã không chờ. Sehun định sẽ đi Mỹ.

Zitao đã nói Sehun rằng đừng hy vọng ở Chanyeol nữa. Cậu đã ngừng hy vọng. Sehun định rằng nếu có thể, sẽ mở rộng trái tim để xem Zitao như một người bạn.

Mọi thứ đều theo kế hoạch, Sehun sẽ sống tốt hơn, sẽ thành một người khác, một thanh niên tự làm nên đồng tiền, tự gày dựng sự nghiệp bằng hai bàn tay trắng, không phụ thuộc, không sa hoa, không tiền tài địa vị, không Chanyeol. Cậu đã chấp nhận rằng mọi thứ chỉ là một bước lỗi lầm, một trò chơi vô tình, một thứ trải nghiệm mới, cậu đã sẵn sàng để mọi cảm xúc rời đi.

Cho đến khi Chanyeol nói rằng anh nhớ cậu, mắt vẫn nhìn thẳng vào vô cực giữa căn bếp vắng lặng bỗng chốc trở nên ấm áp.

Sehun không biết nên hiểu như thế nào nữa, cho nên “Ồ,” là tất cả những gì cậu đáp lại.

sao?”

Chanyeol nhấp một ngụm nước khác.

“Hm…ờ…” Sehun lúng búng trong miệng không nói được một câu hoàn chỉnh.

“Anh nói rằng anh nhớ em, và tất cả những gì em đáp lại là ?”

Sau bao nhiêu chuyện, anh còn dám nói nhớ em sao? Sehun dĩ nhiên là không nói ra câu này, bởi vì cổ họng cậu khô khốc cả rồi.

Chanyeol nhìn sang Oh Sehun, ánh mắt của anh khiến cậu cảm thấy không thoải mái liền lảng tránh nhìn sang chỗ khác. Sehun cứ đứng ở cửa bếp, không biết nói gì hay làm gì cho ra hồn nữa. Cậu hoàn toàn bất động. Cho đến khi Chanyeol đứng dậy khỏi ghế và tiến gần về phía Sehun hơn, anh kéo cậu lại gần, đến khi anh ngồi xuống mặt bàn gỗ và để cậu đứng trước mặt mình với đôi gò má đỏ hồng. Sehun bặm môi, tay cậu run lên khi chạm vào lòng bàn tay của anh.

“Hãy nói anh nghe, tại sao em lại muốn rời đi?”

Sehun không đáp, chỉ có tiếng thở ngắt quãng đang cố gắng trấn tĩnh.

“Vì anh sao?”

Anh nghĩ anh là cái gì chứ, em đâu phải dạng con trai yếu đuối tới mức đó, dĩ nhiên câu này cũng không nói ra nốt.

“Em ghét anh sao?”

Một chữ Sehun cũng không mở lời.

Phải, em ghét anh, em ghét lúc anh cùng người khác thân mật. Ghét một cách không lý do như vậy thật sự rất khó chịu có biết không?

“Anh đã làm tới mức này rồi, cho nên đừng đi, có được không?”

Sehun cảm thấy mặt Chanyeol đang tiến lại gần mình hơn, hơi thở anh phà lên chóp mũi cậu. Sehun dự đoán được chuyện gì sắp xảy ra, nhưng tay chân cậu cứng đờ không phản kháng. Bản thân đành yên phận nhắm tịt hai mắt.

“Này!”

Giọng chị Hani quát lên khiến Chanyeol đành buông Sehun ra trước khi môi anh chạm lên môi cậu, có vẻ tiếc nuối.

“Cậu nghĩ cậu đang làm gì đó Park Chanyeol?” Hani xổ tới túm lấy cổ áo Chanyeol và kéo anh đứng dậy, đẩy Sehun về phía sau lưng mình.

“Chị… chị!”

“Tôi cảnh cáo cậu Sehun nhà tôi không phải loại lưỡng tính! Sehun nhà tôi là đàn ông chính hiệu đó, có biết không hả biến thái?!” Do Chanyeol cao hơn Hani tận một cái đầu nên cảnh tượng này trông có phần khá buồn cười. Anh không nói gì, chỉ bật cười nắc nẻ.

“Vì Sehun là đàn ông chính hiệu, cho nên tôi mới…”

“IM NGAY CHO TÔI!” Hani gào lớn, mặt trông dữ tợn và giọng thì đáng sợ hơn bao giờ hết khiến Jongdae chỉ còn dám núp người ở cửa mà quan sát.

“Chị! Bỏ đi mà…”

“Cấm cậu lén phéng với nó. Cấm tuyệt đối!! Chén đét ơi nghĩ coi không có tôi ở đây chắc là lớn chuyện rồi. Kim Jongdae, cậu có phải biết chuyện mà làm lơ không?!” Nghe Hani nhắc tới tên mình, Jongdae giật thót, ú ớ đáp.

“Ớ ớ… tôi thiệt tình không biết gì sất… Chị đừng nghi ngờ bậy bạ… Chuyện hai người này tôi vô can!”

“Ở chung nhà mà dám nói vô can, LÁO!”

Hani càng quát lớn, tràng cười của Chanyeol càng kéo dài không ngớt. Mà Sehun thì hiểu rõ nhất, giờ này mà còn cười thì sẽ chết gọn trong tay chị Hani cho mà xem. Cậu vẫn còn chút ký ức lần đó Dongha giành của cậu chiếc xe đồ chơi, liền bị Hani dạy cho một bài học nhớ đời.

“Chị Hani, bỏ đi. Không có, giữa tụi em không có gì hết á.”

Sehun lay lay tay Hani, nhằm kéo chị ra khỏi Chanyeol, nhưng anh thì lại láu cá tiếp tục chọc ghẹo.

“Không có gì là sao? Anh nói anh nhớ em, em cũng rất nhớ anh, sao lại không có gì?!”

Dứt câu, chỉ còn nghe tiếng bốp bốp và loảng choảng, tiếng Hani la lớn ‘Mày dám, mày dám’ trong khi Chanyeol vẫn còn cười giòn tan.

HẾT CHƯƠNG 11

Lời nhắn từ tác giả: Hy vọng không bị bạn đọc mê truyện dài dòng của tui quên lãng ;;v;; Tiềm Hành xin được phép hội ngộ sau một thời gian dài vắng bóng >///<

Tiềm Hành – Chương 10

Sắp tới chắc sẽ post truyện cách khoảng dài hơn, vì mình bận đi chơi và vì truyện ngày càng khó viết lol Thôi thì post đây cho các bạn đọc đỡ trước vậy ;;v;; Hãy dành nhiều tình cảm cho truyện nhé ;)

DO NOT TAKE OUT OF MY WORDPRESS

Juhyun là cô gái nấu ăn rất ngon. Nếu so sánh độ ngon của thức ăn, không thể sánh bằng nhà hàng năm sao, nhưng cũng không thua kém gì những món ăn thơm đậm đà mà mẹ nấu. Luhan cảm thấy trong lòng vui vẻ hơn khi Juhyun nấu cho anh món ăn Trung Quốc đầu tiên.

“Em nghĩ anh ở đây lâu sẽ rất nhớ nhà, chi bằng để em nấu cho anh ăn, cứ xem như ở nhà em gái nấu ăn cho, nhé?”

Luhan cảm động nở nụ cười. Anh bỗng cảm thấy kỳ lạ, một cô gái tốt đẹp như vậy, tại sao Zhang Yixing không giữ cho bản thân mà lại giới thiệu cho anh. Càng nghĩ lại càng thấy rối, chi bằng nhân thể hỏi rõ sự tình ra sao thì hay hơn.

“Juhyun à. Em với Zhang Yixing làm sao mà quen nhau?”

Cô gái vén lọn tóc ra sau vành tai thật thuỳ mị, đưa mắt long lanh nhìn Luhan như dò hỏi, rồi khẽ mỉm cười như một nụ hồng e thẹn.

“Cha của Zhang Yixing là một tiến sĩ có tiếng ở Trung Quốc, trong lúc cha em qua Trường Sa giảng dạy, đã vô tình gặp gỡ và kết bạn thâm giao.”

Luhan cũng biết nhà Zhang Yixing cũng toàn người học thức cao rộng, giúp ích cho đời và xã hội. Nếu thế thì việc cả Yixing lẫn Juhyun được đính ước cho nhau cũng có khả năng rất lớn sẽ xảy ra, thế nhưng tại sao chuyện lại kéo cả Luhan vào thì anh thật sự không rõ.

“Sau đó em và Yixing là anh em kết nghĩa?”

“Dạ phải,” Juhyun lặng lẽ quan sát Luhan đưa muỗng canh vào miệng, “anh Yixing thực là người tốt, mọi thứ đều tốt, từ vóc dáng, học vấn, cách ứng xử. Em nghĩ vì thế nên em rất muốn người em yêu sau này cũng là người Trung Quốc.”

“Vậy tại sao em và Yixing…?”

Luhan nhận ra câu hỏi của bản thân có hơi đường đột.

“À, vì anh Yixing học ngành Luật.”

Một lời giải thích nằm ngoài sự tưởng tượng của Luhan. Anh cứ ngỡ giữa hai người đã từng có một mối quan hệ mặn nồng, rồi sau đó vì một lý do gì đó nên đổ vỡ. Nhưng rồi anh cũng chợt nghĩ Yixing không phải loại người sẽ giới thiệu người yêu cũ của y cho người khác, nên có lẽ cách giải thích của Juhyun là hoàn toàn hợp lý hợp tình.

“Cha mẹ em không thích đàn ông làm nghề Luật?”

Juhyun gật đầu.

“Cha mẹ em nói rằng làm Luật sư tức là không công bằng, lại còn có thể vì đồng tiền vụ án cao ngất ngưỡng mà chống lại chân lý, chống lại chính phủ, cho nên chuyện em và anh Yixing là không thể nào.”

Từ chính phủ vang lên khiến mọi suy nghĩ trong Luhan trở nên rối loạn. Anh lập tức nghĩ đến Minseok như một phản xạ tự nhiên, tới mức anh còn không thể tin vào bản thân mình.

“Cha mẹ em có biết nhiều về bộ máy của chính phủ không, Juhyun?”

Cô gái cau mày, cố gắng lục lọi trong tiềm thức và quá khứ của gia đình.

“Em nghĩ cha em rất quan tâm là đằng khác. Chính phủ chính là đề tài khai thác của cha em.”

Trong ý nghĩ, Luhan chợt tự hỏi rằng, “liệu có thể gặp lại Minseok một lần nữa hay không?”

Và rồi anh bị chính suy nghĩ của mình doạ cho sợ đến hoảng hồn vía. Anh sợ khi để bản thân nghĩ về Minseok quá nhiều trong khi đã nhất định sẽ quên, trong khi trước mặt là một cô gái đẹp mê hồn, khi mình là một thằng đàn ông lại ôm những tương tư về một thằng đàn ông khác đã xem mình như một con nợ, một món đồ chơi, một thú vui tao nhã.

Món ăn chợt trở nên lạt miệng và không còn ngon lành nữa.

“Anh Luhan bộ trước đây cũng có nhiều khúc mắc với chính phủ Hàn Quốc chăng?” Giọng Juhyun vang lên nhã nhặn như gọi Luhan trở về từ cõi mơ hồ.

“À, nên nói sao nhỉ,” Luhan mỉm cười đáp, “chính phủ với tôi trước rất nhiều mâu thuẫn, nhưng giờ thì xuôi buồm lặng gió cả rồi.”

“Vậy sao anh lại hỏi?”

Nếu nói ra cho Juhyun biết, cô ấy có thể sẽ giúp anh tìm ra được chân tướng của những người như Minseok, thậm chí có thể biết được nhiều thứ hay ho. Nhưng Luhan chưa tìm ra được lý do nào thoả đáng cho việc anh muốn tìm gặp Minseok lại một lần nữa.

“Anh đã từng, ờ, có người quen làm trong đó.”

Juhyun là một cô gái thông minh và nhạy bén. Luhan nghĩ thầm rằng sẽ thật tốt nếu anh có cơ hội trở thành người đàn ông chăm sóc và yêu thương cô. Một nụ cười nhoẻn trên môi, anh đã sẵn sàng để ngã nhào, nhưng tại sao cảm xúc lại không đến?

“Vậy ra anh muốn tìm gặp người cũ? Người đó là bạn anh à? Hai người thân nhau không? Anh biết tên người đó không? Biết đâu cha em có thể giúp được.”

Cái ý nghĩ về Kim Minseok hiện ra ngày càng rõ ràng. Cũng đã được vài tuần rồi, nếu gặp lại nhau thì sao? Chuyện gì sẽ đến tiếp? Luhan càng vắt óc suy nghĩ thì lại càng bị rối tung lên. Chẳng lẽ trong đầu anh chỉ mong muốn gặp lại Minseok thôi sao, còn sau đó, sau đó hai người trở thành bạn ư? Sau khi đã ngủ với nhau suốt quãng thời gian trước, đùa cợt, xem nhau như thú vui nhất thời?

“Ừm… Anh muốn hỏi về một người tên là… Kim Minseok…”

Môi anh như khô khốc. Đốn mạt. Cuối cùng vẫn là tìm về con đường cũ. Nếu $10000 là cái giá mà hắn có thể dùng anh để thoả mãn bản thân, thì anh sẽ dùng gấp đôi, gấp ba số tiền đó, để mua cho hắn tự do, và giữ hắn bên mình.

“Hello?”

Một người phụ nữ với mái tóc vàng óng toả sáng dưới ánh nắng, mắt đeo kính mát nhìn rất hợp mốt, áo khoác tay dài để lộ ra phần bàn tay da trắng nõn, chân mang giày boot MK, nhâm nhi cốc Starbucks vào một ngày mùa thu. Cô nghe máy từ một số lạ ngoài vùng, với giọng thiếu tự chủ hết sức vì cái số vớ vẩn ấy cứ gọi đến cho cô hết lần này đến lần khác.

“Cho hỏi cô có phải là cô Hani Oh không?”

Giọng đầu dây bên kia là của một thanh niên trẻ, rõ ràng không phải mã vùng của Đại Hàn, nhưng người này lại đang nói tiếng Hàn, điều đó càng khiến cô vừa tò mò, vừa giận dữ.

“Ai vậy? Sao lại cứ gọi đến phá rối tôi?”

“Xin lỗi thưa cô Oh, cô có hay tin rằng tập đoàn Oh của cha cô đã phá sản và chủ tịch đang bị truy nã trên diện quốc tế?”

Cô gái ngoài ba mươi bất ngờ tới mức cốc Starbucks trên tay trở nên nặng trĩu.

“Chuyện gì đã xảy ra vậy? Không… tôi không biết…” Dĩ nhiên không ai có thể tìm ra Hani chính là con gái duy nhất của chủ tịch Oh, bởi lẽ từ lúc đặt chân qua đất Mỹ, cô đã đổi quốc tịch, xem như người con mất gốc bí ẩn rồi.

“Cha cô đã thiếu nợ chính phủ, bây giờ tình thế rất nguy kịch. Ông ấy đang lẩn trốn ở đâu đó nơi châu Âu, mọi thứ thuộc về dòng họ Oh ở Hàn Quốc đều đã được thu hồi.”

Nhưng chuyện đáng để nói ở đây là, tại sao khi không ai có thể tìm ra sự thật về Oh Hani, thì người đàn ông đầu dây bên kia lại tìm được và gọi cho cô?

“Xin hỏi, anh là…?”

Bên kia im lặng một khoảng khá lâu.

“Tôi đã từng làm cho cha cô. Tên tôi là Park Chanyeol.”

“Tại sao anh lại biết tôi? Anh có liên lạc được với anh em tôi chưa?”

“Cô Oh, xin cô đừng nhất thời hành động, có lẽ bây giờ không ai biết cô có dính tới tập đoàn, nhưng sớm muộn gì, họ cũng sẽ biết được. Anh trai cô, Oh Dongha, và gia đình ở Ý đã được mafia giao nộp cho chính phủ Hàn Quốc. Họ có một đường dây rất chắc chắn và hoàn hảo. Xin cô luôn cẩn trọng và đề phòng.”

“Còn Oh Sehun? Thằng bé sao rồi?”

Tin sốc như một chiếc bom hẹn giờ, cứ kêu tíc tắc khiến người khác vừa đau lòng, vừa sợ hãi.

“Oh Sehun hiện đang ở với tôi, tại Pháp.”

“Vậy ra anh muốn dùng Oh Sehun để mua chuộc? Mau thả em tôi ra. Bao nhiêu tiền, tôi trả hết!” Oh Hani đường đường là nhà thiết kế chính thức đồng thời cũng là vũ khí bí mật của MK. Tiền bạc ở Mỹ cô cũng không thiếu thứ gì, do vậy mới ung dung tự tại sống ở đây mà không cần người cha giàu sụ nơi quê nhà chu cấp. Chuyện đã đến nước này, cô không ngại nợ nần khó khăn, chỉ muốn bảo vệ được gia đình. Đó chính là tâm nguyện lớn lao nhất của người con gái duy nhất nhà họ Oh.

“Ồ không, cô lầm rồi. Tôi chỉ muốn cô nắm bắt được tình hình. Sau này có biến, xin hãy sẵn sàng mang Oh Sehun sang Mỹ, thay đổi quốc tịch, thay đổi cuộc đời. Tôi và thư ký Kim Jongdae hiện đang ở Pháp lo liệu cho Oh Sehun và cố gắng liên lạc với chủ tịch Oh, càng sớm càng tốt. Vì tôi biết cô có thể giúp họ, bây giờ chỉ có mình cô.”

Hani bất mãn thở dài. Cô nói trước khi cúp máy.

“Xin hãy nói Oh Sehun gọi điện cho tôi, gấp. Cảm ơn.”

Park Chanyeol trong những lúc phục vụ ái ân cho khách hàng, may mắn gặp được Kim Jongin, là một người chuyên về ngoại giao. Có lẽ do trái đất quả nhỏ, hoặc cũng có lẽ do định mệnh, thiếu gia này có quan hệ với những người mẫu nổi tiếng ở Mỹ. Chanyeol nhân cơ hội, không ngại khó khăn bèn do la được những nhà thiết kế sống ẩn mình nơi đó, tốn bao nhiêu công sức, tiền bạc lúc làm nam kỹ được boa không hề ít, liền có được số điện thoại liên lạc của Oh Hani, nhà thiết kế gốc gác Hàn Quốc họ Oh duy nhất có khả năng là chị Oh Sehun. May mắn thay, quả thực là thế. Chanyeol đây chưa bao giờ cảm thấy bản thân lại được ông trời đãi ngộ như này, thật là tất cả mọi thứ liên quan tới Sehun đều đem lại điều tốt cho anh. Mọi thứ.

“Cậu có biết dạo này Sehun như kẻ mất hồn?”

Jongdae hỏi khi hắn làm bữa trưa cho Chanyeol: mỳ cay và cốc sữa đậu nành. Chanyeol trông hơi mệt với quần thâm dưới bọng mắt. Anh giả vờ không nghe thấy câu hỏi, vẫn thản nhiên uống sữa.

“Này đừng có giả vờ ngu xuẩn.”

Chanyeol nhướn mày, tỏ vẻ vô tội vạ hết mức có thể, chờ đợi bát mỳ được đặt xuống trước mặt.

“Thiệt tình là tôi không biết, tôi còn không có thời gian gặp thằng bé.” Anh nhún vai, đũa vang leng keng khi anh gắp lên sợi mì nóng hổi.

Jongdae bĩu môi, hắn giựt phắt lấy đôi đũa.

“Tôi không phải ngu đần Chanyeol à, đêm mà tôi vắng nhà, sau đêm đó, Sehun thành ra như vậy. Chắc chắn đêm đó đã có biến cố, cậu đừng hòng giấu tôi với vai diễn mặt trơ ra như đá!”

Như được mớm mồi, Chanyeol nghĩ ngay đến cái khoảnh khắc được chạm vào cơ thể trắng trẻo ấy.

“Mặt cậu đỏ lên đấy Chanyeol. Cậu đừng hòng giấu tôi. Chuyện gì? Cậu hành hạ gì Oh Sehun rồi?”

Chanyeol im lặng, lại bưng cốc sữa lên uống, nhìn bát mỳ trước mặt mà thèm thuồng. Không có đũa thì làm sao mà ăn đây?

“Tôi cả ngày chạy ngược chạy xui hỏi người quen để tìm kiếm chủ tịch Oh, còn cậu?! Cậu khiến Oh Sehun như kẻ mất hồn!”

“Jongdae, tôi tìm thấy chị gái Oh Sehun rồi.”

Hắn đang nóng giận bỗng nhiên mặt biến dạng, các cơ dãn ra hết cỡ, mặt mũi trông sáng sủa hẳn lên.

“Tìm ra rồi á?”

“Phải, tôi nghĩ do có quý nhân phù hộ. Jongdae à, việc của chúng ta coi như sắp thành công. Có lẽ sẽ mau kết thúc thôi.”

Jongdae dừng lại, hắn suy nghĩ một hồi, vầng trán như muốn đổ hết mồ hôi.

“Có thể trả tôi đôi đũa-”

“IM.”

“Cậu ghét tôi thì nói mắc gì lại hành hạ cái bụng…”

Jongdae tính toán hết các bước, song vẫn có đôi chỗ khúc mắc cần giải đáp.

“Tại sao vậy Chanyeol? Tại sao lại đưa Minseok vào, rồi lại ra tay cứu Oh Sehun?”

Là bạn khá lâu, nhưng Jongdae biết Chanyeol luôn có bí mật riêng, những bí mật đau lòng. Hắn không gặng hỏi, chưa bao giờ gặng hỏi. Cho đến hôm nay, khi mọi thứ dường như đã quá hiển nhiên, không thể tránh được những thắc mắc trong đầu. Dù sao thì Jongdae nghĩ bản thân hắn cũng có quyền đặt ra vấn đáp, vì hắn là bạn thân của Park Chanyeol, dĩ nhiên là thế.

“Cả đời tôi là một vở kịch, Jongdae à. Tôi đã nói cậu rồi, tôi cần tự do.”

“Cậu gọi đây là tự do sao?” Jongdae càng ngày càng nghĩ không minh mẫn.

“Chí ít tôi cũng chứng minh cho họ thấy, tôi không sợ. Tôi không sợ Byun Baekhyun.”

Tên người đó vang lên như tiếng sét đánh ngang tai, Jongdae tối sầm cả mặt mũi. Byun Baekhyun luôn là người đáng sợ nhất trong cả ba. Không phải vì mặt mũi cậu trông đáng sợ, mà là vì nhà họ Byun rất quyền năng, nhưng lại vô cùng ích kỷ, độc đoán. Jongdae đã từng bị bỏ đứng trước cửa toà nhà đồ sộ nơi Baekhyun sinh sống mà chờ đợi suốt ba ngày liền, chỉ hy vọng có thể gặp được cậu trước khi chia xa. Park Chanyeol đã từng và luôn bị xem là một con rối, vì cha mẹ anh vốn nghèo khó, từ vất vả mà gày dựng nên một sự nghiệp nhỏ. Gia đình họ Byun ỷ bản thân có tiền tài địa vị mà dùng người như món hàng, xem người như nô lệ, chính như vậy đã khiến tình bạn của cả ba đổ vỡ.

“Ai mà sợ hắn chứ, chậc.”

“Jongdae à, không phải người sợ hắn nhất chính là cậu sao?”

Hắn sợ lắm, rất sợ là đằng khác. Jongdae sợ Baekhyun sẽ sa lầy trên chính cơ địa của mình, sẽ trở thành một người máy vô tri giác vô xúc cảm. Baekhyun vốn cô đơn bởi gia đình của cậu đã cô lập chính người con duy nhất. Jongdae luôn sợ sẽ mất Baekhyun, dù hắn biết mọi sự đã rồi, Baekhyun của ngày trước cũng không còn nữa.

“Tôi đang hỏi về Oh Sehun cơ mà, sao lại…”

“Nếu cậu gặp Oh Sehun,” Chanyeol đứng dậy khi cốc sữa đã cạn, “nói em ấy gọi điện thoại đến số này. Cứ nói chuyện thoải mái, tiền bạc không thành vấn đề, nhé.”

Jongdae nhận lấy mẩu giấy, gật đầu rồi nhìn Park Chanyeol cứ thế bước ra ngoài. Hắn hận, hắn hận anh đã nhắc đến Byun Baekhyun, hắn hận bản thân đã không thể quên, hắn hận Baekhyun đã từ bỏ hắn, rồi lại đến bên nói với hắn rằng cậu cần hắn. Khiến cho Jongdae đi không đành mà bỏ không cam lòng.

Hắn bỗng suy nghĩ đến cả đời này, từ lúc nhỏ chỉ đem lòng yêu thương một người, cớ sao ông trời lại nhẫn tâm bỏ lơ, mang đi niềm hạnh phúc duy nhất ấy.

Sehun ngạc nhiên hết mức, tay vẫn run rẩy khi bấm số điện thoại vào màn hình. Cậu thấp thỏm đến suýt bật khóc vì cuối cùng cũng có thể gặp lại gia đình.

“Hello?”

“… Chị…?”

Cậu gặng nói ra từng từ từng chữ thốt lên bên trong cổ họng đã khô rát.

“Sehun? Là cưng đó hả?”

“Chị… chị Hani…”

“Ôi Sehun à…”

Đầu dây bên kia có tiến sụt sùi khiến Sehun cũng không kiềm được nước mắt. Cậu như được giải thoát khỏi nỗi buồn vu vơ kia, bày tỏ lòng mình với người chị ở nơi xa.

“Cưng đang ở nơi nào? Cuộc sống ra sao? Hay là cưng qua đây với chị đi, mặc kệ cha. Ổng không màng đến cưng đâu. Hãy đến ở với chị, đi học và làm một cái nghề cưng yêu thích, chị lo.”

Sehun trong mắt bất cứ ai trừ chủ tịch Oh, đều là một cậu bé con vẫn chưa đủ trưởng thành.

“Chị… chị ơi…”

“Sehun à, đừng khóc. Chị xin lỗi vì trong lúc nguy kịch đã không ở đó… chị xin lỗi…” Sehun bặm môi, cố ngăn tiếng nấc vang lên. Cậu cảm giác tay chân như mềm nhủn, nhưng trái tim lại ấm áp dần lên theo những lời chị Hani nói.

“Cưng qua Mỹ cùng chị, nhé, chị sẽ mua vé máy bay…”

“Không chị ơi… không…!”

Lời từ chối như thoát ra từ miệng cậu ngay khi lời mời gọi của chị Hani vang lên. Sehun không muốn đi, cậu không muốn cứ phải sống trong vòng tay người khác. Cậu muốn là chính mình, làm việc và sử dụng tiền do chính tay mình làm ra.

“Sao vậy? Sehun à, sao phải tự làm khổ mình… Vậy để chị sang Pháp với cưng, không sao cả, chị có thể xin thôi việc một thời gian.”

Sehun không phải là người ích kỷ, cậu không muốn người khác phải đánh đổi tất cả vì mình. Và Sehun cũng biết, thứ chị Hani yêu thích nhất, đam mê nhất chính là thiết kế, việc mà khó khăn lắm chị mới đạt được. Cũng giống như cậu không muốn gây liên luỵ cho Chanyeol và Jongdae khi ở Pháp, không muốn Luhan gặp rắc rối chỉ vì là thư ký của tổng giám đốc Oh. Một Sehun sau chấn động đã khác xưa, cậu không muốn là một người cần đến những sự bảo bọc và hy sinh của người khác nữa.

“Đừng mà chị… Xin đừng vì em… Em vẫn ổn. Em không sao.”

Hani biết rất rõ cảm giác từ một tiểu thư, thiếu gia mà phải bương chải với đời, kiếm từng bữa ăn sống qua ngày vất vả ra sao. Cô đã từng khóc hết nước mắt ở nơi xứ người, nên càng nghĩ, cô lại càng đau xót cho em trai mình.

“Sehun à, cưng ngốc lắm… Cưng là em trai, tất nhiên chị phải lo cho cưng. Chị đã sai khi rời bỏ gia đình, và bây giờ là lúc chị nên quay về thôi.”

“Chỉ cần em có thể nói chuyện như vầy… là mãn nguyện lắm rồi.”

Sehun khóc, tiếng nức nở ngân dài. Bao nhiêu chịu đựng, bao nhiều cố gắng cuối cùng đã được giả trá bằng một sợi liên kết vô hình với những người thân thuộc. Rồi cuộc trốn chạy này sẽ dẫn tới đâu? Rồi chị Hani sẽ bị bắt như anh Dongha hay sao? Rồi cuộc đời Oh Sehun sẽ thay đổi như thế nào? Cậu bây giờ tâm trí không còn muốn quan tâm nữa. Sehun chỉ muốn sống trọn giây phút này, thật hạnh phúc và thật ấm áp.

Đó là lần đầu tiên, Baekhyun gặp Minseok sau cuộc thu hồi giấy tờ từ Luhan.

“Mọi thông tin sao rồi, anh Minseok. Xin mời báo cáo.” Giọng cậu vang lên giữa căn phòng họp tĩnh lặng. Ánh mắt Baekhyun trông có chút nô đùa, nhưng lại một mực nghiêm nghị hơn bao giờ hết.

“Ừm,” Minseok hằng giọng, “Tập đoàn Oh đã mượn nợ ba trăm tỉ won của chính phủ với lý do làm ăn với một công ty ở Thuỵ Sỹ, nhưng theo như trong giấy ngân hàng trong sổ chi tiêu của ông Oh thì toàn bộ số tiền đó đã được chuyển vào một tài khoản đen ở Las Vegas. Mọi dự án của tập đoàn Oh ở các nước châu Âu đều là giả và thậm chí món tiền lời cả tập đoàn kiếm được là do công việc làm ăn ở trong nước, trong khi chủ tịch thì bôn ba nước ngoài.”

“Món nợ với chính phủ đã được bao lâu rồi?” Baekhyun ngả lưng ra ghế, ôn tồn hỏi.

“Tính theo chính xác thì bây giờ đã được bốn năm chín tháng và vẫn chưa được hoàn trả lấy một đồng. Nếu kèm theo tiền lãi suất hằng năm thì món nợ đã được lên đến bốn trăm tỉ rưỡi won.”

Baekhyun khịt mũi, cậu bật cười trước sự nông nổi của những nhà chính trị gia lại trầm thân vào vũng lầy tội lỗi mang tên cờ bạc.

“Bây giờ thu hồi nhà cửa và toà nhà công ty thì đã trả được bao nhiêu rồi?”

“Đã thu lại được hai trăm tỉ rưỡi won.”

Minseok với nét mặt lạnh như băng vẫn không có chút mảy may thay đổi. Phong cách làm việc chuyên nghiệp của hắn là điều khiến cậu thích thú.

“Còn bên mafia?”

“Ông Oh đã mượn nợ của một băng đảng tự cho mình là trùm chủ nợ với số tiền một trăm tỉ rưỡi won. Đã được hai năm, nếu tính thêm lãi suất thì hiện giờ đang nợ hai trăm tỉ won chẵn.”

“Thú vị thật.”

Baekhyun cảm thán, tiện tay châm điếu xì gà, hút phì phò ra từng đợt khói trắng. Minseok vốn không hút thuốc, vì mùi thuốc nên cũng khá khó chịu nhưng hắn tuyệt nhiên không phản ứng, đến một cái nhăn mặt cũng không.

“Anh biết sao không Kim Minseok?”

“Vâng, thưa sếp?”

“Tôi không tin những kẻ hoạt động mờ ám.”

Minseok hiểu rõ ý mà Baekhyun muốn truyền đạt, hắn chỉ gật đầu rồi lui ra ngoài. Có thể hắn sẽ phải du hành một chuyến khá lâu và nguy hiểm, có lẽ hắn sẽ mất mạng trong cuộc truy kích. Vừa đánh giặc, vừa bảo vệ giặc khỏi một thế lực khác. Minseok không sợ chết, hắn còn lâu mới sợ. Hắn biết dùng súng lục, biết cảm giác viên đạn găm và da thịt thì đau đớn đến cỡ nào. Hắn là con người sinh ra để chiến đấu, điều đó hắn biết rõ. Nhưng trong đầu hắn vẫn mông lung khó tả. Hắn chợt nghĩ đến khoảng thời gian theo nghề, những pha mạo hiểm thì không thể tránh khỏi, có khi suýt mất mạng nhưng viên đạn bạc chỉ trúng vào vai trái. Sự thật là vậy cơ mà cái nghề này mang đến cho hắn tiền bạc dư dả, hắn thừa sức nuôi dưỡng cha mẹ già, thừa sức chăm lo bản thân ăn no mặc ấm, thừa sức rảnh rỗi là đi bar, đi club, ôm ấp những cô gái chân dài váy ngắn cũn cỡn. Hắn có tất cả, cho nên hắn chưa bao giờ sợ hãi mỗi khi đối mặt với hiểm nguy.

Vậy mà bây giờ Minseok lại đang nghĩ rằng cái cảm giác nửa vời bên trong hắn chính là một dạng khác của nỗi sợ. Hắn sợ sẽ phải rời xa cuộc đời, hắn luyến tiếc những niềm vui trần thế. Minseok nhớ đến cơ thể của Luhan mỗi khi anh chạm vào người hắn, nhớ đến điểm khoái cảm của Luhan mà chỉ cần hắn tiếp xúc thì đối phương liền rên rỉ trong khi môi bặm chặt. Hắn nhớ đến những cao trào cùng Luhan, rồi hắn lại nhớ đến gương mặt lạnh lùng không đếm xỉa đến của anh. Sự dửng dưng, vô tình của Luhan khiến Minseok vừa hứng thú, vừa có chút không yên lòng.

Phải, hắn đang luyến tiếc. Có phải luyến tiếc một bữa ăn ngon, một món đồ chơi khác lạ, hay là vì luyến tiếc cảm xúc lúc bốc đồng mà tưởng như yêu thương thật sự?

HẾT CHƯƠNG 10

Tiềm Hành Chương 8

DO NOT TAKE OUT OF MY WORDPRESS

Luhan bừng tỉnh khỏi cơn ngủ say. Anh nhìn quanh, căn phòng vẫn trống bốc, chỉ có ngổn ngang xấp giấy tờ anh còn đang làm dở. Anh tự hỏi một câu ngờ nghệch như phản xạ của cơ thể : “Kim Minseok đâu rồi ?”

Trên bàn vẫn còn xấp giấy tờ ngổn ngang, nhưng hình như chúng đã được giải quyết một cách gọn gàng. Là khi nào mà đã xong, anh thầm nghĩ. Tất cả giống như một giấc mơ, căn phòng vốn đóng chặt nay cửa lại khép hờ và cửa sổ thì mở toang, để gió thổi vi vu như lời hát. Không có Minseok, giống như thế giới mà Luhan vừa quen sống cùng bị đảo lộn hoàn toàn. Trước khi anh kịp định thần thì một bóng người bước vào, khoác trên người bộ suit đen và kính mát. Người đàn ông đó trịnh trọng thông báo.

“Luhan, tôi tuyên bố anh được tự do. Giấy tờ đã được chính phủ thu nhận, nay anh không còn là người của tập đoàn này, mời anh đi cho.”

Luhan ngớ người, vẫn còn chưa hiểu những lời mình vừa nghe thì một tiếng bộp vang lên trên sàn khiến anh giật mình

“Cái này là của Kim Minseok gửi cho anh. Thượng lộ bình an, Luhan.”

Người đàn ông đi khỏi, Luhan mới khẽ với tay cầm chiếc phong bì lên. Bên trong là một tờ check trị giá $10000, với một mẩu note nhỏ : “Chạy đi, làm những điều anh muốn làm. Tự do.”

Cái này có phải là tiền lương cuối cùng từ tập đoàn Oh ? Luhan nhăn mặt, đem tất cả mà cho vào túi áo, vớ lấy áo khoác mà bước ra cửa. Trước khi đi còn không quên quay lại nhìn căn phòng vẫn chẳng khác gì, thở dài thườn thượt.

“Tự do. Tôi sẽ tìm tự do, sau đó, tôi sẽ tìm cậu.”

Chiếc cửa được khép lại thật cẩn thận. Luhan bước đi những bước nặng nề, có lẽ vì đâu đó trong anh không muốn sự gò bó này chấm dứt.

Anh vẫn bước đi, trong khi anh không hề hay biết, Minseok vẫn đứng ở phía cuối dãy hành lang tối tăm, nhìn anh bước ra nơi ánh sáng. Chính phủ là một nơi cay độc, một thế lực tàn nhẫn. Minseok muốn anh được tự do, dù hắn biết hắn sẽ nhớ anh rất nhiều.

Những ngày sau, Luhan bận bịu tìm một công việc mới. Nếu anh không thể có công việc trong vòng một tháng tới đây, cơ hội ở lại Seoul làm việc là ngàn cân treo sợi tóc. Mạo hiểm, Luhan xin vào làm ở một công ty luật sư tư nhân với công việc sắp xếp hồ sơ vụ án và giấy tờ các bản luật phù hợp trước khi luật sư chính ra trước toà để bào biện. Và công việc dài dòng đó có một cái tên khác gọi là Trợ lý Luật sư.

Người mà Luhan được giao trọng trách phải giúp đỡ là Luật Sư Zhang Yixing, một vị luật sư trẻ tuổi nhưng vô cùng bận bịu với lịch làm việc dày đặc. Do là đồng hương, Luhan và Yixing dễ tiếp xúc và trò chuyện, thấu hiểu được những vấn đề nan giải như giấy tờ nhập cư, thuế, hay thậm chí là công việc rối bời trong bộ phận chính phủ. Yixing muốn giúp đỡ Luhan xin giấy nhập cư để trở thành công dân Đại Hàn thực thụ, nhưng cho dù có lục tung hết mớ giấy tờ sổ sách về luật pháp thi hành thì cũng đành bỏ cuộc, vì điều kiện duy nhất chính là phải kết hôn với một công dân Đại Hàn.

“Cậu có người yêu chưa Luhan ?”

Câu hỏi vừa dứt, Luhan liền nghĩ ngay đến Minseok. Tất nhiên là anh không thể trả lời rằng Minseok là người yêu anh được, nên Luhan đành lắc đầu.

“Chưa.”

“Chậc, phải chi tớ có thể giới thiệu cho cậu một em đẹp xinh Đại Hàn nhỉ…”

Yixing cười, vỗ vai người bạn đang rối bời trong lòng.

“Nếu cậu muốn, tớ có quen một em khá xinh xắn, chắc chắn cậu sẽ thích. Muốn gặp mặt thử không?”

Con gái sao ? Trước giờ Luhan chưa từng tiếp xúc quá gần gũi một người con gái nào ngoại trừ mẹ anh. Càng nghe, Luhan càng cảm thấy khó khăn ngay trước mũi, nhưng do Yixing quá nhiệt tình, anh đành ậm ừ chấp thuận.

“Vậy là đồng ý rồi nhé? Quyết định thế đi, tớ sẽ hẹn em ấy gặp mặt ngay.”

Luhan thầm cầu nguyện mọi chuyện sẽ trót lọt. Anh mong sau chuyện này, có thể cơ thể sẽ chịu ngoan ngoãn để hồi ức về Kim Minseok ra đi.

Buổi gặp mặt diễn ra với cô gái tên Juhyun có vẻ không đến nổi quá tệ. Juhyun là con gái nhà gia giáo, cả cha mẹ đều làm nghề đứng ở giảng đường. Juhyun là con một, lại còn thuỳ mị nết na, da trắng má hồng, mọi thứ ở cô đều khiến tất cả đám đàn ông chết mê chết mệt. Vậy mà giờ đây, Juhyun đang ngồi nhâm nhi tách trà trong một khung cảnh thơ mộng, đối diện là một chàng trai đẹp tựa hoa với mái tóc nâu chải ngược. Có điều, chàng trai ấy có vẻ nhất quyết không chịu mở lời.

“Anh, hừm… Anh Luhan… là người quen của anh Zhang?”

Juhyun chợt nói khi cảm thấy không khí đã yên ắng và ngột ngạt quá mức có thể. Luhan lúc ấy đang mê mẩn nhìn tách cà phê mà giật mình, vội vã nói lắp bắp.

“Ờ, phải phải. Zhang Yixing nói đúng ra là sếp của tôi.”

Nụ cười của Juhyun thật dịu dàng như một cơn gió mùa hè.

“Tôi chưa bao giờ nghĩ, anh Zhang lại giới thiệu một người đàn ông hoàn hảo như vậy cho tôi… Anh Zhang… ảnh như anh trai tôi vậy. Ảnh sợ tôi gặp phải người tệ bạc. Nhưng lần này,” cô gái e thẹn đôi gò má ửng hồng, “anh Zhang đã giới thiệu cho tôi anh Luhan, chắc hẳn là anh rất đặc biệt.”

Luhan đối mắt với Juhyun. Có thể rồi mọi sóng gió sẽ qua nếu Luhan chịu bắt đầu một cuộc sống mới. Chẳng mấy ai may mắn để có công việc mới và một tương lai gia đình hoàn hảo như thế này bày ra trước mắt. Cơ mà vẫn có thứ gì đó trong anh khiến đầu óc không được thanh thản.

“Juhyun, cô lại nói quá rồi. Tôi, thành thật mà nói chỉ là một chàng trai Bắc Kinh bình thường thôi.”

Bàn tay Luhan siết chặt, lần này nhất định phải thành công.

Hôm nay Sehun được giao nhiệm vụ gọt các loại rau củ trước giờ mở cửa thay vì lau dọn bàn ghế như hằng ngày. Một mình cậu ngồi giữa đủ loại nồi củ khoai lang, khoai tây, cà rốt, củ cái trắng, cà tím, và nhiều loại củ khác, cứ ngồi gọt và gọt hết nồi này sang nồi khác. Sehun không hiểu sao, một tên con trai chưa bao giờ biết đến hai chữ “nhà bếp” như cậu lại có hứng thú với việc gọt và tỉa vỏ như vậy. Nãy giờ cứ ngồi gọt tỉa mãi mà hình như không hề có cảm giác mệt mỏi.

“Chỉ có ngồi tỉa rau củ cũng khiến em vui vậy, anh sẽ mua về nhà để em tỉa gọt.”

Lời Chanyeol nói vang lên khiến Sehun không biết luống cuống sao mà dao gọt phải vào da, một đường cắt mỏng trên làn da trắng cũng đủ khiến máu bật ra màu đỏ tươi.

“A…”

“Ây Sehun ! Em có sao…”

Chanyeol vội vội vàng vàng tìm giấy ăn để cầm máu, vừa giữ ngón tay Sehun, vừa thổi lấy thổi để, bảo rằng thổi vậy cậu sẽ hết đau nữa.

“Chanyeol, thật ra… nó bị chảy máu có một chút… hà…”

Có lẽ câu nói của Sehun đã gọi dậy sự nhận thức của một Chanyeol vô tư âu lo, anh khẽ bỏ tay Sehun ra rồi quay ra ngoài phía cửa, tay vò vò mái tóc nâu sáng một cách gượng ép bất lực.

Sehun ngồi thẩn thờ nhìn ngón tay chảy máu. Đau, đau muốn chết. Trước tới giờ đố có con muỗi nào cắn được cậu chứ đừng nói là cả lưỡi dao dài thế kia. Sehun đành bấm bụng mà để đó, ráng làm cho xong việc được giao thì ở dưới bếp, Zitao bước lên nhìn thấy ngón tay dính máu của cậu bèn phán cho vài câu.

“Đàn bà, mới tí tẹo đã bày đặt đổ máu.”

Vừa tính quay qua buông vài tiếng chửi cho bỏ ghét thì từ trong bếp quản lý Cho đã bước ra rồi đưa cho Sehun miếng băng cá nhân.

“Băng vào, rồi làm tiếp.”

Chỉ đợi cậu cầm lấy, quản lý Cho lại lạnh lùng quay trở vào bếp. Nhìn vậy thôi chứ Sehun biết, quản lý đang nhậu say bí tỷ bên trong dù trời đã sáng trưng. Nhưng dù vậy quản lý Cho vẫn quan tâm cậu, thậm chí còn mang cho cậu miếng dán, thiệt sự là Sehun cảm động máu muốn chảy ra nhiều hơn.

“Đồ đàn bà mà, thiệt tình.”

Vừa đưa mắt lườm, tiếng chửi đã quen thói mà bắn ra như đạn.

“Mẹ khiếp bộ đàn ông chả bao giờ được quyền chảy máu hả ? Có cái thứ vớ vẩn như mặt lợn đó từ khi nào ?! Suốt ngày mở mồm ra là đàn bà. Tôi nói, cậu con mẹ nó mới là đàn bà, Huang Zitao !”

Zitao trợn mắt nhìn cái thằng Sehun tóc tai chẻ ngôi giữa, mắt trợn tròn tay cầm dao tay cầm củ cà rốt mà bỗng chốc thấy hơi sợ sệt.

“Nè, đừng có làm liều nha…” Zitao nhìn chăm chăm lưỡi dao mà bất giác lùi lại. “Tôi là tôi không có thích động tay động chân.”

“Uầy, cậu mới đúng là đồ đàn bà!” Sehun xuýt xoa, băng xong ngón tay lại quay về công việc gọt rau củ.

Trong lúc chả thèm bận tâm đến Zitao, Sehun bất chợt quay về phía có Chanyeol đang đứng. Anh đang cùng một nữ phục vụ khác dở ghế xuống thành những bộ bàn ngay ngắn, cười nói thanh tao. Nụ cười của Chanyeol rất đẹp, Sehun tự nhủ, với một nụ cười và giọng nói trầm ấm, bất cứ cô gái nào cũng là của anh.

“Chanyeol à,” bỗng có tiếng gọi vang lên từ trong bếp của quản lý Cho.

Chẳmg mấy chốc anh đã đứng ngay ngắn trong khu bếp thơm nức mũi. Quản lý Cho nhìn anh hồi lâu rồi đưa anh một phong thư trắng toát.

“Đó là tiền lương mấy ngày vừa qua, và tiền thưởng.” Quản lý Cho chờ Chanyeol đưa tay nhận lấy mới nói tiếp. “Ngày mai cậu sẽ xuống làm ở tầng hầm.”

Câu nói tựa như đợt sét đánh qua ngang tai. Chanyeol hiểu việc làm dưới tầng hầm là gì, không khác hơn chính là làm nam kỹ.

“Ha.. quản lý, anh đề cao tôi rồi…”

“Chậc, không có. Cậu thế này, xuống dưới khu vực đó có thể kiếm ra bộn tiền, tha hồ chăm lo cho ông chủ kia của cậu.” Quản lý Cho hất cằm ra ngoài, nơi Sehun đang ngồi thấp thỏm nhìn vào trong bếp, cố gắng lắng nghe trong vô vọng.

Chanyeol phân vân, cầm phong thư trong tay suy nghĩ, rồi anh đành thở dài thườn thượt.

“Bộ có chuyện gì sao?” Sehun hỏi khi Chanyeol bước ra từ phòng bếp.

“Không. Sau này em đi làm không cần chờ anh nữa, cũng không nhất thiết phải thắc mắc xem anh đi đâu làm gì, chỉ cần biết vậy.”

“Hở? Anh nói gì em không hiểu…?”

Sehun buông con dao trong tay xuống rổ rau củ đã được gọt sạch sẽ và đầy nghệ thuật.

“Anh đã hứa sẽ bảo vệ em, phải không?”

Giọng anh nghe buồn đến thê lương, giá mà Sehun có thể biết được cuộc nói chuyện khi nãy.

“Thì sao? Sao lại lôi nó vô đây?”

“Để bảo vệ em, anh cần có tiền. Thật nhiều tiền.”

Càng nói, anh càng siết chặt phong thư màu trắng sâu trong túi quần. Dù biết chẳng là gì, nhưng anh vẫn không muốn nói cho Sehun biết mình từ bây giờ đã là nam kỹ.

“Thiệt không hiểu anh đang nói gì.” Sehun làm mặt lạnh lùng mà quay đi, chứ thực chất trong lòng cũng đang nuôi những thắc mắc khôn nguôi.

Jongdae lững thững giữa nhữa toà nhà cổ kính nhỏ nhắn dọc con phố vắng người. Cái cảm giác vừa hơi lành lạnh, lại vừa có chút ánh nắng chiếu xuống giữa những tầng mây thật khiến lòng người ngây ngất.

“Alô?”

“Jongdae! Con à! Giờ con đang ở nơi nào? Làm sao? Sao không… không nói cho cha mẹ một tiếng…”

Jongdae yên lặng một lát, khoé môi khẽ nhếch định nói điều gì đó rồi lại thôi.

“Con vẫn ổn, mẹ à.”

“Ôi Jongdae, tập đoàn Oh được đưa tin mỗi ngày. Hay để cha mẹ cùng con qua Phá-”

“Không được!” Jongdae gặt lên trong điện thoại.

“Ơ… con à…”

“Cha mẹ giờ mà làm gì đều có chỉnh phủ quan sát. Làm ơn hãy ở trong nhà, sinh hoạt bình thường, xem như là con đang sống đâu đó ở Seoul mà cả hai đều không biết. Có được không?” Bên đầu dây kia có tiếng sụt sùi và tiếng nấc nhè nhẹ.

“Có phải… có phải vì con sợ… cậu Byun..?”

“Mẹ à. Con cúp máy đây.”

Jongdae lê từng bước đi trên con đường trải nhựa, cảm thấy đầu óc lâng lâng đến khi hắn tìm được một chốn nghỉ chân trước một hiệu sách.

Ngày trước Jongdae cũng từng đến một hiệu sách ở dưới phố cùng Byun Baekhyun. Khi ấy cả hai còn rất trẻ. Jongdae vẫn nhớ như in cái cách Baekhyun chăm chú vào mấy món đồ linh tinh hơn là sách, ví dụ như mùi sơn mới, sách bị xếp ngược, tên sách này nghe hay, tên sách kia nghe buồn cười. Jongdae luôn cho rằng Byun Baekhyun giống như một tên nhóc con, lúc nào cũng vô tư hồn nhiên, cho đến khi cậu ra đi mà không lời tạm biệt.

“Đồ tiểu tử…” Jongdae lôi điện thoại ra, bây giờ ở Hàn Quốc đã là ba giờ sáng, có gọi điện đến thì Baekhyun cũng sẽ đang ngủ.

Hắn nghe đầu dây vang lên những âm chờ vô vọng. Tuy nhiên Jongdae lại không trong mong có người bắt máy. Kẻ si tình chỉ muốn được nghe những tiếng tút tút ngân dài để vẫn biết rằng người bên kia đã chìm vào giấc mộng mị đêm xuân.

“Chết tiệt, đến giờ mới gọi cho ông?”

Tiếng nói của Baekhyun vang lên bất ngờ tới mức Jongdae không kịp phản ứng, hoảng loạn tới mức không kiềm được niềm vui nhen nhóm vỡ oà.

“Baek..Baekhyun?”

“Đồ tiểu tử. Còn dám gọi điện về, tôi thề tới chết cũng sẽ tìm ra cậu, rồi giết chết cậu! Đốn mạt.”

Tiếng Baekhyun rủa lớn vang lên khiến Jongdae mỉm cười.

“Cậu biết không Baekhyun, hãy thứ lỗi cho tôi khi tôi cho phép bản thân mình nghĩ rằng cậu đang rất nhớ tôi, được không?”

Đầu dây bên kia im bặt, đến cả một tiếng thở cũng khó nghe thấy.

“Tôi sẽ tìm ra cậu, Chanyeol, và dĩ nhiên cả Oh Sehun.”

Baekhyun nói kiên quyết.

“Nhưng xin cậu, đừng rời bỏ tôi như vầy nữa.” Rồi bỗng giọng cậu dịu dàng xuống hẳn.

Jongdae không biết liệu mối quan hệ giữa hai người có là thực hay không, nhưng khi hắn nghe tiếng Baekhyun thổn thức, hắn cảm thấy sợ. Hắn sợ sẽ bị va vào cạm bẫy, sợ sẽ đánh mất ký ức duy nhất còn sót lại về cuộc tình giữa hai người.

HẾT CHƯƠNG 8

Comment đê~ Chương 9 sẽ là chương bị khoá (lý do khoá thì ai cũng biết rồi đó) pass các bạn có thể tìm thấy ở post preview của fic (vào phần list fic, nhấn vô link Tiềm Hành rồi tìm bài post đầu tiên, tức bài preview truyện) Chúc các bạn vui vẻ :))

Tiềm Hành – Chương 7

DO NOT TAKE OUT OF MY WORDPRESS.

Căn phòng lạnh lẽo, bây giờ đã là mấy giờ, ngày mấy tháng mấy, thực sự rất không rõ ràng. Oh Sehun nhìn quanh, vắng vẻ và yên ắng quá, chắc là đã nửa đêm. Cậu đã ngủ từ lúc nào, ngủ bao lâu rồi, bản thân cũng không nhớ được.

Chỉ nhớ rằng mình bây giờ không còn gì, không chỗ bám víu, không còn danh vọng, một người bình thường yếu đuối.

Cánh cửa cọt kẹt mở, căn nhà này vốn không lớn, nhưng lại chẳng có mấy đồ đạc nội thất nên nhìn cũng không tồi. Sehun lê bước đi quanh dò hỏi, một căn nhà đẹp như vậy cớ sao lại không ai ở, cớ sao lại đến lượt ba kẻ chạy trốn pháp luật, chạy trốn chết chóc này trú ngụ? Rồi chợt nghĩ, Chanyeol đâu, Jongdae đâu, căn phòng ngủ ở phía góc phải trống trơn, phòng Sehun vừa nằm cũng không có ai. Đang suy nghĩ có khi nào mình đã bị bỏ rơi, thì có tiếng Jongdae vang lên từ trên gác, chân đã đứng ở mấy nấc trên cao.

“Oh Sehun, dậy rồi à?”

Jongdae bước xuống cầu thang, mặt niềm nở nhìn Sehun hỏi.

“Sao, đói không? Tôi tìm gì đó cho cậu ăn nhé. Hồi chiều có đi mua vài thứ lúc cậu ngủ. Đỡ mệt không?”

Nhìn Jongdae cứ mặc nhiên nói, tay với tìm trong tủ lạnh phần đồ ăn đóng hộp, Sehun cảm thấy thật gần gũi, nhưng cũng vì gần gũi mà không quen. Trước đến giờ tổng giám đốc Oh Sehun chưa từng quan tâm đến sự hiện diện của thư ký giám đốc Kim Jongdae. Mỗi lần tới đều là tìm Chanyeol để trêu chọc, cãi vã. Nhận thấy thực bản thân đã hành xử không đúng, giờ nhận lại được sự quan tâm từ người đó, Sehun cảm thấy không cam tâm.

“Jongdae, xin lỗi anh… Tôi đã… phiền đến anh.”

Vì lời xin lỗi đến hơi đường đột, Jongdae ngẩn ngơ một lúc rồi bật cười khúc khích.

“Thực ra tôi cũng vì tên đáng chết Park Chanyeol, một mực muốn quản cậu. Với lại, dù gì cũng là tổng giám đốc, tôi nên giúp đỡ một chút.”

“Park Chanyeol… Park Chanyeol đâu?”

Phần đồ ăn sau khi được hâm nóng bằng microwave thì thơm đến nức mũi. Sehun vừa đưa thìa lên thổi, vừa như nhớ đến một người quan trọng mà mắt không thể rời Jongdae, chờ đợi câu trả lời.

“Hắn ra ngoài hút thuốc, rồi bảo đi tìm vài người quen xin việc. Tôi nãy giờ ở trên kia dọn dẹp, chắc hắn cũng sắp về rồi.”

Xin việc? Oh Sehun lúc mới nghe cứ tưởng mình nghe nhầm. Park Chanyeol đi xin việc? Chẳng phải từ trước đến nay toàn là những tai to mặt lớn đi đâu cũng có người theo sau nâng đỡ, cớ sự gì mà giờ phải ra ngoài để xin việc. Sự đời thay đổi nhanh quá, Sehun chỉ còn biết thở dài nhìn bát thức ăn trước mặt mà động lòng.

“Đừng lo,” Jongdae thấy được sự lo lắng của đối phương, không đắn đo mà tiến đến cạnh bên vỗ về như người anh lớn bảo bọc em nhỏ, “tôi và Chanyeol rồi cũng sẽ ổn. Căn bản cả hai đều xuất thân từ tầng lớp hạ lưu, chỉ sợ cậu không thể hoà nhập thôi, Oh Sehun.”

Hai bên mí mắt, Sehun cảm thấy ướt ướt, có thứ gì đó như trào dâng trong lòng ngực.

“Tôi làm được, tôi làm được…” Cậu bật nói trong tiếng nấc nghẹn ngào.

Khung cảnh đang yên ắng thì cửa bật mở, là Chanyeol dáng người cao ráo bước vào, nhìn thấy Jongdae lẫn Sehun đều đang nói chuyện ở bàn ăn, cảm giác như vừa trở về nhà.

“Hình như tôi đã bỏ lỡ cuộc vui rồi.”

Jongdae đến bên đập tay lên lưng Chanyeol đánh bốp, rồi kéo anh vào ngồi xuống đối diện Sehun.

“Chờ đó, tôi lấy thứ gì cho cậu ăn tạm.”

“Cảm ơn, đói rã ruột.”

Mộc mạc đơn sơ nhưng thật đầm ấm gần gũi. Sehun cảm thấy thật mông lung nhưng vẫn có thứ gì đó như níu chặt cậu ở lại với hai người anh lớn này. Sehun chắc mẩm từ nay về sau có thể sẽ không phải cô đơn nữa.

“Có việc gì hay ho không?”

“Có người muốn tôi làm tay phụ việc trong một tiệm ăn Hàn Quốc. Hắn nói tôi trông ưa nhìn, có thể làm trai bao, nam kỹ, cậu xem, thật hoang đường.”

Chanyeol vừa nói vừa xúc thìa cơm cho vào miệng, kể lể cho Jongdae bên kia ngồi nghe cũng đăm chiêu suy nghĩ, tay cầm tách trà ở lưng chừng, không nỡ uống, mà cũng không nỡ buông.

“Ức cái không thể đem bằng cấp kinh nghiệm ra mà nói. Giờ để lộ ra là người của tập đoàn Oh, không khéo bị mafia túm gọn cũng đành.”

Sehun vẫn cắm cúi ăn, như đứa trẻ không muốn xen vào chuyện người lớn. Nghe nhắc đến tập đoàn Oh, mặt lại càng cúi gằm xuống sâu hơn vào phần ăn của mình.

“Tôi cũng không muốn làm cho công ty người Pháp, cảm thấy bản thân người nước ngoài dù biết tiếng cũng không được trọng dụng triệt để. Bằng cấp thì có nói họ cũng chẳng hiểu, hoặc cũng chẳng bận tâm tới.”

“Thôi đã đành, để tôi hỏi xem còn người quen nào có thể giúp được… Nam kỹ, thật tình, là làm trai bao đấy hả? Đường đường học cao hiểu rộng mà lại phải đi làm cái nghề đó? Hoang đường.”

Một thoáng im lặng, bỗng vỡ oà khi giọng nói cậu cất lên.

“Hay là… em làm cũng được…”

Jongdae không tin được vào tai mình, sửng sốt quay sang, trao cho Sehun cái nhìn bàng hoàng không mấy thiện cảm. Từ trước đến nay Sehun chưa bao giờ nhún nhường, gần như cả đời của cậu chỉ toàn ngồi trên ghế bọc da sáng loá, bàn gỗ dài thẳng tắp bóng nhẵn, vậy mà giờ đây một câu nói thốt ra sao nghe tưởng như chuyện không tưởng.

“Em điên rồi Oh Sehun, dẹp ngay cái ý nghĩ đó đi.”

Chanyeol vừa chực nuốt muỗng cơm liền vùng vằng đứng dậy, nhoài người sang dí sát mặt anh gần đến bên cậu mà gầm gừ.

“Có chết tôi cũng không muốn em làm vậy.”

“Chuyện bây giờ là khẩn cấp. Không có tiền, lúc trốn chạy, chúng ta có lên đằng trời, may ra mới thoát..”

Ngay lúc mọi chuyện đang rối rắm căng thẳng, Jongdae vội vàng đặt tay lên vai Chanyeol, siết chặt.

“Kể cả có vậy, tôi cũng sẽ có cách bảo vệ em.”

Sehun nhìn Chanyeol hùng hổ tuyên bố, trong lòng cũng muốn trở nên ngang ngạnh, không ngần ngại mà đáp.

“Em không phải con nít, đi đâu cũng cần người khác bảo vệ.”

Nói dứt câu, Sehun đứng dậy, đem phần đồ ăn còn thừa bỏ vào bồn rửa rồi bước đến cầu thang. Chanyeol lặng lẽ nhìn theo dáng người mảnh khảnh, mọi sự suy nghĩ cứ rối rắm trong đầu không buông.

“Hãy để em giúp một tay, nếu không, em không muốn nhận sự giúp đỡ từ hai người nữa.”

Câu nói cuối cùng trước khi Sehun mất hút theo cầu thang dài. Bên dưới, Jongdae vẫn chăm chú nhìn cậu, xong lấy khuỷu tay húc nhẹ vào Chanyeol một cái.

“Gớm, xem tổng giám đốc kìa. Người ta là tổng giám đốc, không phải loại cỏn con mà lúc nào cũng phải chạy theo lo cho người ta, nghe chưa?”

Anh không ngần ngại mà vung tay bá cổ Jongdae, xoa xoa đầu, miệng cười nắc nẻ như đúng rồi. Thực chất, Chanyeol lo lắng cho Sehun, không phải vì cậu còn nhỏ, không phải vì trách nhiệm cấp dưới cho cấp trên, không phải vì chủ tịch Oh, mà chỉ là…

Trời nắng lên trưa trờ trưa trật. Chanyeol cựa người, dụi mắt nhìn quanh. Đã ba ngày rồi kể từ khi cả ba trốn sang đất thành Paris, thế mà cứ ẩn dật nhờ vào căn nhà cũ và mấy đồng tiền còn sót trong người. Hôm nay, khác biệt hơn mọi ngày, Chanyeol đi làm. Công việc mới chỉ là phục vụ quán ăn Hàn Quốc nho nhỏ giữa chốn đèn đường lấp lánh dưới chân tháp Eiffel. Chắc người khác vẫn nghĩ Chanyeol làm nam kỹ, không, anh nhất định không muốn theo cái nghề đốn mạt đó. Anh tin rằng ông trời có mắt, sẽ không bắt anh chịu hạ mình mà kiếm sống. Vả lại, nam kỹ, anh không phải là loại đàn ông nằm trong tay kẻ khác để bỡn cợt. Park Chanyeol muốn cuộc sống thăng hoa của bản thân cần được để chính mình tự do tự tại mà quyết định.

Vừa bước xuống nhà khách đã thấy Oh Sehun ăn mặc chỉnh tề, đầu tóc chải vào nếp gọn gàng mà chờ. Chanyeol hơi khựng lại, dự tính được chuyện xảy ra nhưng vẫn làm ngơ mà lướt qua cậu.

“Chanyeol, anh không cho, em cũng quyết định rồi, suy nghĩ chính chắn cả rồi.”

Cốc cà phê đang uống dở phải dừng lại một hồi, đắn đo.

“Em không phải con rối, không phải cái gì cũng nghe theo người khác.”

Oh Sehun theo đà mà tiến ra cửa, tròng chân vào giày. Cậu đâu hay anh đằng sau vẫn dõi theo từng cử chỉ, mím môi như ngừng thở rồi lại lắc đầu buông xuôi. Chanyeol đặt chiếc cốc rỗng tuếch xuống bàn, tròng áo khoác lên người. Anh biết Sehun đang nhìn với ánh mắt cương quyết, nên bản thân cũng không muốn đáp trả. Chanyeol cứ lẳng lặng mà xem lại điện thoại, gần đến giờ chuyến bus đưa đến trung tâm Paris sắp tới rồi. Vừa lúc anh bước ra, Sehun vội vã dùng tay níu lấy tay áo đối phương, mắt nhìn anh lăm lăm, miệng nói rõ từng câu chữ một.

“Em. Sẽ. Đi. Cùng. Anh.”

Chanyeol cảm nhận thấy sự cứng rắn nơi khuỷu tay qua lớp vải dày, anh thở hắt, dùng tay nhẹ nhàng gỡ những ngón tay bám chặt của Sehun trên áo ra.

“Anh có quyền gì mà cấm em đâu.”

Cánh cửa chợt mở rồi chợt đóng, cũng giống như trong lòng Sehun lúc đó, chợt đầy vung, rồi chợt vơi cạn.

Baekhyun mở điện thoại khi chuông báo tin nhắn đến. Mắt vẫn còn đau mỏi vì cả hai đêm không thể chợp mắt. Cấp trên thì liên tục triệu tập cậu, đổ hết trách nhiệm cho cậu, cấp dưới thì chờ đợi lệnh từ cậu để thi hành. Một Byun Baekhyun quyền lực vậy mà giờ đây trong bộ pajama, đôi dép lông xù, mái tóc rối bời đi lếch thếch trong nhà, thật là không ngờ lại thành cùng một người.

“Nếu tôi nói lời từ biệt, cậu có bỏ dỡ công việc để chạy đến tìm tôi?”

Tin nhắn từ Kim Jongdae. Tên tiểu tử, cậu nhếch mép. Tin nhắn từ hai người trước, vậy mà tới giờ Baekhyun mới đọc được. Cậu vội nghĩ, hai ngày trước đã làm gì bận bịu mà đến tin nhắn của tên tiểu tử này cũng không có thời gian để đọc, nhưng cuối cùng cũng vẫn là không nhớ ra. Baekhyun có sở thích không muốn nghĩ về những gì đã qua. Công việc chèn ép cậu như vậy là đủ rồi, nhớ lại để làm gì cơ chứ?

Thế nên Baekhyun thong thả đặt lưng xuống tấm nệm êm, tay bấm bấm trên màn hình 5 inches cảm ứng.

“Tạm biệt đi đâu?”

Cậu vừa nhấn gửi, tin chưa đi được bao lâu thì có một thông báo kêu bíp lên từ điện thoại vẫn còn sáng đèn. Baekhyun chậm chạp mở ra xem, rồi bần thần một lúc mới vùng chăn dậy bước thật nhanh ra khỏi phòng ngủ.

“Tin nhắn của quý khách đến số điện thoại này đã nằm ngoài phạm vi Hàn Quốc. Tin nhắn gửi đi sẽ theo cước phí $5/tin. Trả lời YES để chuyển tiếp tin nhắn.”

 Tiểu tử thì mãi là tiểu tử. Baekhyun chạy thật nhanh ra bàn làm việc, bật điện thoại giao dịch, bật Macbook để sẵn, mắt đã mỏi nay lại càng đau rát.

“Trợ lý Chun, làm ơn tìm dùm tôi ở tất cả các chuyến bay đi quốc tế từ Seoul của hai ngày về trước tên khách hàng Kim Jongdae, lúc 12 giờ 30 phút trưa. Làm ơn, giúp tôi.”

Điện thoại bàn vừa ngắt, Baekhyun lại vội vã quay lại điện thoại di động vô tình ban nãy bị ném xuống đất. Bấm YES để chuyển tiếp tin nhắn, vừa bấm vừa rủa lớn.

“Khốn nạn. Nhanh lên, trừ hết tiền của tao cũng được, đồ khốn.”

Màn đêm lạnh lẽo buông, điện thoại cứ đến với những tin không vui. Không có hành khách nào tên Kim Jongdae hết, phải, đã không còn Kim Jongdae nữa rồi.

“Cậu đi đâu, tên khốn khiếp kia?!”

.

“Bằng mọi giá phải liên lạc với tôi, mọi giá. Nghe không?!? Kim Jongdae! Tên Kim khốn nạn Jongdae!”

.

“Tôi mong cậu vẫn đọc được những lời này, làm ơn, đừng chơi trốn tìm được không?”

.

Ngày trước, Baekhyun vào trường đại học danh giá theo gia đình, cũng từng lẩn tránh Jongdae, cũng từng chơi trò trốn tìm đến đau khổ bật khóc. Cảm giác hả hê của kẻ trốn và cảm giác trống vắng của kẻ tìm, thật sự là rất khác nhau, rất khó tả, nhưng giờ đây, Baekhyun cảm thấy chúng đang hoà làm một trong cậu. Tất cả đều là một sự dày vò, trống vắng.

“Đừng trốn tôi…”

.

“Kim Jongdae, tôi thật sự hy vọng cậu đi bình an, tôi cũng không muốn hại đến cậu. Làm ơn hãy sống tốt, chỉ cần vậy là đủ.”

.

Có vẻ đau lòng, nhưng giờ Baekhyun không hiểu sao lại muốn khóc. Đôi mắt rã rời nay lại thêm khô rạn. Hốc mắt đỏ hoe, một người cô đơn nhớ nhung như vậy, liệu Jongdae có khi nào hay biết?

“Cậu là Park Chanyeol, tôi biết, hôm qua đã đến đây. Còn đây, Oh Sehun nào vậy?”

Quản lý Cho gật gù nhìn hai vị thanh niên đứng trước mặt mình. Hai người đến lúc trời vẫn còn sớm, nhà hàng vẫn im lìm, chỉ có trong bếp là lục đục chuẩn bị đồ để một lúc nữa đông khách còn chạy tới chạy lui.

“Là em trai tôi. Cậu ấy nghe tôi làm cũng muốn theo. Xin lỗi vì không kịp báo trước.”

Sehun vội vã cúi chào. Trông cậu long ngóng như một thằng bé ngơ ngác giữa xã hội bộn bề. Một Oh Sehun uy nghi mỗi buổi sáng với cà ra vát thắt nghiêm chỉnh và áo vest được ủi thẳng bóng không một vết bụi nay đã tan thành khói mây rồi.

“Hiện giờ thì tôi không có thiếu…”

“Hãy để tôi làm cho. Chú không cần Chanyeol đâu, tôi có thể làm được việc của anh ấy.”

Sehun nhanh nhảu đáp, tay vội vã quơ quào mà nắm lấy tay quản lý Cho, rồi lại buông ra thật nhanh, mặt xấu hổ không biết giấu đi đâu.

“Chanyeol tôi biết cậu ấy có đủ thực lực, còn cậu… Mặt mũi còn non choẹt mặt mũi trông như vầy, chắc hẳn là công tử con nhà khá giả.”

Quản lý Cho không những hơi bất ngờ vì hành động của Sehun, mà còn vì cái tính nhanh nhảu như con nít của cậu.

“Tôi không phải.. Tôi làm được, chú cứ để tôi làm. Anh này, ảnh không cần làm đâu chú.”

Chanyeol nãy giờ vẫn yên lặng. Nghe Sehun nói xong, anh liền ra hiệu cho quản lý Cho, rồi kéo Sehun ra một góc. Bàn tay anh siết lấy cổ tay thon của cậu, chỗ đó giờ lạnh ngắt.

“Nghe này. Em làm trò gì vậy?”

Giọng anh rít lên bên tai cậu. Chất giọng trầm vẫn không lẫn vào đâu được. Muốn nói anh bực bội thì cũng không hẳn, mà cảm động thì lại càng không.

“Em…em..”

“Nếu em muốn diễn vai anh hùng, thì tìm nữ nhân mà diễn cùng.”

Ánh mắt anh nhìn cậu thật mơ hồ. Cái cảm giác gần gũi bảo bọc vẫn còn nguyên đó, nhưng rồi cũng chính vì sự quan tâm ấy quá dễ dàng cảm nhận nên nguy cơ mất đi cũng rất cao. Nghĩ vậy, Sehun chạnh lòng mà lắc đầu.

“Em chỉ không muốn làm gánh nặng…”

“Vậy nên em cho rằng em đi làm, Jongdae đi làm, còn anh thì ngồi không à?”

Có tiếng tằng hắng vang lên từ xa của quản lý Cho.

“Thôi hai cậu không phải tranh giành. Việc không phải thiếu, cứ chia nhau mà làm.”

Sehun nghe vậy mừng lắm, vội cúi đầu cảm ơn liên tục. Cậu nhìn anh, thấy trên đôi ấy nhoẻn một nụ cười.

Do Sehun không biết tiếng Pháp, cậu sẽ là người làm chính ở quầy tính tiền cùng một chàng trai nữa, Zitao – chuyên viên phục vụ các món thức uống, để tránh việc phải dùng tiếng Pháp nhiều. Quản lý Cho không quên dặn thêm rằng có hai câu mà Sehun phải nhớ nằm lòng, đó là Avez-vous apprécié votre repas có nghĩa Quý khách dùng bữa có ngon miệng khôngMerci, se il vous plaît revenir có nghĩa Cảm ơn, hẹn gặp lại. Cả sáng, Sehun ngồi trên chiếc ghế cao trong quầy tính tiền, lẩm nhẩm học thuộc giá tiền từng món và hai câu quản lý dặn. Đứng cạnh bên là Zitao đang bận bịu lau ly tách xếp lên tủ, chuẩn bị trái cây, các loại rượu đem sắp hết lên bàn.

“Này, mới sang à?”

Cậu giật mình khi nghe câu hỏi, quay lại nhìn Zitao. Huang Zitao, một chàng trai gốc gác Trung Quốc với làn da ngăm và đôi mắt diều hâu sâu thẳm, nở nụ cười khi ánh mắt hai người chạm nhau.

“Ừ, mới sang.”

“Nhìn mặt còn non choẹt, tiếng Pháp còn bập bẹ là tôi hiểu.”

Zitao đáp kèm theo một cái cười khẩy. Sehun tức lắm, nhưng cậu ráng kiềm nén, ngoe nguẩy quay đi. Lúc còn đang bận suy nghĩ nên làm gì để trả đũa thì mắt cậu hướng ra ngoài cửa. Trời sáng dần, và ngoài đó, Chanyeol đang đứng giúp quản lý Cho sửa lại bảng tên tiệm và lau bụi ngoài cửa kính. Người mà mới mấy hôm trước còn mặt đồ vest chỉnh tề, còn bị cậu kéo đi xềnh xệch, bắt bẻ này nọ, còn như một tên thấp hèn nghe lời tổng giám đốc Oh, giờ đây cũng với chiếc áo sơ mi trắng dài tay, tay áo được xắn lên tới khuỷ tay, quần tây dây nịt đóng thùng đàng hoàng, đang thận trọng làm việc tay chân thay cho đầu óc. Sehun cảm thấy thế giới như có thể quay ngược 180 độ. Mới hôm qua còn làm cho cậu ghét anh, hôm nay đã thấy đồng cảm, xem anh như đồng hương. Mới hôm qua cả hai còn làm chức này chức nọ, cả ngày ngồi sau bàn giấy, hôm nay đã là những nhân viên sai vặt ở một chốn xa lạ. Cuộc đời lúc thăng lúc trầm, không tài nào đoán được.

Bất chợt, Sehun nghĩ đến người cha vẫn đang thất lạc. Là con trai bất hiếu, không thể làm gì để cứu giúp lấy cả một gia tài cha gày dựng, lại càng không thể giúp cha thoát khỏi cảnh hiểm nghèo. Giờ đây, lại còn phải chạy trốn. Trốn chính phủ nơi mình lớn lên, trốn mafia nơi xứ người. Tiền bạc là cái chi, mà khiến người ta khốn đốn, hành hạ, hãm hại nhau không màng đến nhân tính.

“Làm gì mà ngồi thần ra đó, học thuộc đi.”

Nghe giọng Zitao vang lên, Sehun lại lúi cùi nhìn vào quyển menu mà lẩm nhẩm. Lẩm nhẩm để học hay là để chửi rủa thầm thì không ai biết được.

“Mà cái tên ngoài kia cũng mới à? Nhìn cũng có vẻ năng nổ đấy.”

Sehun lườm cho hắn một cái, không thèm trả lời mà hỏi vặn lại.

“Còn cậu? Mặt mũi rõ ràng là Trung Quốc, không lẫn đi đâu được, sao tiếng Hàn giỏi vậy?”

“Không phải khen,” Zitao cười lớn, quay sang nhìn Sehun. Lúc này Sehun mới thấy được chiếc bông tai ánh bạc hắn đeo bên tai trái toả sáng lấp lánh, “tôi sống ở Seoul gần năm năm, sang Pháp làm cho nhà hàng Hàn Quốc này cũng gần ba năm, tiếng Hàn không giỏi thì lấy gì mà ăn mà sống, cạp đất à?”

“Cậu không cần hằn hộc.”

Sehun bĩu môi. Tên Zitao nhìn cũng trạc tuổi hắn, nhưng điệu bộ và mặt mũi thì trông già dặn, mà ăn chơi hơn nhiều. Quần jeans cạp thấp lộ ra đai boxer của Dolce and Gabbana sang chảnh. Giày Nike màu đen bóng như mới mua, mà có khi cũng mới mua thật, không tài nào thoát khỏi con mắt thăm dò của Sehun. Những thứ đồ xa xỉ đó, trong căn nhà đã bị thu hồi của nhà họ Oh, cậu cũng đầy ra không thua kém ai.

Đến tầm giờ trưa, khách kéo vô nườm nượp. Sehun loáng quáng bấm máy tính tiền, miệng buông ra mấy câu tiếng Pháp ngáo ộp, khách hàng phải hỏi ngược lại bằng tiếng Anh, thậm chí cả tiếng Hàn. Cả người cậu vã cả mồ hôi, lóng ngóng quyết định không nói gì nữa chỉ khuyến mãi mỗi người một nụ cười cùng từ Merci cho đơn giản. Phía sau, Zitao cũng tay thoăn thoắt pha từng loại nước theo ý khách yêu cầu. Dù bận bịu không kém, nhưng hắn cũng không quên lắc lư người theo nhạc. Điệu bộ của hắn, Sehun xem là chướng mắt. Cứ thi thoảng cậu lại lườm rồi lại le lưỡi trêu chọc.

Ngoài kia, Chanyeol cũng ra sức chạy từ bàn này sang bàn khác, cùng một phục vụ nữ khác, cả hai thoăn thoắt miệng nói tay ghi, rồi lại chạy biến xuống bếp, bưng đồ ăn ra từng bàn. Chanyeol ngày nhỏ cũng từng làm thêm ở quán ăn, nên trong anh còn đọng lại được xíu kinh nghiệm, đông khách vì thế không trở thành một vấn đề quá nan giải.

HẾT CHƯƠNG 7

Comment nào~ chết rồi hết ý tưởng rồi T^T Hãy cầu nguyện cho fic viết êm ả và ý tưởng dồi dào ;;v;;

Tiềm Hành – Chương 6

DO NOT TAKE OUT WITHOUT MY PERMISSION

Chuyến máy bay đi Paris ngày 6 tháng 7 năm 2015 vừa khởi hành được hơn một giờ đồng hồ. Oh Sehun ngồi trên máy bay, nhìn xuống phong cảnh Hàn Quốc bên dưới, tự nhủ rằng mọi thứ sẽ không sao, rồi cũng do ân trên sắp đặt, sống hay chết giờ đây còn phụ thuộc gì nữa. Cậu mở điện thoại, đeo tai nghe rồi bật một bài nhạc cổ điển không lời, chìm đắm trong giai điệu, nghĩ về những điều xa xôi.

“Em nên ngủ một chút, Oh Sehun. Chúng ta còn nhiều việc phải làm khi đến Paris.”

Chanyeol kéo tay Sehun, chỉ cho cậu chỗ gối và chăn được đặt, giúp cậu tìm một tư thế thoải mái để ngủ.

“Tôi thật xin lỗi, liên luỵ phiền hà đến anh và Jongdae nhiều đến vậy.”

“Đừng nói thế. Dẫu gì tôi và Jongdae vẫn muốn giúp em.”

Park Chanyeol nhìn qua Kim Jongdae bên cạnh, mặt đăm chiêu nhìn vào điện thoại. Anh muốn hỏi thăm gì đó nhưng quyết định thôi. Jongdae có những vấn đề riêng mà anh nghĩ mình không nên dính vào.

Mọi việc khiến Jongdae đau đầu, chỉ có thể là từ Byun Baekhyun.

Baekhyun, Jongdae và Chanyeol vốn là ba người bạn rất thân từ thuở học cấp ba. Đến khi trưởng thành thì mỗi người chọn một đường đi. Phải gọi là may mắn và trùng hợp, Chanyeol và Jongdae mới cùng gặp nhau trong tập đoàn Oh. Jongdae thì kinh nghiệm làm việc đầy đủ, kiến thức cũng sâu rộng, nhưng không học cao được như Chanyeol. Bản thân hắn cũng giỏi trong việc giao tiếp nên nhờ đó quen được nhiều người, nhận được nhiều sự giúp đỡ. Để rồi tình cờ cả hai gặp lại Byun Baekhyun trong một phi vụ không thể từ chối. Byun Baekhyun gia đình giàu có, tiền bạc không thiếu, học bốn năm Đại Học ra được cha mẹ đưa vào làm cho chính quyền, tai to mặt lớn quyền quý, thi thoảng cả ba cũng chỉ gặp nhau qua loa, hỏi thăm xã giao, nhưng chưa bao giờ Baekhyun và Jongdae quên được những ký ức của tháng năm về trước. Cả hai từng đem lòng thích nhau, là Jongdae thích Baekhyun trước, là thích Baekhyun nhiều hơn. Lúc nào hắn cũng muốn chiều chuộng Baekhyun một chút, nhường nhịn Baekhyun một chút. Byun Baekhyun kia vốn dĩ là cậu chủ, tính tình có hơi phần ngang bướng và hách dịch, khó bảo khó chiều. Park Chanyeol từng hỏi hắn sao lại thích Baekhyun, hắn chỉ nói bởi vì trước giờ đã vậy, không thích ai được nữa.

Jongdae nhìn những dòng tin nhắn với Baekhyun, xo với ngày trước giờ lại quá lạnh nhạt, lạnh nhạt đến đau lòng.

“Jongdae, khoẻ không, có việc muốn nhờ cậu…”

“Tôi thật sự là rất bận không thể gặp…”

“Đừng hy vọng tôi nhớ cậu nhiều hơn…”

“Jongdae tiểu tử…”

Byun Baekhyun đặt công việc lên trên mọi thứ, kể cả Kim Jongdae. Nhưng tên “tiểu tử” này thì lại đặt mọi thứ xuống sau Byun Baekhyun, cho dù là tính mạng hắn cũng không màng tới, thật ngang ngược thay.

Tin nhắn cuối trước khi máy bay cất cánh, Jongdae đã gửi cho Byun Baekhyun.

“Nếu tôi nói lời từ biệt, cậu có bỏ dỡ công việc để chạy đến tìm tôi?”

Tin nhắn vốn không có lời hồi đáp, Jongdae cũng nghĩ Baekhyun chắc cũng chẳng muốn trả lời những tin như vậy từ hắn. Đóng điện thoại rồi nhắm mắt, mường tượng về ngày trước Byun Baekhyun cùng hắn bên nhau, ái ân ngọt ngào không thiếu.

Paris tráng lệ mở ra trước mắt, Oh Sehun cất từng bước về phía xe taxi đang chờ, mắt không chần chừ mà nhìn quanh, trong thâm tâm vẫn cảm thấy hơi lo sợ. Cha cậu thật sự đang ở Berlin, hay chính tại Paris này, chờ Chanyeol và Jongdae đưa cậu đến để nộp mạng? Đang suy nghĩ mông lung thì cú đập nhẹ trên vai khiến Sehun tỉnh giấc, mắt mơ màng nhìn sang.

“Em đừng lo, sẽ ổn thôi. Sẽ không sao cả.”

Cậu lặng lẽ gật đầu rồi cất bước theo anh. Thôi thì Oh Sehun này căn bản cũng không còn gì ngoài tấm thân, đành trao trọn niềm tin cho anh, Park Chanyeol.

Xe lăn bánh đi một vòng Paris tráng lệ, Kim Jongdae không ngừng trổ tài ngoại giao, tiếng Pháp thành thạo như người bản xử mà trò chuyện cùng tài xế, chỉ có Chanyeol lẫn Sehun ngồi phía sau yên lặng. Sehun cảm thấy thật không quen, chỉ là một từ ngoại ngữ cũng không biết nhưng cũng lặn lội sang tận chốn đất khách quê người này.

“Sont-ils amoureux?”

Người tài xế chỉ tay về phía sau chỗ cả hai đang ngồi, Sehun bây giờ thấy có sự kết nối mới quay sang nhìn, cũng chẳng thể hiểu hai người bên trên đang trò chuyện về vấn đề gì. Mặt Jongdae bỗng nhưng hơi nhăn, rồi lại cười gượng gạo mà đáp.

“Ils nient… Mais je pense qu’ils font.”

Sehun ngày càng không hiểu.

“Est-ce que vous dérange? L’amour ou pas, ce n’est pas votre problème.”

Chanyeol nghiêm nghị đáp, đồng thời cũng lườm Jongdae một phát, bầu không khí trở nên ngột ngạt và yên ắng hơn bao giờ hết, chỉ còn tiếng xe chạy xung quanh. Sehun bấy giờ mới dám hỏi nhỏ Chanyeol.

“Khi nãy là gì vậy?”

Cậu nhìn anh, chờ đợi một câu trả lời thoả đáng.

“Họ hỏi nếu chúng ta yêu nhau.”

Chỉ cần Chanyeol vừa dứt câu, Sehun đã không nhịn được mà bật cười thật lớn, khiến Jongdae bất giác cũng quay xuống nhìn. Tiếng cười như cơn giải toả bao sự chịu đựng từ ngày con trai út chủ tịch Oh trở thành một Oh Sehun vô gia cư, tiếng cười như cơn giải toả cho bao nỗi uất ức và nhục nhã, bao sự đau buồn và thất vọng. Thế giới này còn gì nữa khi trong tích tắc có tất cả để rồi mất tất cả như thế.

Một nụ cười ra nước mắt.

“Em thật sự nghĩ nó đáng để cười?”

“Rồi anh bảo sao?”

Sehun không bận tâm, vẫn vừa cười vừa hỏi Chanyeol, dù trông anh không có vẻ gì là muốn cười cùng cậu.

“Anh bảo không.”

“Tốt đấy, ai lại muốn dính với một kẻ như tôi chứ.”

Tiếng cười vẫn ngân dài. Oh Sehun nghĩ mình bị điên, nhưng điều đó dường như bây giờ đã không còn quan trọng nữa rồi.

Chanyeol sau vẫn lặng thinh, để mặc xe chạy. Đến nơi vừa bước xuống đã lôi xồng xộc Sehun vào trong căn hộ mới thuê của cả ba. Căn hộ vốn là chỗ ở cũ của người nhà Jongdae trước khi họ dọn về Hàn Quốc, giờ nghe tin Jongdae gặp nạn cần đi nước ngoài thì không ngần ngại giao cho chìa khoá và cả căn nhà.

Trước khi Sehun kịp lên tiếng chống đối thì cả hai đã đứng trong một căn phòng nhỏ bên trong, ô cửa sổ hắt vào thứ ánh sáng ấm áp của ngày xuân. Chanyeol đóng cánh cửa đánh rầm, đẩy Sehun vào tường, nhìn cậu bằng ánh mắt không thể tha thứ mà lầm bầm.

“Em có cần tự trách mình ngu ngốc đến vậy không? Thật tình… Con mẹ nó em cứ làm như thế giới này đã sụp đổ vậy. Em chưa chết, em không chết, em mẹ kiếp nó vẫn là tổng giám đốc Oh Sehun, mẹ kiếp nó vẫn được Park Chanyeol này tôn lên trên hết!”

Oh Sehun tay chân luống cuống mà nghe Chanyeol nói, anh ra sức mà quát dù cho mặt có căng ra như sắp vỡ tung, cổ khản cả tưởng như không nói tiếp được. Cậu không thể hiểu cuối cùng người như cậu sao lại đáng để được anh và Jongdae quan tâm vậy. Oh Sehun chỉ có chuyện là không thể hiểu cái lý do nào đáng được đề cập ở đây.

“Tổng giám đốc… tôi đâu còn là… đến cha tôi còn vứt bỏ tôi…”

“Nhưng tôi đâu có vứt bỏ em!”

Câu nói vừa dứt cũng là lúc Oh Sehun thấy trời đất tối sầm, chân bủn rủn khiến cả người ngã nhào ra đất, có tiếng Chanyeol gọi nghe xa dần, mọi thứ chìm trong thứ bóng tối vô tận. Thật sao, thật là anh sẽ không vứt bỏ tôi?

Ngày trước Oh Sehun vốn quen sống trong nhung lụa. Mọi thứ cha cậu đều bỏ tiền ra mua được, cuộc sống sung túc xa hoa không thiếu thứ gì. Nhưng cũng vì vậy mà tuổi thơ của Sehun kết thúc sớm, sau khi cả anh lẫn chị đều ra nước ngoài lập nghiệp nhất quyết không quay về Đại Hàn, Oh Sehun chính thức theo cha tiếp nối tập đoàn Oh. Một Oh Sehun từng có tất cả thực ra chỉ là một đứa trẻ thiếu thốn sự quan tâm và niềm vui của tuổi trẻ.

Thậm chí cậu không tin rằng khi bản thân đã không còn một xu dính túi thì vẫn có người muốn quan tâm, muốn che chở, bảo bọc. Một Oh Sehun như thế thì đáng sao?

Luhan choàng tỉnh, nhìn quanh, nhận ra mình vẫn trong văn phòng tối om, có ánh trăng sáng hắt hiu nhè nhẹ vào trong. Trên cơ thể anh giờ đây hoàn toàn trần trụi, mới nhớ là đêm qua vừa có một chuyện xảy ra, cùng với một nam nhân khác, Kim Minseok. Như một người trong phút chốc bang hoàng nhận ra mọi tội lỗi, anh mới thở dốc, lắc đầu, tay gác lên trán, cố gắng định thần xem hôm qua, rốt cuộc đã làm những gì, có phải đã lên giường với một nam nhân thật hay không?

“Dậy rồi hả?”

Minseok bước ra từ restroom, trông vẫn bảnh bao như trước, quần áo chỉnh tề, ánh mắt vẫn sắc sảo mà nhìn anh. Trên môi còn không ngần ngại kèm theo nụ cười.

“Thật sự thì tôi thấy anh cũng rất có dáng, trình độ cũng không phải kém, thực làm người khác thoải mái.”

“Cậu…”

“Tôi nói không đúng sao?”

Minseok thản nhiên chỉnh trang lại y phục, bước thật chậm đến ngồi trên chiếc ghế đặt giữa phòng. Mắt vẫn giữ nguyên không rời Luhan một chút, chưa bao giờ hắn cảm thấy như lúc này, đam mê một người, khao khát một người chống lại mình đến vậy.

“Mau hoàn thành việc chúng tôi giao, sắp xếp lại sổ sách, thông báo những thông số chính xác. Càng sớm hoàn thành, anh càng sớm tìm được lại tự do. Còn nếu cứ ở mãi trong này, không biết chừng lại càng nhiều chuyện hay ho ngoài lề diễn ra.”

Bấy giờ Luhan mới nhoài người dậy, tìm thấy áo sơ mi để mặc vào, dù không nhìn cũng biết là nam nhân kia mắt vẫn quan sát mình từng cử động. Hoá ra bản thân lại trở thành thứ cho người khác chơi đùa, thật uổng phí một đời.

“Tôi không cần cậu nhắc nhở, Kim Minseok.”

Nhận thấy đối phương dù bị mình quyến rũ, dù đã cùng mình ân ái, vẫn nhất quyết chống cự lại lời mình nói, Minseok trong lòng cảm thấy tức giận, muốn nhào người lại giữ chặt Luhan trong tay mà tra hỏi, nhưng cuối cùng vẫn là không làm được gì.

Lời nói thì cay độc, nhưng hắn thực ra cũng là một người bình thường, có được chức vị tiền tài nhưng tìm lấy một người có thể đồng hành suốt con đường cuộc đời thì lại không có.

“Và còn nữa, lần sau, có thể đừng hành động như vậy được không?” Lời Luhan nói vang lên lãnh đạm từng câu, vẫn là không thể quay lại đối mặt với Minseok, “tôi vốn không hứng thú với nam nhân, đêm qua có lẽ là do hồ đồ, thực sự xin lỗi.”

Vừa dứt câu, Luhan đã cảm thấy bản thân bị đẩy mạnh vào tường. Chưa kịp nhận ra điều gì, thì Minseok đã ở ngay trước mặt, túm lấy cổ áo anh, hồng hộc mà đe doạ.

“Cái gì mà hồ đồ? Cái gì mà không hứng thú? Ngoài mặt anh mặc sức lạnh lùng, nhưng cơ thể anh thì lại bị tôi làm mê muội rồi, biết không?!”

Luhan đăm chiêu nhìn Minseok đang nổi giận, đau lòng mà gồng tay túm lấy hai tay hắn trên cổ anh mà vùng ra. Anh mặc kệ tiến lại lôi giấy tờ ra đặt trên bàn. Dù không nhìn cũng biết rằng Minseok đứng lặng ở đó mà nhìn theo.

“Tôi nghĩ cậu đừng quên mục đích chính của chúng ta. Tôi là kẻ dưới cậu, tôi mắc nợ chính phủ các cậu. Cậu muốn giải quyết tôi để được thăng bạt, tôi căm thù cậu đã lấy đi tương lai chủ tịch gày dựng. Hai người từ hai thế giới, tốt nhất đừng nên dây dưa nữa.”

Minseok bật tiếng cười lớn làm kinh động cả bầu không gian yên tĩnh. Tiếng cười nghe chua xót đau lòng đến mức Luhan cũng phải ngước nhìn lên.

Nam nhân trước mắt quả thực không gây hứng thú, nhưng vẫn có cái gì đó tồn tại, anh không thể giải thích, nhưng cũng không muốn giải thích. Bản thân mơ hồ không hiểu có khi lại có ích hơn.

“Phải. Là tôi trên anh, tôi tài giỏi hơn anh, cầm quyền anh. Anh mau mà làm cho xong, không xong thì đừng trách chính phủ tôi tàn nhẫn giết người. Không chỉ anh, mà còn tất cả những người liên quan. Tôi giết hết.”

Tiếng cười cứ mặc thế lan rộng theo dáng người nhỏ bé. Luhan nhìn theo Minseok đặt mình xuống ghế sô-pha, lại di chuyển ánh nhìn quay lại những trang giấy. Dù gì thì những việc cấp bách cũng nên đặt lên hàng đầu.

Trong đầu bật lên câu hỏi vu vơ, Oh Sehun hiện đang ở đâu, còn sống hay đã chết?

HẾT CHƯƠNG 6

Comment đi nào :D Quá ư là nhanh hỉ :))