Tiềm Hành Chương 4

DO NOT TAKE OUT WITHOUT MY PERMISSION.

Luhan bị giam vào một buồng giam khá sạch sẽ, cũng không có gì gọi là muốn uy hiếp giết hại anh. Xung quanh là bốn bức tường trắng xoá, cánh cửa đột ngột mở, tiến vào là một nam nhân nhỏ người với mái tóc đen óng cùng Kim Minseok đi theo phía sau.

Nam nhân kia nhìn Luhan một hồi, sau Minseok cũng không ngần ngại thì thầm điều gì đó vào tai đối phương.

“Được rồi, Luhan này tôi để cậu giải quyết, Kim Minseok.”

Người đó nói rồi bỏ ra ngoài, căn phòng giờ đây chỉ còn lại hai người.

“Tôi chắc hẳn nghĩ anh đang tò mò không biết chuyện gì xảy ra.”

Minseok kéo ghế ngồi vào chiếc bàn kim loại đặt giữa phòng. Ra hiệu cho Luhan ngồi xuống đối diện. Luhan giờ đây đối diện với Minseok thực có chút không tự nhiên, trong đầu anh vẫn duy trì hình ảnh nụ hôn ban chiều, ánh mắt cứ muốn dán chặt vào đôi môi ấy như bị thôi miên. Anh kéo ghế ngồi xuống, cố gắng giữ thái độ và mọi thứ đúng mực. Mọi chuyện diễn ra có chút gì đó mơ hồ. Luhan ban nãy vẫn đang ở văn phòng, kiểm kê giấy tờ với kế toán viên thì nghe có chuông báo của bảo vệ, ra là bị cảnh sát bao vây tứ phía từ bao giờ không hay. Vừa tính đứng dậy xem chuyện gì thì cửa phòng đã bật mở, một đoàn người quần tây áo vest đen kéo vào bao vây đề nghị Luhan phải ngoan ngoãn theo họ về trụ sở. Chuyện xảy ra gấp rút như vậy là vì cớ gì, Luhan vẫn chưa thể nắm bắt được mạch tiến triển.

Minseok với đôi mắt vẫn không dao động trước một Luhan điềm tĩnh, nhẹ nhàng chỉnh lại khuy áo cho ngay thẳng rồi lại cất giọng.

“Tập đoàn Oh, phá sản.”

Dường như có một luồng sáng rọi vào căn phòng tăm tối, để rồi phá tan mọi thứ chỉ trong chớp mắt. Luhan chồm người dậy, tay túm lấy cổ áo Minseok mà kéo hắn lại gần, mắt long lên những suy nghĩ rực lửa. Cái tin trời đánh này không thể nào là thực, nhất là khi nó lại từ miệng của một kẻ vốn dĩ ngay từ đầu đã không đáng tin như thế.

“Có gan thì nói lại? Chuyện đó là sao?! Tôi nói anh biết đây không phải trò đùa!”

“Tôi không đùa, Luhan. Phá sản, chấm hết rồi. Chủ tịch tôn kính của các người đang trốn chui ở châu Âu. Chờ đi đến khi bên bọn tôi bắt được hậu quả khó lường. Tạm thời tài sản của bên anh xin vui lòng để tôi thu hồi lại cho hết. Mong anh hợp tác giao hết toàn bộ sổ sách giấy tờ làm ăn của tập đoàn Oh cho chúng tôi, ngay bây giờ, càng sớm càng tốt.”

Kim Minseok là người làm ăn của chính phủ, việc gì cũng có tay trong lo cho, nên ngay từ đầu đã không xem ai ra gì, xem trời bằng vung. Nay gặp Luhan tính khí có chút thất thường, lại khéo nhẫn nhịn, nên hắn càng thích thú. Nhìn Luhan lúc này lo lắng căng thẳng mà gồng cứng người, Minseok không phủ nhận mà mỉm cười một cái.

“Cái quái gì mà giao hết sổ sách… Oh Sehun đâu? Park Chanyeol đâu? Không phải cũng đã bị…?!”

“Anh yên tâm, bên bọn tôi sẽ có chương trình chăm sóc đặc biệt cho họ. Riêng anh là khách quý, được đích thân tôi ra tay dạy bảo đây.”

Mọi thứ như sụp đổ trước mắt, Luhan mím môi nhìn Minseok mà tức nghẹn trong cuống họng. Chân bỗng run rẩy rồi đổ ập người xuống ghế, vùi mặt vào hai lòng bàn tay thô ráp. Bao nhiêu sự nghiệp ở trước mắt nay không còn, giờ cũng vô vọng không biết Sehun đang lưu lạc nơi nào, rồi còn mọi người, liệu có bị liên luỵ, liệu có ai bị hành hạ, bị thương hay gì không. Luhan cảm thấy bản thật nhỏ bé, vô dụng, anh càng tức giận, uất ức thì nước mắt lại càng không thể rơi. Anh còn nhớ lời cha ruột từng dặn trước lúc qua đời rằng đấng nam nhi, một giọt nước mắt cũng không được khóc.

Nhìn thấy đối phương ủ rũ, Minseok cũng cảm thấy chạnh lòng, đưa tay chỉnh lại mái tóc rối, nhìn điện thoại thấy tin nhắn từ Baekhyun thông báo việc thu hồi tiền của tập đoàn Oh phải được diễn ra đúng kế hoạch, buộc lòng thở dài.

“Này, tỉnh lại đi. Tôi có việc phải làm. Giờ buộc lòng phải bắt anh theo chúng tôi, còng tay anh lại, đưa anh quay về văn phòng, soạn mọi sổ sách giấy tờ giao nộp hết cho tôi, thế nào?”

Luhan ngước mắt nhìn lên, dường như sự hung bạo trong Minseok đã nguội dần?

“Quả thực là làm sao có thể một mình soạn hết cho các người trong một ngày một đêm? Tập đoàn Oh có biết bao nhiêu kế hoạch đang thực hiện, muốn có hết những thông tin đâu phải chuyện dễ? Chí ít cũng phải có người giúp hay thời gian…”

“Tôi sẽ cho anh thời gian. Anh có thể ở văn phòng, người của tôi sẽ mang đồ dùng cá nhân của anh đến đó. Anh có mọi thứ, việc anh cần chỉ là làm điều tôi yêu cầu, thấy sao?”

Màn đêm tĩnh lặng, Luhan bất giác nhìn lên ổ cửa sổ nhỏ ở góc tường, thầm than thân trách phận, ngước nhìn vì sao sáng mà đau lòng cho sao đổi ngôi, buồn bã gật đầu.

 

Mặt trời ló dạng, Oh Sehun ngáp ngắn ngáp dài mở mắt. Cậu choáng vảng ngồi dậy giữa chiếc giường nệm đã cũ sờn. Phải rồi, không còn là một Oh Sehun trong một toà nhà tráng lệ nữa, không còn anh trai Luhan mỗi sáng đều chuẩn bị bữa sáng cho cậu rồi mỗi người một xe hơi mà đi làm nữa. Sehun bất giác đau lòng mà lê chân ra ngoài. Cậu giật mình thấy lạ khi căn nhà một phòng ngủ cùng ba người đàn ông, nhưng chỉ duy nhất cậu ngủ trên giường. Dưới đất là Jongdae đang say ngủ trên chiếc chăn bông, mái tóc nâu xoã dài phủ lên gối. Oh Sehun nhìn quanh, tự hỏi Chanyeol không ở trong phòng sao, đến khi đẩy cửa bước ra thì thấy anh ngồi trên ghế, vẫn dáng vẻ oai nghiêm, chân vắt sang một bên, áo sơ mi cùng quần tây, tách cà phê trên tay vẫn nghi ngút khói.

Trên bàn, một dĩa trứng chiên scramble cùng một cốc sữa nóng.

Sehun loạng choạng mà đá vào cạnh tủ, âm thanh nhỏ cũng đủ phá vỡ không gian yên ắng khiến Chanyeol quay lại. Anh nhìn cậu bằng ánh mắt trìu mến, nở nụ cười kích lệ.

“Chào buổi sáng, tổng giám đốc.”

“Tôi đâu còn là tổng giám đốc của anh, Park Chanyeol.”

Sehun tiến lại rồi kéo ghế. Có chút ấm lòng khi nhìn trứng chiên vừa tới, vẫn còn thơm mùi trứng mới. Sữa nóng quyện thêm sự ngọt ngào cho một buổi sáng tỉnh giấc khỏi cơn mê. Sehun nhón lấy miếng trứng bỏ vào miệng, cảm thấy thoải mái hơn bao giờ hết. Mắt khẽ liếc qua nhìn Chanyeol đắn đo suy nghĩ, không hiểu anh ta còn mãi nghĩ về vấn đề gì. Mọi thứ dường như theo kế hoạch Chanyeol dự tính, hợp tác cùng chính phủ, đánh đổ tập đoàn Oh mà không hề bị chút liên luỵ nào.

“Tôi chưa từng nghĩ bản thân sẽ có ngày tàn như vầy.”

Nghe tiếng đối phương, Chanyeol quay sang, dường như cậu vừa kéo anh quay về từ miền suy nghĩ mông lung.

“Đây có phải là ngày tàn đâu. Chỉ là một thất bại để lại bài học cho những lần sau thôi.”

“Tôi biết anh chỉ cố động viên. Giờ bản thân không biết chính mình sẽ ra sao nữa. Cha tôi thì không liên lạc được, Đại Hàn Dân Quốc thì truy lùng tôi như kẻ tử tù. Thật hài hước thay cho một Oh Sehun mới hôm qua còn ung dung trên chiếc ghế tổng giám đốc.”

Quả thực quãng đời phía trước với Oh Sehun mà nói như một chặng đường dài mờ mịt bởi sương khói. Cậu không thế sống chui ở đây mãi, cả Chanyeol lẫn Jongdae cũng thế? Nhưng ở đâu mới có lối thoát? Thậm chí giờ một xu dính túi Sehun cũng không có.

“Em biết sao không, chờ tôi một lát,” nói rồi Chanyeol đặt cốc cà phê xuống bàn, đẩy ghế đứng dậy tiến vào phòng ngủ, “tiên sư Kim Jongdae dậy đi, giờ này mà còn ngủ sẽ trễ mất chiếc ghế thư ký giám đốc ngon lành đấy!”

Tiếng anh la lớn làm Jongdae đang ngủ say ly bì cũng giật mình mà ngồi dậy hớt ha hớt hải, miệng vẫn lớ ngớ mà nói, “trễ đâu, trễ đâu.”

Sau một hồi tiếng to tiếng nhỏ rủ rỉ trong phòng, mặc cho Oh Sehun bên ngoài tự nhiên mà chén sách cả phần sáng, Chanyeol cùng Jongdae bước ra khỏi cửa với dáng vẻ tự hào và nụ cười toả nắng trên môi mỗi người.

“Oh Sehun, cậu em đây thật tốt số. Bọn này vừa có kế hoạch cho cậu.”

Jongdae vui vẻ ngồi xuống choàng vai Sehun, cái cảm giác gần gũi với cấp trên thật tình mà nói không phải dễ gì mà có được.

“Là… là sao?”

“Bọn tôi sẽ giúp em. Sẽ không sao cả, kể cả Đại Hàn Dân Quốc có lùng sục em khắp mọi ngóc ngách thì cũng chẳng hề gì.”

Ngay lúc Sehun lờ mờ hiểu ra được ngọn ngành gì đó thì đã nhìn thấy Chanyeol nhoẻn miệng cười quyến rũ, còn Jongdae thì từ bên phải nhảy sang ôm chầm lấy cậu.

“Chúng ta sẽ đi Pháp! Phải đó, hoa lệ thành phố Paris!”

Những cú lắc người của Jongdae ngày càng mạnh khiến đầu óc Sehun cũng như lâng lâng, thứ duy nhất cậu còn chú ý bây giờ chính là nụ cười hiền của người đó.

HẾT CHƯƠNG 4

[Trans Fic-Chanbaek] Spare the Rod and Spoil the Child (Harry Potter AU)

A☆:

Đọc có cái giới thiệu nhân vật thôi mà đã máu dồn lên não T_T Khi nào được đọc chap 1?!
Các bạn ủng hộ fic này nha! Hay lắm đó T_T

Originally posted on 비밀:

Hogwarts_coat_of_arms_colored_with_shading.svg

Title: Spare the Rod and Spoil the Child

Tác giả: fliuor (AFF)

Trans: Mil (bimil0101)

Thể loại: Lãng mạn, hài hước, OT12, phiêu lưu, kỳ bí

Rating: PG-13

Pairings: Chanyeol/Baekhyun (main), Jongin/Kyungsoo, Luhan/Minseok, Yifan/Yixing, Joonmyun/Jongdae

Độ dài: 20 Chương và 2 Phiên ngoại (trong đó có 1 PN về Xiuhan nhưng m quyết định ko dịch)

Tình trạng: Đã hoàn

View original 2,529 more words

Tiềm Hành – Chương 3

DO NOT TAKE OUT WITHOUT PERMISSION

“Oh Sehun, con nghe ta, Park Chanyeol không phải là người xấu.”

Tiếng cha vang lên bên kia ống nghe chỉ khiến Sehun càng thêm bực bội mà muốn gào lên chửi rủa vài câu cho bỏ tức.

“Cha à, cha ở tận nơi tít tắp, con ở ngay đây ngày nào cũng phải đối diện với anh ta. Con thừa biết cha à, anh ta… Đê tiện, bỉ ổi! Anh ta đòi sẽ làm tập đoàn Oh sụp đổ! Cha à, cha nghe con, cho anh ta bay ra khỏi ghế giám đốc được rồi đó.”

“Ha ha Park Chanyeol làm sụp đổ chúng ta sao…? Thằng nhóc quả thực biết đùa… Oh Sehun, trời cũng khuya, còn chưa đi ngủ? Ta đi cuộc họp báo, nói chuyện con sau.”

Sau lời nói vừa dứt là tiếng tút tút ngân dài. Sehun dập máy, trong lòng vẫn không yên ổn, đang lờn vờn trong phòng thì chợt có tiếng gõ cửa.

“Cậu chủ, có nam nhân tìm gặp.”

“Ai? Họ tên là gì? Giờ này khuya rồi!”

“Là nam nhân họ Park, thưa cậu chủ.”

Oh Sehun nãy giờ đang bước đi bỗng dừng lại, đưa mắt nhìn cô giúp việc ngạc nhiên quá đỗi. Park Chanyeol, anh ta tìm đến đây sao? Đừng nói là định làm tập đoàn Oh sụp đổ rồi còn tới đe doạ cậu nữa nha.

Bên ngoài phòng khác chính xác là Park Chanyeol chiễm chệ ngồi, đôi chân dài vắt ngang qua gối nhìn phong lưu bậc nhất. Áo sơ mi chỉnh chu tay dài xắn lên đến khuỷ, quần tây ủi phẳng tắp, giầy oxford mang trông hết mực nam thần. Oh Sehun tiến vào, nhìn lại mình, quần sọc áo thun cổ tròn, trông hai cẳng chân ốm tong teo của cậu thật thảm hại.

Nhìn thấy Sehun từ xa tiến lại, Park Chanyeol vội đứng lên chào.

“Chào buổi tối, Oh Sehun, xin lỗi vì đã đường đột…”

“Đừng nhiều lời. Tối khuya tìm đến tôi chắc hẳn có lý do không đàng hoàng gì. Thế nào? Mua chuộc tôi chống lại cha tôi? Cầu xin tôi giữ im lặng? Sao?”

Chanyeol không nói tiếp, bấc giác cười mỉm.

“Tôi chỉ là muốn mời em dùng rượu cùng tôi một đêm, phải chăng là không được?”

“Không có lý do gì để tôi phải dùng rượu cùng một kẻ tầm thường thối nát như anh.”

Park Chanyeol định đưa tay ra nắm lấy tay Oh Sehun liền bị cậu rụt tay lại.

“Đừng hòng đụng vào tôi. Tên bủn xỉn. Tôi đã báo cha tôi rồi, sớm muộn gì các người cũng bị trừ tẩy.”

“Chủ tịch nói sao?”

Trong lòng Chanyeol thật tình muốn biết.

“Không phải chuyện của anh. Nếu không còn gì để nói xin mời anh ra khỏi nhà tôi. Giám đốc mà có cửa bám lên tận tổng giám đốc, anh cũng suy nghĩ vượt xa giới hạn quá rồi đấy.”

Định dùng tay đẩy Park Chanyeol ra ngoài, kết quả lại bị anh nắm ngay lại, siết chặt. Oh Sehun hơi bất ngờ, Park Chanyeol chưa bao giờ dám chống đối lại chính mình, giờ đây đang dùng ánh mắt lăm lăm khó hiểu mà nhìn cậu, tay siết chặt cổ tay cậu đến đau đớn.

“Buông Chanyeol… Đau…”

Cậu mở tiếng rên rỉ, cố gắng giải thoát bản thân.

“Tôi nãy giờ vô cùng nhường nhịn em, mong em có thể bằng cách nào đó nhẹ nhàng xuống một chút, không ngờ em càng ngày càng quá quắt.”

Park Chanyeol kéo Oh Sehun lại gần, giờ đây trông anh quả là có cao hơn cậu một chút, mạnh hơn cậu một chút, không còn dáng vẻ ôn nhu như ngày nào dễ bị Sehun trêu chọc đùa giỡn.
“Tôi…tôi… Anh mau bỏ ra, đau… Được, uống thì uống, nhẹ nhàng thì nhẹ nhàng… Nhà tôi có quầy bar dưới tầng…”

Một lúc sau, Sehun, vẫn trong bộ đồ ngủ luộm thuộm, ngồi vắt vẻo trên ghế nhấm nháp ly rượu cùng Park Chanyeol vẫn chỉnh chu hoàn mỹ. Park Chanyeol cầm ly rượu xoay trên tay, vốn không biết bắt đầu từ đâu.

Oh Sehun uống cạn ly rượu đầu, đến ly thứ hai thì bắt đầu cảm thấy khó chịu.

“Này, bộ anh không tính nói gì sao? Tôi đâu rảnh ngồi đây uống ngắm cảnh với anh?”

Lúc này Chanyeol mới quay sang nhìn cậu, mặt cậu hơi đỏ, hơi nóng, vành tai cũng đỏ, nhưng Sehun tuyệt nhiên chưa say. Con trai một tập đoàn lớn, uống rượu như uống nước tuyệt đối không được say trước mặt đối phương.

“Tôi thật sự… Oh Sehun, thành thật xin lỗi.”

Chanyeol vẫn xoay ly rượu trong tay, nãy giờ vẫn chưa nhấp ngụm nào.

“Sao cơ?”

Sehun tưởng bản thân uống quá nhiều nên nghe nhầm. Thực chất cậu biết cậu không nghe nhầm, vì cậu không say, nhưng lại muốn hỏi lại cho chắc.

“Tôi xin lỗi em, xin lỗi em.”

“Tại sao xin lỗi tôi?”

“Em ngay bay giờ, phải mau chạy trốn. Em ở đây không còn an toàn nữa.”

Park Chanyeol giờ đây nhìn Oh Sehun bằng ánh mắt rất trìu mến và lo âu đầy xúc cảm. Có gì đó gợi lên trong anh nhưng vẫn không thốt được bằng lời.

“Tôi không hiểu anh nói cái gì nữa Park Chanyeol.”

“Xin lỗi vì đã giấu em, nhưng cha em, ông ta không còn an toàn nữa.”

Nghe đến chữ “cha”, Oh Sehun giật mình, buông ngay ly rượu trên tay xuống bàn, tuyệt đối không yên lòng mà gắt gao nhìn Chanyeol.

“Cha tôi sao? Anh nói rõ ràng ra. Không thì con mẹ nó đêm nay anh không yên với tôi.”

“Cha em phá sản rồi Oh Sehun.”

Có tiếng sét đánh ngang tai, đáng sợ quá.

“Em hãy nghe tôi giải thích, Oh Sehun. Lý do Kim Minseok bước vào tập đoàn Oh là do người của chính phủ đưa vào. Cha tôi vốn làm cho một hãng xuất nhập khẩu nhỏ của chính phủ, ông bị ép phải đưa Kim Minseok vào điều tra. Chính phủ đang muốn lấy lại toàn bộ số tiền cha em bao lâu nay buôn ba nước ngoài đã làm ăn thua lỗ mượn từ chính phủ. Tập đoàn Oh vốn sinh ra chỉ có thể tồn tại trong Đại Hàn Dân Quốc, thành thực xin lỗi em.”

“Cái mẹ gì?!”

Ly rượu trên tay đột nhiên bay thẳng xuống đất.

“Em ở đây không còn an toàn nữa. Tôi được báo tin rằng thậm chí bên Mafia còn đang truy lùng gia đình chủ tịch Oh để đòi nợ. Căn bản em, ngôi nhà này sắp bị chính phủ thu hồi.”

“Anh đừng ngồi đó vở vẩn… Tôi sẽ gọi cho cha tôi ngay, tôi dám cá với anh… Tôi…”

Cậu cầm điện thoại, bấm số, máy bận. Lần thứ hai, máy bận. Lần thứ ba, máy vẫn bận. Đang tính chửi rủa thêm một tràng nữa thì có tin nhắn từ trợ lý của chủ tịch được gửi đến.
“Cậu Oh, nếu bây giờ cậu đang ở cùng Park Chanyeol thì chủ tịch muốn gửi lời rằng thành thật xin lỗi.”

Đọc xong tin nhắn, Oh Sehun thật muốn trào nước mắt vì uất ức.

“Thằng chó chết không nghe điện thoại của ông. Ông hận đến mức nước mắt có rơi cũng không rơi nổi!”

Rồi đang mãi suy nghĩ về cha, Sehun chợt ngẩng mặt lên hỏi Chanyeol.

“Vậy rồi… những dự án thì sao? An Lập? Tân Mỹ? Tiền bạc đã gửi đi thì sao? Cũng phải thu hồi lợi nhuận chứ? Tiền đó để trả nợ…”

“Tất cả bọn họ đều sẽ bị chính phủ đòi lại tiền cho bằng hết. Cha em vốn dĩ đã cạn tiền từ lâu, trốn thuế của chính phủ, nay nợ nần chồng chất nên bị chính phủ nhất quyết đòi lại.”

“Tôi không tin… Sao anh biết?! Sao anh biết?!”

“Bạn tôi là người làm cho chính phủ, Kim Minseok chính là do bạn tôi cử đến.”

“Vậy ra anh đồng phạm, anh muốn giết hại mọi thứ cha tôi gầy dựng… Đồ đốn mạt tôi cất công uống rượu cùng anh!”

Oh Sehun vốn định đưa tay lên tát cho Park Chanyeol một cái để đỡ tức nhưng anh ngay lập chức chụp được tay cậu.

“Họ cũng là dân làm công cho chính phủ, họ không hề có sự lựa chọn khác. Có trách cũng hãy trách cha em quá tàn nhẫn khiến mọi chuyện ra như này.”

Bên ngoài bỗng có tiếng la hét, có tiếng súng nổ, rồi có tiếng hú inh ỏi của xe cảnh sát, họ đã ập đến nhanh vậy sao. Oh Sehun thấy tay chân bủn rủn, không ngần ngại mà bám lấy bắp tay Chanyeol.

“Mau, nói cho tôi nghe cách ra khỏi đây nhanh nhất. Mau.”

Biệt thự gia đình Oh Sehun vốn được xây rất kiên cố và có nhiều lối đi bí mật, chẳng mấy chốc, Chanyeol cũng Sehun đã ra được đến đường cái. Park Chanyeol đậu chiếc BMW ngay phía sau, nên vừa ra đã dìu được Sehun lên xe ngay, rồ máy rồi phóng đi trong màn đêm. Sehun không quên ngoài đầu nhìn lại, cảnh sát bao vây đỏ rực một vùng trời, tiếng những người giúp việc hầu gái vang lên nói lời vô tội. Họ đang phong toả cả ngôi nha, tịch thu mọi tài sản. Kế bên xe cảnh sát còn có một nhóm người áo đen, là Mafia đang muốn tìm cậu để truy giết nhằm đe doạ cha. Sehun cảm thấy mọi thứ diễn ra quá nhanh, trước đây vài phút cậu vẫn còn là con trai chủ tịch tập đoàn Oh nổi tiếng, giờ đây lại chỉ còn là một thằng nhóc gầy gò áo quần bê bối, không gia đình, không nhà cửa, không giấy tờ lai lịch. Không ai biết cậu là ai, không ai quan tâm cậu nữa rồi. Tất cả như một cơn mơ sụp đổ.

Bàn tay run rẩy Sehun đặt ngay trên đùi, liền có bàn tay to lớn ấm áp hơn nắm nhẹ lấy.

“Em còn có tôi ở đây. Về nhà tôi đi, tôi sẽ chứa chấp em, sẽ kể cho em nghe mọi điều tôi biết.”

Chiếc xe đậu lại nơi một con hẻm vắng, Park Chanyeol nói anh thuê một ngôi nhà mới ở khu này để tránh người dòm ngó, bên cạnh còn một chiếc xe Lexus khác nữa.

“Là Jongdae.”

Anh nói, dường như đọc được lo lắng trong Sehun. Park Chanyeol đến bước này thật không muốn lường gạt cậu nữa.

Mở cửa bước vào đã thấy Jongdae ngồi trên ghế, mặt đăm chiêu. Trên người vẫn mặc bộ vest còn tươm tất như hồi sáng.

Jongdae nhìn thấy Chanyeol liền mừng rỡ mà lên tiếng.

“Chanyeol. Thật khổ tâm quá, cha mẹ tôi nói có lực lượng bên chính phủ đến hỏi địa chỉ căn hộ tôi ở. Chật vật lắm mới trốn qua chỗ cậu được.”

Chanyeol vỗ vai Jongdae động viên, tay tiện khoá chốt cửa. Căn nhà chật hẹp chỉ có một phòng ngủ một phòng tắm. Anh chỉ tay bảo Sehun có mệt mau đi ngủ đi, chuyện gì mai hẵng tính tiếp nhưng Sehun nhất quyết không chịu, muốn cùng hai người bàn chuyện trốn thoát.

“Chuyện xảy ra mọi người trong tập đoàn Oh sẽ liên luỵ, có khi sẽ bị giữ ở đồn.”

“Còn anh Luhan?!”

Sehun như chợt nhớ ra, bấm số gọi mà lòng hốt hoảng. Số máy bị khoá.

“Tôi nghĩ chúng ta đã quá trễ….”

Jongdae lắc đầu, có lẽ Luhan đã bị bên chính phủ giữ lại để điều tra. Giấy tờ sổ sách, họ cần biết có bao nhiêu công ty nhận tiền của tập đoàn Oh, cái họ muốn chính là đòi lại bằng được mọi số tiền đó.

“Họ không hại Luhan đâu. Cái họ muốn không phải giết người. Bên chính phủ tuyệt nhiên không giết người.”

Chanyeol pha ba tách trà, đưa cho mỗi người.

“Cái đáng lo bây giờ chính là Mafia, chúng muốn dùng người để đòi nợ, nhưng theo lời Baekhyun nói thì vì chúng và chinh phủ bây giờ là cùng mục đích, cảnh sát sẽ không vì thế mà ngăn chặn. Cho nên, chúng không có rào cản, chúng đang truy lùng.”

“Vậy Luhan?! Luhan là do người của chính phủ hay…”

Mặt Sehun tái xanh đi, nước mắt như muốn trào ra.

Điện thoại Chanyeol vang lên, là có người gọi đến.

“Alo? Baekhyun?”

“…”

“Sao? Bên chính phủ hiện đang giữ Luhan rồi chứ?”

Sehun cảm thấy có một cục đá vừa được nhấc ra khỏi lòng mình. Hy vọng Luhan không sao, đó là điều cậu quan tâm nhất bây giờ.

“Làm xong mọi thứ thì ít nhất cũng hãy cho lực lượng bảo vệ Luhan dùm, cậu biết đấy…”

“…”

“Sao? À ừ chuyện đó…”

“…”

“Tôi hiện tại không biết Oh Sehun ở đâu hết.”

Jongdae ngước lên nhìn bạn, lắc đầu. Rõ ràng Chanyeol không suy nghĩ mà chơi đùa với lửa. Chống đối lại Baekhyun, chẳng khác nào tìm đến chỗ chết.

“Tôi biết bên các cậu bảo vệ được Sehun, nhưng tôi thật tình không biết rốt cuộc em ấy ở đâu. Tôi hiện giờ chỉ ở cùng tên tiểu tử Jongdae thôi.”

“…”

“Ừ, chào.”

Sehun giờ mới lên tiếng hỏi Chanyeol, cậu thấy bản thân càng ngày càng không hiểu.

“Sao bên chính phủ vẫn muốn có tôi? Tôi tưởng thứ họ muốn là ngôi nhà và giấy tờ…”

“Bên chính phủ muốn giao nộp em cho Mafia, họ muốn nhanh chóng uy hiếp được cha em và bắt ông ấy.”

Sehun lắc đầu, cậu đứng dậy, bỏ dở tách trà đang uống, chui vào phòng rồi nằm phịch xuống giường.

Chanyeol khẽ nhìn theo dáng người dong dỏng cao kia mà thấy đau lòng, thật muốn làm mọi thứ để đem một Oh Sehun hống hách, kiêu ngạo trở lại.

Chỉ riêng Jongdae vẫn chần chừ, mở điện thoại thì thấy tin nhắn của tên Byun Baekhyun.

“Kim Jongdae, trả lời tôi, dám cá Oh Sehun đang ở cùng hai người.”

Tomorrow On The Other Side | NON-SA

TOMORROW ON THE OTHER SIDE

Author: Anh

Pairing: Lee Hyukjae (Super Junior’s Eunhyuk) x Fictional Female Character + Bang Minsu as cameo

Categories: general, pink, sweet

Summary: Đây là một mảng ký ức thật của tác giả được chuyển thể lại thành fic.

Disclaimer: Không ai thuộc về tôi.

Rating: PG

DO NOT TAKE OUT WITHOUT PERMISSION

-//-

 

Có người từng nói với cô rằng, ở bên kia thế giới là nơi dẫn đến “Ngày Mai”.

Khả Ân nhìn vào bức tường trắng trước mắt. Cô ngẩng mặt lên trần nhà, trầm ngâm, suy nghĩ đến cái “Ngày Mai” ở bên kia thế giới. Khả Ân vẫn nhớ rõ câu nói đó, chỉ có điều ai đã nói với cô, thật sự là không nhớ. Cứ mỗi khi đem dòng ký ức về cái ngày ấy, ngày mà tròi âm u nhưng không mưa, ngày mà sương mù mờ mịt đến mức Khả Ân bị lạc ở tận rừng sâu. Sau đó, có người đã nắm lấy tay cô mà chạy. Một Khả Ân mười tuổi mặt nhạt nhoà nước mắt, cứ ú ớ chạy theo người trước mà không một lời thắc mắc. Tới lúc những guồng chân kia chậm lại và bàn tay khẽ buông, cô mới nhận ra là đã về đến căn chòi, nơi mà cha mẹ cô đang ngồi bên trong với gương mặt lo âu vì đứa con thất lạc.

Khả Ân vội nói lời cảm ơn, nhưng sương mù dày đặc tới mức không thể trông rõ mặt đối phương.

“Cảm ơn bạn đã đưa tôi về. Bạn… bạn thiệt tốt.”

“Hẹn gặp em, ở bên kia thế giới, nơi dẫn đến Ngày Mai.”

Câu nói ấy vang lên, rồi bóng người ẩn trong màn sương ấy vụt mất. Khả Ân biết người đó cũng trạc tuổi cô vì giọng nam vẫn còn trong veo, dáng người cũng tầm cô, nhưng vì sao người đó lại ở đây, lại dẫn cho Khả Ân về lại với gia đình thì thật là không biết.

Mười lăm năm sau, Khả Ân dù đi đâu làm gì cũng vẫn thi thoảng nghĩ về nơi đó, nơi mịt mù sương khói, nơi có một người lạ lùng lại tốt bụng đưa cô về nhà. Rồi cô thầm nghĩ, có khi nào người đó đang ở nơi tên Ngày Mai và chờ mình? Để rồi tự bật cười vì làm gì có nơi nào tên là Ngày Mai cơ chứ.

“Ngày Mai ấy hả?”

“Sao?”

“Cậu muốn đến được Ngày Mai, thì phải lần theo ánh nắng.”

Khả Ân trố mắt nhìn bạn, cái gì mà lần theo ánh nắng, cô nghe lỗ tai thật lùng bùng, nhận thức ngôn ngữ tự dưng cũng kém đi.

“Cậu làm sao vậy Minsu… Cái gì mà ánh nắng…”

Khả Ân tựa lưng vào tường trắng, mắt nhìn ra cửa sổ nơi hướng đến màn đêm lấp loé vài ánh sao. Minsu không đáp, anh rời đi, để cho Khả Ân tự trầm ngâm vào mơ hồ. Anh tin cô hiểu anh đang muốn nói đến nơi nào.

Lần đầu tiên sau mười lăm năm mơ hồ, Khả Ân muốn tìm đến cái nơi mang tên Ngày Mai đó, để gặp một người mà đến mặt mũi cô cũng không nhớ nổi.

“Cậu đi đâu đấy?”

“Ngày Mai.”

“Tớ hỏi cậu đi đâu chứ không phải hỏi đi khi nào về.”

Khả Ân bật cười nhìn Minsu, nháy mắt.

“Tớ đi đến nơi có tên là Ngày Mai bằng cách đi theo ánh nắng.”

Minsu mỉm cười khi Khả Ân đã rời khỏi. Anh nhanh chóng nhấc máy gọi cho một người quen biết khá lâu.

“Hyung à, cuối cùng thì…”

Khả Ân nghĩ thầm. Mặt trời đi từ Đông sang Tây, nên nếu đi theo ánh nắng, cũng sẽ đi theo hướng từ Đông sang Tây, mà nơi khởi đầu chính là ngôi nhà cũ của gia đình cô khi ấy. Khả Ân có trí nhớ khá tốt, dù từ đó đến giờ đã chuyển nhà gần chục lần, cô vẫn nhớ như in căn nhà họp hẹp nằm ở cuối góc một con đường nhỏ dẫn vào rừng. Từ hướng đó, lúc mặt trời mọc, Khả Ân bắt đầu lái xe trên con đường từ phía Đông sang Tây. Đường đã cũ, đã mòn, nhưng cô vẫn còn nhớ đây là con đường ngày trước cô vẫn đi bộ đến trường cấp một. Con đường quê quen thuộc mà mỗi sáng, cô vẫn cùng các bạn đi học, rồi mỗi chiều lại cùng các bạn về. Khi ấy có Nhĩ Hoàng, có Á Vân, và còn một người nữa, và cô tin chắc người đó chính là người mà cô bỗng không nhớ rõ mặt, không nhớ nổi tên, và cũng chính là người khi cô mười tuổi bị lạc đã dẫn cô về.

Chiếc xe Audi phóng băng băng trên con đường với vận tốc 30 dặm trên giờ. Đi được một quãng thì y như rằng, Khả Ân nhìn thấy ngôi trường cũ với cái tên trường tiểu học St.Louis nay đã được bảo trì và tu sửa lại thật trang hoàng và đẹp đẽ. Xe càng tiến về phía trước, Khả Ân càng thấy quen thuộc. Dường như con đường từ trường về phía Tây này rất gần gũi với quá khứ của cô, gần gũi đến mức nhiều khi cô đã vô tình quên đi.

Khả Ân nhớ đến lúc đó có người đã tình nguyện xách cặp xách cho cô, có người đã tận tình chỉ cho cô con đường tắt đi ngang qua khu chợ tấp nập chỉ để uống ly sinh tố mát rượi, có người mời cô ăn pasta dù chỉ đủ tiền mua một phần (và dù gì thì hai đứa nhóc cũng chỉ ăn nổi một phần người lớn). Tất cả những điều đó, bỗng dưng ùa về ào ạt và bất ngờ đến mức khiến đôi mắt Khả Ân đọng nước. Cô đi ngang qua quán sinh tố vắng khách, đi ngang qua con đường tắt dẫn đến khu chợ đông người, quán Italian nằm ở góc đường, để rồi đạp phanh thắng lại trước một căn nhà mang phong cách kiến trúc cổ.

Dường như Khả Ân đã nhớ ra, nhưng cô vẫn còn e dè, tiến lại gần. Tay ấn chuông mà lòng vẫn còn thấp thỏm lo sợ: lỡ không phải, lỡ có lầm lẫn, lỡ người đó đã chuyển nhà, tất cả những cái lỡ đều tụ tập về trong tâm trí cô mà mở tiệc. Căn nhà này quá thân thuộc, Khả Ân chắc chắn cô đã từng vào trong, đã từng leo lên hết các tầng lầu, khám phá hết mọi căn phòng, cùng với người đó.

“Ai đó?”

Có người mở cửa, trong lúc Khả Ân đang cố gắng suy nghĩ xem nên nói gì thì người phụ nữ trạc tuổi đã lên tiếng trước.

“A! Khả Ân, vào đi cháu. Ôi đã bao lâu rồi bác không gặp cháu.”

Khả Ân ngượng nghịu bước vào, mắt nhìn xung quanh. Có thay đổi, đường từ cổng trước vào nhà đã được trang trí lại đẹp hơn, tươi tắn hơn trước. Cô bước lên những bước thềm gạch xi măng đã cũ, dẫn vào một căn phòng khách ấm cúng và trang nhã.

“Cháu uống gì? Để bác…”

“Dạ khỏi,” cô vụt miệng nói, “cháu đến để… để gặp… ờ… ừm….gặp à…”

Phút giây ấy, Khả Ân quên mất mình vẫn chưa nhớ ra tên cái người giấu mặt đó.

“Ý con là gặp Hyukjae?”

Hyukjae. Cái từ ấy vang lên như sáng cả vùng trời. Mọi thứ trong Khả Ân giờ như một quyển băng tua nhanh, sương mù ngày ấy bỗng tan biến mất, gương mặt mờ ảo bỗng hiện rõ ràng hơn bao giờ hết. Người có gương mặt bầu bĩnh và nụ cười khiến người khác cảm thấy yên tâm, cảm thấy ấm áp, người đó là Lee Hyukjae.

Cái ngày dày sương ấy, Khả Ân hẹn Nhĩ Hoàng ở sau trường, vốn định trả lời cho câu tỏ tình trước đó vài ngày của bạn, thì Nhĩ Hoàng không tới. Trời thì chập choạng tối vì cả hai vừa học ca học thêm chiều ôn thi chuyển cấp bữa cuối ra xong nên trong lòng Khả Hân vừa lo lắng vừa sợ, chỉ chực khóc nấc. Khi ấy, chính Hyukjae đã đến bên và dẫn cô về nhà.

Chuyển cấp, Khả Ân học trường khác, Nhĩ Hoàng khác, Á Vân khác, và dĩ nhiên Hyukjae cũng khác, nên có lẽ vì vậy, ký ức của cô về họ cũng dần phai nhạt. Và cũng có lẽ vì vậy mà, cô đã quên mất Hyukjae.

Ngày Mai, là ngày sau khi thi xong, là ngày mà mỗi người một nơi. Ở bên kia thế giới, là ở phía bên kia của trường học, vì trường học chính là thế giới mà ở nơi đó, Hyukjae gặp Khả Ân.

Vừa nghe bác nói xong, Khả Ân bật khóc.

“Đừng khóc.”

Cô ngẩng mặt lên khi nhận ra giọng nói quen thuộc, ở trên bậc cầu thang, một Hyukjae hai mươi lăm tuổi nhìn cô với ánh mắt vẫn gần gũi và đôi môi nở nụ cười. Khả Ân khẽ nhích người, đứng lên rồi chậm rãi tiến lại gần. Hyukjae vẫn đứng đó, nhìn cô, có lẽ anh đã chờ cô quá lâu rồi.

“Xin lỗi… Tớ… tớ đến muộn.”

Hyukjae kéo cô vào lòng, thì thầm vào tai cô cùng giọng nói dịu dàng.

“Mười lăm năm, cuối cùng chúng ta cũng gặp lại, ở Ngày Mai.”

 

 END.

Drabble || Vampire || ChanHun

VAMPIRE

Author: Anh

Pairing: Chanyeol x Sehun

Categories: Không biết nên liệt nó vô loại gì…

Summary: Tính viết truyện kinh dị đó chớ ;;__;;

P.S. Năm mới vui vẻ ;) 

DO NOT TAKE OUT WITHOUT MY PERMISSION.

“Một ma cà rồng mà cũng biết yêu, cũng có trái tim sao?”

Anh vẫn còn nhớ như in câu nói cậu đã thốt lên ngày hôm đó. Anh còn nhớ ánh mắt cậu nhìn anh đầy vẻ căm hận và thù hằn. Anh nửa muốn van nài, nửa muốn ăn tươi nuốt sống vóc dáng nhỏ bé trước mặt mình. Để cuối cùng tất cả chỉ còn đọng lại một tiếng thở dài cùng đôi mắt nhắm nghiền.

“Phải, tôi đã từng yêu. Tôi từng yêu một người rất sâu đậm, đau khổ vì một người.”

Cậu bật cười, từng bước chân lùi lại về sau như bản năng.

“Thật kinh tởm. Anh yêu người ta, sau đó đau khổ vì cái bản ngã khốn khiếp kia vô tình giết chết người ta à?”

Cậu nhìn anh vẫn bằng đôi mắt như hai mươi năm trước. Đôi mắt màu xám xịt, anh vẫn nhớ như in. Màu xám của những nỗi buồn, màu xám của sự mất mát.

“Không. Người ta không bất tử, nhưng tôi thì có.”

Cậu đưa tay lên che đi đôi mắt ứa lệ. Anh biết cậu đang run rẩy, sợ hãi, và anh cũng vậy. Sợ rằng anh sẽ để lạc mất tình yêu của mình một lần nữa.

“Đồ bất tử chết tiệt…”

Tôi nghe tiếng em rít lên trong cuống họng. Tôi  nghe nhịp tim em đập liên hồi trong lồng ngực mỏng manh. Tôi cảm nhận từ em nỗi bàng hoàng, muốn giải thoát.

“Sejin. Em có đôi mắt giống hệt cha em, đôi mắt màu xám như nhìn thấu tâm hồn tôi.”

“Anh đừng có nói với tôi là…”

“Anh yêu em, Oh Sehun.”

Bóng đen vụt tới ôm lấy thân thể trắng trẻo phía trước, vùi vào rừng sâu yên lặng. Trên bàn tay ấy có vấy máu, là dòng máu thơm như ngày nào, dòng máu mang lại sức sống đến từng huyết thanh dọc cơ thể. Dáng người cao lớn ấy đổ sầm xuống nền đất nâu sẫm, dưới những tán cây mà núp ánh nắng chói chang, khóc thầm cho vong hồn vừa lìa khỏi xác.

Oh Sejin được tìm thấy trong rừng khi toàn thân bị xé thành từng mảng. Nội tạng bị mất một phần, máu gần như bị rút cạn. Cảnh sát nghi ngờ việc này là do một hội tín ngưỡng nào đó mờ hám ra tay hãm hại. Mọi việc trở nên rối rắm, có tiếng khóc lầm than.

Anh đứng trong bóng tối nhìn ra, trên tay vẫn còn mùi hương tanh lòm thoang thoảng. Giá như Oh Sehun chưa bao giờ chết. Giá như Oh Sehun chưa bao giờ đến bên Huang Zitao. Giá như Huang Sejin chưa bao giờ được sinh ra.

“Tại sao em lại chọn Huang Zitao mà không chọn anh? Em sợ anh?”

“Bởi vì em không muốn nhìn mình chết dần, chết mòn, trong khi anh thì cứ ở đó, tốn thời gian vì kẻ như em.”

Park Chanyeol là một ma cà rồng quá say tình. Anh quá yêu một người bình thường, quá điên dại vì người đó để mà bản thân ngày này qua tháng nọ ngắm nhìn người đó hạnh phúc trong vòng tay kẻ khác.

END.

A Christmas Day || ChanHun

A CHRISTMAS DAY

Author: Anh

Pairing: Chanyeol x Sehun

Rating: NC-16

Categories: little angst, psycho, HE

Warning: Có cảnh H, có những cảnh máu me. Rất ư là psycho vì hình như dạo này mình bị mentally broken down quá :)) Cân nhắc trước khi đọc.

DO NOT TAKE OUT WITHOUT MY PERMISSION.

Giáng Sinh lạnh. Park Chanyeol cầm theo tấm chăn dày đến trước cửa phòng ngủ của cậu, lặng thinh một hồi rồi quyết định gõ cửa.

“Ai?”

Tấm cửa dày vẫn lạnh lùng trả lời như thế, cho dù là bất cứ ai đến bên, nó cũng chỉ vang lên những câu nói không cảm xúc, không suy nghĩ, lạnh, và héo mòn.

“Anh đây.”

Anh đáp giọng hơi cứng, tay vẫn còn đang run rẩy. Chanyeol chưa bao giờ cảm nhận được nỗi sợ nào bao trùm lấy anh một cách mãnh liệt như nỗi sợ này.

“Để lúc khác không được à?”

Giọng cậu vẫn đều đều như không có gì xảy ra, có lẽ cậu đang bận, mà cũng có lẽ cậu không muốn gặp anh.

Chanyeol vẫn ôm chặt tấm chăn trong tay, không có ý định quay đầu đi. Anh đã đến tận cửa này rồi, thì bằng mọi giá, phải nhìn thấy cậu một lần.

Đã bao lâu rồi cánh cửa ấy luôn khép chặt? Chanyeol không nhớ. Tất cả những gì còn đọng lại trong anh là cuộc cãi vả, những lời to tiếng anh dành cho cậu, ánh mắt cậu vô tình nhìn anh như ngàn lưỡi dao nhọn cứa vào tim.

Chanyeol chưa bao giờ nhận ra tình cảm anh dành cho cậu cho đến ngày hôm đó. Để rồi khi nhận ra, cậu lại giam mình từ bỏ cuộc sống, từ bỏ anh.

Anh gục đầu lên cửa, trán chạm vào tấm gỗ đã cũ mòn, lạnh tựa băng. Bàn tay anh lướt nhẹ trên từng vân gỗ, chạm đến chốt cửa vẫn đóng cứng. Chốt cửa màu bạc, loại cửa xoay, trên đó vẫn còn treo tấm bảng nhỏ tên “Oh Sehun” anh làm cho cậu.

“Đừng làm phiền em nữa, Park Chanyeol.”

Tiếng cậu vọng lên bên kia cánh cửa, thật gần, mà cũng thật xa. Tim Chanyeol như thắt lại, anh ngồi bệt xuống sàn, gục đầu xuống tấm chăn. Đêm nào cũng vậy, anh cũng đều tự hành hạ mình, đến đây tìm cậu.

“Giáng Sinh an lành, cậu chủ.”

Chanyeol mỉm cười, tay cầm tách rượu đỏ ngầu, tay kia điếu thuốc lá vẫn đang bốc khói nghi ngút. Một thiếu gia Chanyeol vẫn luôn ngồi đó, trước lò sưởi, uống rượu và hút thuốc mỗi tối Giáng Sinh hằng năm. Anh đã tự hứa với bản thân, chỉ có đêm Giáng Sinh anh mới được uống, được say bằng cả tâm hồn mình.

“Em ngồi xuống đây, Oh Sehun.”

“Cậu chủ…”

Chàng thanh niên ngại ngùng từ chối, tay vẫn giữ khư khư cái mâm đồng, áo vest vẫn chỉnh tề, mặt vẫn lộ rõ vẻ ngây ngô, sợ sệt trước một cậu chủ dù chỉ cơn cậu vài tuổi nhưng lại trông già dặn và sành đời.

Chanyeol van nài, tay anh dang rộng chờ cậu ngồi vào lòng mình. Đã bao lâu rồi, anh không có được cảm giác vừa lâng lâng, vừa ấm áp, lại vừa ngọt ngào như mùi dâu tây trên tóc cậu xâm nhập đến mọi xúc giác. Cơ thể anh nặng trĩu, căn phòng đầy khói thuốc như một lớp sương mỏng bao bọc, chiếc ghế bành đủ lớn để cả hai có thể cùng nhau vui vẻ một đêm.

Phải, Chanyeol cũng đã bắt cậu quản gia nhỏ tuổi Sehun mỗi đêm Giáng Sinh sẽ tự nguyện trao mình cho anh.

Nhiều người hỏi, vậy những ngày khác, Park Chanyeol không rượu, không hút thuốc, không Sehun, vậy Park Chanyeol làm gì? Lúc ấy, Park Chanyeol cả ngày ở văn phòng, đọc hàng mớ giấy tờ và sổ sách, ký hàng tá hợp đồng. Lúc ấy Park Chanyeol không say, không cảm xúc, thậm chí không mỉm cười. Lúc ấy, Chanyeol chỉ đơn giản là một người máy, làm việc và làm việc.

Oh Sehun cũng được gọi là một quản gia may mắn. Cả năm trời cậu chỉ việc dọn dẹp nhà cửa, để cho đêm Giáng Sinh mới đến phục vụ chủ của mình.

Nhưng tại sao Oh Sehun lại không vui?

“Ngồi xuống đây. Anh nhớ em.”

Tại sao một người đàn ông không yêu mình, lại muốn gần gũi, âu yếm, nâng niu mình?

“Cậu chủ…”

Sehun cầm lấy tách rượu để sang một bên, khẽ khàng ngồi xuống cạnh anh. Tay Chanyeol liền ôm lấy cơ thể kia, đầu anh gục xuống vai cậu. Anh cảm nhận được sự ngần ngại của cậu mỗi khi anh kéo cậu lại gần hơn. Chả lẽ chuyện này đã là thường tình rồi sao, cớ gì mà phải ngại ngùng như thế. Nghĩ một hồi, Chanyeol mặc kệ, ghì sát người cậu vào lòng mình, nhanh nhẹn hôn lên môi cậu đánh chụt.

“Cậu chủ, xin hãy dừng lại…”

Sehun đẩy anh ra, vội vã đứng lên cuối đầu.

“Xin cậu hãy dừng lại, cậu chủ.”

“Tại sao?”

Trước phản ứng đột ngột của Sehun, Chanyeol như tỉnh khỏi cơn say. Anh không biết lý do, nhưng hiện giờ nhìn Sehun, trong lòng anh như có lửa đang thiêu cháy.

“Em… em muốn dừng lại. Em không muốn làm nữa.”

Anh với tay định kéo cậu lại, nhưng cậu lại tiếp tục vùng ra né tránh. Thái độ đó, càng khiến anh giận hơn.

“Tại sao? Nói anh nghe.”

“Cậu chủ… em không phải là của anh. Em muốn nghỉ việc.”

Một tiếng cười nhẹ, Chanyeol với tay cầm tách rượu rồi vung tay, tạt thứ nước đỏ lòm ấy vào cậu.

“Tỉnh lại đi Oh Sehun.”

Sehun mím môi, tay cậu vẫn đan chặt vào nhau. Cậu một mực nhất định không vì vậy mà xiêu lòng nghe theo anh nữa.

“Em muốn nghỉ việc. Tiền lương năm nay, em không nhận nữa.”

Một năm, Chanyeol chỉ trả lương cho cậu vào một ngày duy nhất, đó là ngày Giáng Sinh. Bởi lẽ chỉ có ngày này, cậu và anh mới có cơ hội gặp nhau.

“Đã làm bao năm nay, vì gì mà lại nghỉ?”

“Em… em không phải con rối của cậu. Em không muốn làm nữa.”

Nói rồi Oh Sehun chạy ra khỏi phòng. Chanyeol vẫn ngồi đó, không buồn đuổi theo. Đầu anh đau như búa bổ, mắt anh không muốn mở nữa, nhưng khói thuốc thì vẫn ra đều đều, ngập tràn cả gian phòng.

Ngày sau Giáng Sinh, chuyện lạ kỳ, Chanyeol trở về nhà lúc chiều tà. Một chuyện chưa bao giờ có từ lúc anh bắt đầu làm việc ở công ty đến nay. Chanyeol chưa bao giờ về nhà bất cứ khi nào trừ ngày Giáng Sinh, cho dù là có chuyện gì nghiêm trọng đi chăng nữa.

Anh mở cánh cửa, vừa vào là tiến ngay đến phòng cậu. Tấm bảng treo tên “Oh Sehun” vẫn nằm im lìm.

Chanyeol xoay cánh cửa, không buồn gõ cửa mà bước vào.

“Sehun, anh về rồi.”

Bên trong, Sehun đang ngồi với một người thiếu nữ trạc tuổi, cả hai cùng dùng trà tại chiếc bàn cạnh khung cửa sổ. Ánh hoàng hôn le lói hắt vào căn phòng khiến mọi thứ trông mờ ảo màu vàng pha sắc đỏ.

Nhìn thấy anh, cậu giật mình đứng phắt dậy, vô tình làm đổ tách trà lên thảm, vỡ đánh choang. Người thiếu nữ e ngại đứng dậy, cúi đầu cho đúng lễ nghĩa rồi bị Sehun kéo ra đứng đằng sau lưng mình.

“Ai đây?”

“Cậu, sao cậu hôm nay lại về nhà?”

“Anh hỏi ai đây?”

Chanyeol từ tốn cởi bỏ áo khoác, ném lên giường Sehun. Anh tiến lại, tiện tay cũng tháo bỏ luôn cà ra vát. Dáng người cao ráo giờ chỉ còn mỗi chiếc sơ mi trắng dài tay và quân tây nghiêm chỉnh, từ từ tiến lại gần cậu.

“Người tình của em?”

“Cậu.. nghe em nói đã.”

Chanyeol càng lấn tới, Sehun càng lùi lại. Cô gái vì hoảng loạn mà bị dồn tới chân tường, ngã xuống đất đánh uỵch một tiếng. Đã tới đường cùng rồi.

“Cô là người yêu Oh Sehun sao?”

“Cậu chủ, xin cậu.”

“Để tôi cho cô thấy, Oh Sehun là người như thế nào, nhé?”

Nói rồi Chanyeol kéo cậu sang một bên, hung bạo mà hôn lấy cậu. Một tay anh giữ lấy tay cậu, tay còn lại ôm lấy khuôn mặt vẫn còn hoảng loạn mà hôn lấy. Lưỡi thuần thục mà đưa đẩy, khiến Sehun quơ quào muốn thoát khỏi mà không thể. Chanyeol cười khẩy, anh nhìn cô gái kia, vẻ mặt khinh bỉ. Không vì thế mà buông tha cho cậu, anh lấn tới, tay giật bung hàng cúc áo, lộ ra cơ thể Sehun trắng trẻo, trên bờ ngực nổi lên hai nhũ hoa đỏ hồng.

“Cậu.. cậu..”

Sehun chỉ kêu lên được vài tiếng, lại bị Chanyeol đè chặt hơn vào tường. Cơ thể cậu hoảng sợ trước sự cường bạo của anh, tay cậu như tê dại, môi cậu thâm tím.

Chanyeol kéo quần Sehun xuống, tay tách hai cánh mông ra rồi thúc từng hồi. Cảm giác thoả mãn như vậy đã bao lâu rồi anh không có. Anh thản nhiên tận hưởng sự đáp trả từ cơ thể cậu, mặc kệ mọi thứ xung quanh.

“Cô thấy không, Sehun là thằng con trai như vậy đó. Cô yêu nó được sao?”

Trong cơn khoái lạc, Chanyeol không quên nói lời cay độc, mắt hình viên đạn nhìn cô gái vẫn đang sốc trước cảnh tượng đang diễn ra. Anh cười lớn, tiếng cười pha thêm những câu nói nghẹn ngào của Sehun, van nài anh dừng lại.

“Sehun.”

“Đừng làm phiền em.”

Sehun lạnh lùng đáp, vùng tay thoát khỏi anh. Cậu xoay đi, không buồn nhìn anh lấy nửa giây.

“Em con mẹ nó làm trò gì vậy?”

“Em phải hỏi cậu mới đúng, em đã nói em muốn dừng lại.”

Tiếng cậu vang lên, nhưng vẫn đối lưng với anh. Căn phòng bếp vốn là nơi ấm cúng nhất trong mọi căn nhà, vậy mà giờ đây lạnh lẽo tựa băng.

“Mẹ kiếp. Em dẫn gái về nhà, anh chưa hỏi tội em.”

“Đó không phải…”

“Em còn trốn tránh làm cái mẹ gì nữa? Em bao lần nằm dưới anh, bao lần rên rỉ vì anh cho em thăng hoa rồi còn gì? Em chính là quá khoái lạc, em còn than thở gì?”

Chanyeol quát lớn, anh ném dĩa thức ăn cậu chuẩn bị xuống sàn vỡ choang.

“Cậu, nghe em nói được không? Em muốn…”

“Em ở đây thiếu thốn gì mà phải dẫn người yêu về tận nhà? Anh mà không về sớm, chắc em và cô ta đã cùng nhau lên giường, thoả mãn mẹ kiếp nó rồi.”

“Cậu chủ.”

Sehun càng muốn nói, Chanyeol càng xen ngang. Từng câu anh nói ra là một nỗi bực dọc được giải thoát. Chanyeol không hiểu tại sao anh lại nóng nảy như vậy, nhưng quả thực, anh không chịu được khi nghĩ đến việc Sehun ở trong tay người khác.

“Thứ đàn ông rên rỉ vì một thằng đàn ông khác, thì đừng có mơ mộng đến chuyện nằm trên đàn bà.”

Anh nghe thấy tiếng Sehun nức nở. Anh nhìn thấy bờ vai cậu run run. Anh cảm nhận được sự trống trải trong lòng. Anh nói lời cay độc vậy là tại sao?

“Cậu chủ. Em không phải là con rối. Nhưng cậu muốn em làm con rối? Được rồi. Em làm.”

Nói rồi Sehun quay sang, ánh mắt vô hồn nhìn anh. Khoé miệng vẫn mỉm cười, đôi chân trần đạp lên từng mảnh thuỷ tinh vỡ đến chảy máu.

Trước một Sehun như vầy, Chanyeol mới cảm thấy sợ. Dường như anh đã chạm đến một nỗi đau khác trong cậu.

Sehun lại gần, cúi xuống hôn lên môi anh, thật nhẹ, thật nhạt. Rồi cậu lê đôi chân máu đi thẩn thờ lên phòng.

“Sehun, chân em. Máu.”

Anh chạy theo, kéo cậu lại, nhưng cậu vùng ra. Cậu nhìn anh đầy oán hận.
“Cậu chạm vào em, em sẽ để thuỷ tinh vỡ đâm vào khắp cơ thể, chứ không chỉ là chân.”

“Nhưng Sehun…”

Cậu lành lùng đi, máu kéo theo từng bước chân cậu lên đến tận phòng. Chanyeol vội vã chạy theo, kéo mạnh cánh cửa. Anh nhìn cậu thẩn thờ đến bên ô cửa, tay đập mạnh khiến chúng vỡ choang. Từng mảnh vỡ văng tung toé khắp căn phòng, khắp người cậu.

“Sehun, em tính làm gì…”

Mỗi bước đi, Sehun đều đạp lên thuỷ tinh. Máu chảy ra đỏ cả một thảm. Chanyeol muốn chạy đến ôm lấy cậu, nhưng Sehun liền nói lớn.

“Cậu mà đến đây, em sẽ nhảy xuống.”

“Sehun.”

“Cậu mau đi đi, để em một mình.”

Anh đắn đo, sàn nhà thì đầy vụn thuỷ tinh, và máu.

“Cút.”

Cánh cửa gỗ từ đó về sau đều đóng chặt. Chanyeol thậm chí còn không thể biết Sehun còn sống hay đã chết.

Mỗi ngày, anh đều mang đồ ăn đến để trước cửa. Sehun chỉ nhận đồ ăn một bữa, còn lại hai bữa đều để đấy, không đụng đến. Để rồi trong lúc lo lắng đến đau lòng, anh mới chợt nhận ra rằng, anh đã yêu thương cậu nhiều dường nào. Sehun là người duy nhất anh âu yếm, ân cần, cho dù chỉ là vào một ngày trong 365 ngày, vì cớ đó, Chanyeol chỉ yêu thương mình cậu.

Trở mình, Chanyeol vô tình đập đầu vào cánh cửa gỗ đánh bộp một tiếng rõ to. Anh mở mắt, nặng trĩu nhìn vào những đường vân gỗ nâu vô tình. Để rồi khi đôi mắt lười biếng uể oải di chuyển xung quanh, anh mới bắt gặp khe hở phía dưới cánh cửa. Anh thận trọng nhìn qua. Dù nhỏ nhưng cái khoảng không ấy cũng đủ để anh nhìn thấy vài thứ bên trong.

Và thứ duy nhất anh thấy, chính là một cơ thể khác, như bức gương phản chiếu lại hình ảnh của anh, nằm đó, quay mặt đối diện anh, mắt nhắm nghiền.

Là Oh Sehun.

Anh nhìn thấy một góc gương mắt gầy gò, một góc mắt nhắm hờ cùng bọng mắt nặng trĩu bên dưới, và một khoé miệng đã trở nên khô khốc. Một Oh Sehun thật sự đã úa tàn.

Chanyeol, lần đầu tiên trong suốt mấy năm trời sống dưới công ty mang tên cha mình, đã khóc. Anh để mặc nước mắt rơi lã chã, ngắm nhìn cậu thêm một lúc, rồi thì thầm qua khoảng không nhỏ xíu.

“Sehun à, sàn lạnh lắm. Dậy đi em.”

.

.

.

“Oh Sehun, cậu vì lý do gì mà hẹn tôi đến nhà hôm nay?”

“Chị, hãy giúp em. Làm cách nào để một người từ bỏ công việc, mà nghĩ cho bản thân, hay thậm chí là những người xung quanh một chút?”

Có tiếng ậm ừ.

“Còn tuỳ theo suy nghĩ cá nhân người đó. Người cậu quen?”

“Dạ, là cậu chủ của nhà này.”

“Nếu theo như cậu kể, thì cậu cứ để vậy không phải là có thể thoả mãn ăn sung mặc sướng đến hết đời sao?”

“Em không muốn chị ạ. Thứ duy nhất em muốn đến hết đời này không phải là một ngày Giáng Sinh, mà là cả 365 ngày, đều có thể ở bên anh ấy.”

 

 END.

Tai Ơi Bay Lên Nào || Chanyeol’s Birthday

Tai Ơi Bay Lên Nào

Author: A.

Pairing: Chanyeol x Chanyeol? Hê hê~~

Categories: General, Fluff

Disclaimer: Không ai thuộc về tôi, trừ câu chuyện

Note: Hình và tên truyện được truyền cảm hứng từ N희

 DO NOT TAKE OUT WITHOUT MY PERMISSION.

B3YMN4ZCUAA8-yp.jpg large

Credit: HelloPuppy.

Cậu ấy là cậu bé có đôi tai biết bay. Đó là những gì người ta vẫn thường hay nói mỗi khi được hỏi về truyền thuyết kỳ lạ của thành phố nhỏ ven biển này. Đó cũng chẳng phải là truyền thuyết, đúng hơn thì là một câu chuyện thường ngày, vì cậu bé đó, giờ vẫn đang tồn tại, đang sống rành rành, chỉ là đôi tai kia không bay được nữa.

Một cậu trai kháu khỉnh chào đời vào ngày 27 tháng 11 năm 1992. Cậu có khuôn mặt tròn đáng yêu, hai má phúng phính, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào thế giới mới lạ trước mắt. Mọi thứ về cậu đều bình thường, trừ đôi tai.

Đôi tai cậu, từ lúc đẻ ra đã có kích thước lớn hơn người thường, lại còn chìa ra hai bên, trông thoạt đầu giống như từ cái đầu nhỏ bé lỏm chỏm tóc mọc ra đôi cánh thiên thần. Mẹ cậu vẫn đùa rằng đôi tai ấy biết bay, mà thật, bay được thật.

Tối đó, cậu khóc mãi không nín, dù cho cha mẹ có dỗ ngọt cỡ nào. Cả gần mấy canh giờ không thể chợp mắt, cứ mãi bồng con trên tay, mẹ cậu mệt mỏi khôn xiết, lưng đau âm ỉ. Định bụng sẽ đặt cậu xuống nôi mà chợp mắt một lát. Thế nhưng vừa đặt xuống, quay qua quay lại, đã thấy cậu nằm ở dưới sàn, ngay sau lưng.

Không ai biết chuyện thật hư ra sao, nhưng nghe tiếng trong tiếng ngoài, thì hình như lúc đó, tai của cậu rung liên hồi, nên mẹ cậu chắc mẩm rằng cậu có đôi tai thần kỳ, đôi tai biết bay.

Càng lớn, đôi tai cậu cũng lớn theo. Cậu bé với đôi tai đặc biệt luôn bị chú ý trong lớp, lúc ở giữa đám đông, hay bất cứ nơi đâu đi nữa. Cậu vốn hiền lành, chỉ đáp lại với những lời nói của người ngoài bằng nụ cười ngây ngô. Họ gọi cậu quái dị, họ gọi cậu không bình thường, họ chê bai, họ kỳ thị cậu.

Tất cả cậu đáp lại cho họ chỉ là một nụ cười, à không, nhiều nụ cười chứ.

Cậu muốn cho cả thế giới thấy con trai của mẹ mạnh mẽ cỡ nào.

“Mẹ à, hôm nay con đã cười với mười bạn nam, mười lăm bạn nữ.”

Mỗi ngày về nhà, cậu đều khoe với mẹ như thế. Mẹ chỉ nhìn cậu với đôi mắt chứa nhiều uẩn khúc, nhiều lời nhắn nhủ không thể mở lời.

Cậu chăm chỉ đánh răng mỗi ngày, sau mỗi bữa ăn, dù là nhỏ xíu đi chăng nữa. Cậu tin rằng với hàm răng trắng và nụ cười toả nắng, mọi người sẽ dần dà quên đi đôi tai biết bay dính ở hai bên đầu. Ít ra thì đó là những gì mẹ đã khiến cậu tin.

“Con có nụ cười thật đẹp, cười phải tươi, phải rạng rỡ như vậy, mới xinh, biết không nè?”

Một cậu bé ngây ngô đã lớn lên như vậy, với đôi tai biết bay, hàm răng trắng bóng và nụ cười luôn nở rộ trên môi.

Hôm đó, cậu bị người khác véo tai. Họ trong lúc chọc ghẹo, đã vô tình mà véo đến mức tai cậu đỏ ửng. Cậu vừa chạy vừa khóc, về đến nhà chỉ còn biết ùa vào lòng mẹ, nước mắt nước mũi chảy dài. Mẹ vừa đau lòng vừa ráng kiềm nước mắt mà xoa đầu đứa con nhỏ.

“Con của mẹ có đôi tai thần kỳ, dù có đau cũng không khuất phục. Con của mẹ có đôi tai biết bay, để có thể bay lên thật cao, thoát khỏi chốn tầm thường.”

Người ta nói cậu chỉ bịa chuyện về đôi tai biết bay, về truyền thuyết để đánh nổi tên tuổi. Nhưng tôi biết, cậu thật sự có một đôi tai biết bay. Nó đưa cậu lên trời cao, giữa ngàn tầng mây, giữa những mơ mộng của đời thực, giữa niềm hân hoan và sự cố gắng không ngừng. Ở phía dưới, tôi vẫn thẩn thờ chạy theo đôi tai trên cao cùng nụ cười toả ánh nắng sáng hơn cả bình minh.

Nếu có ai hỏi truyền thuyết kỳ lạ của thành phố nhỏ ven biển này, tôi sẽ chỉ đáp: “Cậu ấy là cậu bé mang tên Park Chanyeol.”

Không phải tai biết bay, mà là chính cậu đã bay lên, bay khỏi những khó khăn, những vất vả, để toả sáng, để ban nụ cười đến mọi người xung quanh.

END.

 

Chúc mừng sinh nhật 23 tuổi, Park Chanyeol của tôi. Đã là sinh nhật thứ ba của cậu chúng ta đón cùng nhau.

Tôi không dám nói tôi yêu cậu nhiều, không dám nhận tôi hiểu cậu nhiều, nhưng chí ít, tôi cũng không bao giờ muốn để cậu một mình mà đi.

Cho dù cậu có không một lần biết đến, cho dù cậu có không màng tới mà nhẫn tâm làm ngơ, tôi cũng sẽ vẫn như một con ngốc, quan tâm cậu, theo dõi cậu, mong ước cậu sẽ luôn thành công.

Chúc mừng sinh nhật, chàng trai trưởng thành của tôi.

Cùng bay lên nhé. Continue reading

CapRick | Drabble |

Author: Anh (A.)

Pairing: Minsu x Changhyun (C.A.P x Ricky)

Rating: General

DO NOT TAKE OUT WITHOUT PERMISSION

–//–

Changhyun không thể ngừng chạy nhảy. Hôm nay là ngày đầu tiên trong suốt quãng thời gian hoạt động chung của nhóm, cậu được Minsu dẫn đi chơi công viên.

Ngay từ đầu, cậu đối với anh thì rất muốn thân thiết, nhưng Minsu có lẽ thuộc tuýp người khá dè dặt, kiệm lời. Nên dù có muốn thế nào, Changhyun cũng không thể đến gần được. Trên truyền hình trước máy quay thì cười nói, hay cố ý chọc giỡn với anh, sau máy quay thì lại cứ bám theo phía sau, lâu lâu gặp phải ánh mắt Minsu nhìn thì lại cười đến híp mặt như con chó con mừng rỡ khi được chủ quan tâm.

Minsu kiệm lời lắm, tới mức đến những cử chỉ quan tâm hay câu hỏi han cho Changhyun cũng không có nổi. Tất cả những gì anh có thể cho cậu là những cái nhìn khi cậu giỡn quá đà, những cái đánh bôm bốp vào cánh tay khi cậu “diễn trò đáng yêu”, hay là những cú vung chân thẳng vào mông mỗi khi cậu chạy vòng vòng. Mọi người ai cũng nói Minsu và Changhyun nhất định là không ưa nhau, nào đâu phải vậy.

Hôm nay, Bang Minsu chính thức lấy tiền của mình mua vé mời Changhyun đi chơi công viên. Lúc được anh rủ, Changhyun cảm động đến suýt khóc. Cậu nhanh chóng về phòng thay quần áo rồi đi ngay với anh, vì sợ anh đổi ý. Ngồi trên xe cùng anh quản lý, cậu không ngừng cảm thấy vừa phấn chấn, vừa ngại ngùng. Changhyun chỉ có một ao ước nhỏ, đó là đừng khiến Minsu giận. Anh mà bực lên, lại tiện tay mà đánh cậu, lại tiện mắt mà lườm cậu, thì ngày hạnh phúc sẽ bị phá hỏng mất.

Anh quản lý cẩn thận dặn cả hai phải về trước bữa tối vì còn công việc đang chờ, xong anh cũng lái xe về, lo cho bốn thành viên còn lại. Hôm nay mọi người đều có một ngày xả hơi, nhưng chỉ có một anh quản lý, vất vả cho anh rồi.

“Em muốn chơi gì trước?”

Minsu hỏi, tay mân mê tờ giấy hướng dẫn có kèm bản đồ. Công viên như vầy quả thực lâu lắm rồi anh không được tới. Tuổi trẻ đã bị đánh mất không thương tiếc, có chút buồn, nhưng nỗi buồn chưa kịp đến thì đã bị xua đi khi anh nhìn sang Changhyun với ánh mắt ngơ ngác đang dáo dác nhìn quanh. Cậu nhỏ hơn anh tận ba tuổi, cùng là thực tập sinh, cùng debut một lúc, tuổi thơ của cậu chắc hẳn còn thiếu sót hơn anh nhiều lần.

“Em.. em không biết. Hyung, chúng ta chơi roller coaster trước đi.”

Changhyun chỉ chờ có thế, tay bắt đầu múa may quay cuồng, chỉ hết chỗ này đến chỗ khác trong tờ bản đồ nhỏ xíu.

“Sau đó chúng ta có thể chơi xe điện, rồi trượt nước, rồi sẽ đi tàu lượn 3D, rồi sẽ…”

“Bình tĩnh coi. Em bao nhiêu tuổi rồi hả?”

Changhyun nhe răng cười, mặc kệ gương mặt anh vẫn lạnh lùng nhìn cậu.

“Vậy mình chơi roller coaster trước, nhé?”

Changhyun đi đằng trước, Minsu theo sau đuôi. Khoảng cách giữa hai người có lẽ là một cẳng tay. Bằng cách nào đó, Changhyun luôn quay lại nhìn lén anh trong vô thức. Và cũng bằng cách nào đó, mỗi khi cậu quay lại nhìn, thì Minsu cũng đang nhìn cậu với đôi mắt nhỏ nằm sụp dưới chiếc nón lưỡi trai màu đen quen thuộc.

Giữa chốn người đông đúc, một Changhyun nhỏ bé dường như bị mất hút, hoà mình vào đám đông trong vô thức. Không phải là một Ricky hào nhoáng trên sân khấu, bây giờ chỉ là một Yoo Changhyun mộc mạc, tóc không vào nếp, mặt không trang điểm, không kẻ mắt, mặc cộc chiếc áo thun để lộ đôi vai gầy và bé, cẳng chân ốm tong teo hiện ra dưới quần soọc ngắn. Cũng vậy, không phải là một C.A.P với vẻ ngoài nam tính, điển trai, gương mặt hoàn mỹ, tóc phun màu xanh rồi lại đỏ, chỉ là một Bang Minsu với chiếc nón đội che mất đi gương mặt, quần áo xộc xệch, gương mặt mộc bước đi theo sau em. Không ai biết họ là ai, và họ cũng chỉ cần như thế là đủ.

“Hyung, em sợ..”

Changhyun nói lí nhí trong miệng khi ngồi lên chiếc roller coaster dài, chuẩn bị chuyến chạy đầu tiên.

Một Ricky trên sân khấu luôn cố gắng mạnh mẽ, thực ra chỉ là một Changhyun còn con nít, còn trẻ con mà thôi.

“Đừng nghĩ nó đáng sợ, thì em sẽ không sợ.”

Minsu ngồi bên cạnh, vỗ lên đùi em mà động viên. Người Changhyun cứng đờ, cậu chợt nghĩ không thể hiểu nổi sao cậu lại chọn trò này để chơi đầu tiên nữa.

Tiếng động cơ chạy, chiếc roller coaster màu cam sẵn sàng vào cuộc chơi.

“Hyung.. Em đã suýt ói đó. Lúc nó dốc đầu xuống!!”

Cả hai ngồi đong đưa chân ở cạnh bờ hồ trong công viên. Changhyun không thể ngừng hân hoan mà nói không ngừng về chuyến tốc hành ban nãy, vừa nói vừa cười tít mắt, vừa khoái chí và thoả mãn lắm.

“Em cứ tưởng mình rơi ra khỏi chỗ, rơi xuống rồi ấy! Thật sự quá đã!”

“Không sợ đúng không?”

Minsu mỉm cười. Anh thực không thể cưỡng lại sự đáng yêu của cậu.

“Hyung à, mình chơi gì nữa đây?”

“Em nghĩ xem, anh không biết.”

Trong vô thức, Minsu bỗng đứng dậy, anh vươn vai, rồi quay lưng đi.

“Anh đi mua kem. Ăn nhé?”

Changhyun gật đầu. Cậu cảm thấy ấm áp, thấy đầy đủ, thấy hạnh phúc, thấy ngọt. Tất cả mọi cảm xúc tụ lại một chỗ. Cậu biết anh Minsu thực chất vẫn rất thương cậu, chiều cậu, như với Niel hay Chanhee hay Byunghun hay Jonghyun vậy.

Cậu ngồi, chờ. Một phút, hai phút. Mười phút, hai mươi phút. Một tiếng, hai…

Không biết tại sao, Minsu vẫn chưa quay lại.

Lấy trong túi ra, bấm tiếng điện thoại bíp bíp để gọi anh, nhưng hình như điện thoại Minsu hết pin thì phải, máy tự động chuyển sang hộp thư thoại.

Trong lòng cậu vừa sợ, vừa lo, vừa nghĩ bang quơ có khi nào anh bỏ cậu lại rồi không.

Bất giác, Changhyun rời khỏi chỗ, cậu định đi loanh quanh tìm, hy vọng anh chắc cũng bị lạc nên không thể quay lại chỗ cũ. Càng đi, chân càng mỏi, càng thấy vô vọng. Công viên chắc to dữ lắm, to đủ để giấu mất anh của cậu đi.

Giữa những con người lạ lẫm đang bước đi kia, Changhyun cảm thấy sợ hãi thêm gấp bội. Cậu sợ mọi người chê bai cậu đã lớn rồi mà còn đi thẩn thờ tìm người như con nít, rồi họ sẽ nhận ra cậu là Ricky, sẽ bêu rếu cậu, làm ảnh hưởng đến cả nhóm.

Đi được một đoạn, Changhyun dừng lại ở ghế bên vỉa hè, ngồi phệt xuống ghế, vùi đầu vào giữa hai đầu gối. Cậu không biết tại sao, nhưng bây giờ chỉ có thể làm đến vậy.

Có tiếng chạy xồng xộc, có bàn tay bất ngờ bám chặt lấy vai cậu từ phía sau. Changhyun giật mình mà đứng phắt dậy, mắt đỏ hoe.

“Changhyun à.”

Mặt Minsu tái xanh, hốc hác không còn giọt máu. Môi anh mấp mớ thở hổn hển. Túi kém đeo lủng lẳng trên tay bị chảy ra nhiễu nước xuống đất không ngừng.

“Changhyun à.”

Anh lặp lại, tay càng siết chặt vào đôi vai nhỏ bé của cậu. Changhyun có thể cảm nhận được tay Minsu đang run lên. Thì ra không phải chỉ có cậu lo lắng.

“Hyung…”

Minsu kéo mạnh cậu vào vòng tay cứng cáp, siết nhẹ cơ thể gầy. Cậu có thể nghe thấy nhịp tim anh đập thật nhanh trong lồng ngực, cảm thấy hơi nóng toả ra từ cơ thể đẫm mồ hôi. Không phải chỉ một mình Changhyun lo lắng, mà kể cả anh cũng nãy giờ thất thần tìm kiếm, sợ hãi khi lạc mất cậu.

Cái ôm thật dài, một ngày hạnh phúc cũng cảm thấy thật dài, nhưng có lẽ không bao giờ là đủ.

 

Tiềm Hành – Chương 2

DO NOT TAKE OUT WITHOUT PERMISSION

Chiều hôm đó, tập đoàn Oh ở phòng giám đốc rộn ràng hẳn. Nhân viên các phòng khác đều lấp ló ngoài cửa nghe ngóng, hình như là có thêm một trợ lý giám đốc mới được nhận vào làm. Lời bàn tán cứ vậy vang lên không ngớt, vì lý là Park Chanyeol đã quá giỏi rồi, lại có trợ lý là Kim Jongdae cũng không thua kém gì Luhan luôn bên cạnh tổng giám đốc Oh, tại sao lại phải cần thêm một trợ lý nữa.

Lời đồn thổi cao bay xa chạy đến tận phòng tổng giám đốc. Oh Sehun sau khi nghe được hung tin liền chạy ngay sang gặp Park Chanyeol, thầm nghĩ tên này lộng hành quá mức rồi, muốn mời ai vào làm thì mời sao, trước nhất cũng nên hỏi ý Oh Sehun một tiếng. Càng nghĩ, cậu càng tức giận, mặt mày đỏ gay, đi ngang qua khiến nhân viên nào cũng sợ hãi luống cuống lùi lại nhường bước.

Cửa phòng giám đốc bật mở thật mạnh theo cú phóng chân đá ngang. Oh Sehun bước vào, nhận thấy bên trong mọi thứ đang yên ắng bất ngờ. Park Chanyeol ngồi trên ghế sau chiếc bàn lớn với tấm kính ghi dòng chữ “Giám Đốc Park Chanyeol” được khắc đẹp hoàn mỹ. Kế bên là Jongdae đang đứng với nét mặt nghiêm nghị, nhìn thấy Sehun cũng có hơi giật mình, và cuối cùng là người đứng quay lưng lại với tổng giám đốc hiện giờ.

“Ai đây?”

Oh Sehun lạnh lùng hỏi, từng bước tiến lại gần tấm lưng gầy nhỏ người đó.

“Tổng giám đốc, đây là trợ lý mới của tôi.”

Park Chanyeol nghiêm túc đáp, hai tay đan lại đặt trên bàn, sẵn sàng cho bất cứ câu hỏi chất vấn nào tiếp theo.

“Jongdae không làm tốt công việc sao?”

Jongdae đứng bên cạnh nghe tên mình liền cảm thấy có chút khó chịu. Vốn định mở miệng cãi bướng thằng oắt con dám cả gan nói giọng thiếu tôn trọng thì liền bị Chanyeol ngăn lại.

“Công việc nhiều, tôi cần thêm một người trợ lý nữa. Chẳng lẽ lại không được sao tổng giám đốc?”

Hiện Oh Sehun đã đứng ngay sau lưng người trợ lý mới. Cậu đặt tay lên vai hắn, xoay người hắn lại rồi ngỡ ngàng. Hắn nhìn cậu bằng đôi mắt xếch đẹp mê người cùng đôi môi đẹp như tượng tạc màu đỏ hồng. Rõ ràng là nam nhân cớ sao lại đẹp đến vậy.

“Ý tôi là phải nói với tôi một tiếng, giám đốc Park. Tôi dù nhỏ tuổi nhưng địa vị vẫn là cao hơn anh.”

Oh Sehun buông tay đặt trên vai vị trợ lý kia ra, tiến đến bàn nơi Park Chanyeol đang ngồi, nhướn người đến sát ngay mặt anh. Ánh mắt chạm nhau, Sehun càng hung hăng thì cậu lại nhận ra hình như trong anh có gì đó rất mềm mại, luôn nhường cậu một bước. Thực chất có lẽ Park Chanyeol đủ sức để hạ phế cậu khỏi chiếc ghế tổng giám đốc dễ như bỡn, nhưng bằng cách nào đó, anh lại chưa làm.

“Địa vị cao hơn anh, có nghĩa là anh thuộc quyền quản lý của tôi.”

Với một chút lý trí còn sót lại, Sehun nhận ra khoảng cách hiện giờ giữa cậu và anh là rất gần. Cậu cảm nhận hơi thở của anh phà lên chóp mũi, mùi hương của anh thoang thoảng xâm nhập, ánh mắt của anh vừa hồn nhiên vừa sắc sảo. Sehun thấy bản thân có chút luống cuống, muốn đứng thẳng lên nhưng hình như người chồm tới hơi nhiều, kết quả mất thăng bằng, ngã nhào ra bàn.

Có thứ gì đó vừa vững chải vừa ấm áp ôm lấy người cậu. Thứ đó chắc chắn không thể nào là mặt bàn lạnh lẽo được, Sehun ngước mắt nhìn lên, nhận ra Park Chanyeol đang ôm lấy cậu. Anh giữ lấy tay cậu nhẹ nhàng như không muốn cậu đau, anh dịu dàng chạm vào người cậu, thận trọng để không vượt quá mức giới hạn.

“Em không sao chứ Oh Sehun?”

Oh Sehun ngay lập tức đẩy Park Chanyeol ra mà đứng lên, cảm thấy xấu hổ khi bị Jongdae và vị trợ lý mới cười cợt, lại thêm Park Chanyeol cứ quan tâm cậu như một đứa con nít vắt mũi chưa sạch. Vừa giận vừa tức, Oh Sehun kéo tay Park Chanyeol ra ngoài, như thường lệ mặc cho anh có giãy dụa cũng không buông.

Đến khi cả hai đi được một khoảng xa, nơi hành lang không bóng người, Oh Sehun mới dừng lại, quay sang nhìn Park Chanyeol vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cứ xoa xoa cổ tay ý bị cậu nắm chặt quá mà đau. Đàn ông yếu đuối, Oh Sehun nghĩ thầm, thật bại hoại cho kẻ nào đem tình cảm giao cho kẻ như Park Chanyeol.

“Để tôi nói cho anh rõ. Tôi nhỏ hơn anh nhưng tôi sẽ không bao giờ nể trọng anh. Muốn thêm trợ lý mới để áp đảo, phế truất tôi và Luhan? Cứ thoải mái. Tôi xem anh được cha tôi tin tưởng đến bao giờ.”

Vừa nói Oh Sehun vừa thở dốc, ráng kiềm chế không để phun ra những câu chửi không hay. Oh Sehun biết rõ mục đích của Park Chanyeol là lấy lòng cha cậu, sau đó nghiễm nhiên lên ngồi trên chiếc ghế tổng giám đốc. Là một người bản lĩnh, Oh Sheun nhất định không để việc đó xảy ra.

“Em thật sự biết hết rồi sao?”

Chanyeol bật cười khẩy. Nụ cười của anh lại càng khiến Sehun thêm khó chịu.

“Không ngờ kế hoạch của bọn này cũng có nhiều chỗ lủng đoạn như vậy…”

“Bọn này…? Ý anh là còn nhiều người nữa?”

Lần này Park Chanyeol bật cười lớn, anh đưa tay nới lỏng cà-ra-vát, chỉnh chu lại trang phục, không quên ném lại một câu cảnh cáo trước khi bước đi.

“Không phải là phế truất em và Luhan, mà người đó muốn nhìn thấy tập đoàn Oh sụp đổ.”

 

Sehun chạy hộc về phòng, mở sập cửa, chạm phải ánh nhìn ngơ ngác của Luhan mà thấy chạnh lòng, thở dốc vớ ngay điện thoại.

“Anh Luhan, mau, thu dọn hết giấy tờ những công trình của giám đốc Park. Chấm dứt mọi kế hoạch anh ta đang làm. Ngay đi.”

Oh Sehun trong lúc luống cuống mà mở điện thoại, vào danh bạ tìm số điện thoại cha rồi lại vội vã ấn nút gọi. Đáng tiếc thay điện thoại lại bận máy.

“Mẹ kiếp! Nuôi ong tay áo mà chẳng hay!” Cậu rủa thầm, nhìn sang Luhan vẫn chưa hiểu rõ chuyện lại càng thêm bực dọc.

“Anh Luhan, tôi nói anh không hiểu được hay sao?”

“Oh Sehun, có chuyện gì cũng không nên…”

“Park Chanyeol!” Oh Sehun gầm lên, dộng hai tay xuống mặt bàn gỗ lạnh buốt. “Tên hỗn xược đó doạ sẽ khiến tập đoàn Oh sụp đổ. Tôi nhất quyết sẽ không để anh ta chạm vào một chút gì… Tôi sẽ khiến anh ta ngồi tù!”

Luhan tiến đến, vòng tay qua kéo Oh Sehun ngồi xuống ghế. Mặt anh nghiêm nghị nhìn tổng giám đốc, giọng nói chợt thì thầm.
“Tổng giám đốc. Thứ nhất, Park Chanyeol địa phận vốn là chẳng có gì, việc làm một tập đoàn lớn sụp đổ là không thể. Thứ hai, chúng ta cần phải có một kế hoạch. Kế hoạch để vạch mặt tên nào đứng đằng sau chỉ huy. Cậu rõ không? Tổng giám đốc?”

Nghe xong những lời đó, Oh Sehun mới cảm thấy an tâm chút. Park Chanyeol quả thực gốc gác chẳng có gì. Cha cậu đã điều tra rất kỹ trước khi thuê một nhân viên vào làm. Thực tình thì Park Chanyeol ngoài bằng tốt nghiệp hạng ưu tú của một đại học hàng đầu quốc gia, lại thêm nhiều năm kinh nghiệm quản lý những công ty kế toán thu hoạch lớn nên ngài Oh một mực tuyển dụng và đặt trọn niềm tin. Bên gia đình Park nghe nói cũng thuộc dạng khá giả nhưng khổng phải những người tai to mặt lớn, nắm chức cầm quyền. Park Chanyeol ngồi được ghế giám đốc là một may mắn trời cho từ cha Oh Sehun, hiển nhiên sức mạnh làm sụp đổ tập đoàn Oh là không thể.

Vậy hiển nhiên là có kẻ đứng sau giựt dây.

“Vậy ý anh là Park Chanyeol đó, chúng ta có thể yên tâm đối phó?”

Luhan lặng thinh nhìn Oh Sehun, trong lòng không biết nên trả lời sao. Đảm bảo với cậu thì quả thực không dễ, nhưng nếu không đảm bảo, Oh Sehun nhất định sẽ rối rắm kinh động mà gọi ngay cho cha.

“Em không phải lo.”

Một tiếng đáp nhẹ tênh, Luhan quay đầu lại với chồng giấy cao ngút đang chờ anh. Công việc hôm nay thì chớ để ngày mai. Anh còn phải thay Sehun có một buổi họp với bên Tân Mỹ về việc cho vay tiền. Luhan không nghĩ Park Chanyeol kia lại có khả năng làm tập đoàn Oh sụp đổ, vấn đề là kẻ chỉ huy thực chất là ai.

Phòng Giám Đốc.

“Này, tên khi nãy là ai?”

Jongdae đang nhâm nhi cốc cà phê, nghe hỏi liền đặt xuống, hai tay khoanh trước ngực.

“Ăn nói cho cẩn thận, là tổng giám đốc, con trai chủ tịch Oh đấy. Tôi không biết anh dựa vào thế lực gì mà vào được đây, nhưng xin cũng nên biết phải trái chút, anh Minseok.”

Kim Minseok nhìn quanh, cảm thấy gian phòng xa hoa này quả thực không hổ danh tập đoàn Oh tiền của dư thừa, hết sức tráng lệ. Bàn gỗ bóng được đặt ngay giữa, chiếc ghế nệm êm màu đen tuyền, bên phải là dãy kệ với hàng giấy tờ được sắp ngay ngắn, bên phải là bàn của Jongdae đang ngồi. Mọi thứ thật tươm tất và hoàn hảo.

“Tổng giám đốc đó có vẻ còn rất bồng bột.”

“Tôi nói anh rõ, anh nghĩ một mình anh có thể chiếm lấy tập đoàn của người ta trong một hay hai bữa thì thật sai lầm. Tôi không có ý xen vào chuyện làm ăn bí mật của – ”

Cửa bật mở, Park Chanyeol nghiêm trang bước vào, nhận ra bản thân vừa chen ngang cuộc nói chuyện.

“Cứ tiếp tục, đừng quan tâm tôi.”

“Tên Chanyeol kia mau ra đây,” Jongdae níu tay Park Chanyeol mà kéo ra ngoài, cánh cửa vừa mở ra đã bị đóng sầm lại, “cậu cuối cùng là liên can gì đến bọn người đó. Cậu đừng tưởng tôi không biết mới nhìn qua cũng biết tên Kim Minseok đó đến từ – sffhh…”

Kim Jongdae chưa kịp nói hết câu đã bị Park Chanyeol đưa tay chặn ngay miệng, ánh mắt có vẻ van nài.

“Cái này tuyệt đối không được nói ra bây giờ…”

“Park Chanyeol cậu chắc chứ? Tôi cảm thấy cậu quá nhỏ bé để chơi đùa với lửa.”

“Nếu tôi không thử, cả đời của tôi sẽ mãi bị giam cầm. Kim Jongdae tôi biết cậu có ý tốt, nhưng tôi…”

Trong ngực Park Chanyeol có cái gì đó nghẹn lại, anh muốn giải bày nhưng hiện tại cứ đứng trơ ra đó. Nhìn Jongdae bằng ánh mắt đau khổ, cầu xin sự thấu hiểu.

Hai người thanh niên lặng người, dường như những lời không cần nói cũng đã đủ để nghe được trong từng ánh mắt.

Luhan bước vào phòng họp đã hẹn trước với công ty Tân Mỹ. Bên trong là đại diện bên phía họ, ông Hansool, vẻ ngoài trông rất khắc khổ, gặp Luhan như bắt được vàng.

“Ngài Luhan xin ngài…”

“Mời ông ngồi xuống.”

Luhan nhận thấy sự sốt sắng của người đàn ông đối diện, vội yêu cầu giữ bình tĩnh. Tân Mỹ giờ đây sống chết nằm trong tay tập đoàn Oh, điều đó là quá rõ.

“Xin ngài, hãy đồng ý cho chúng tôi sự giúp đỡ, sau này nhất định trả lãi đầy đủ, không thiếu một xu. Xin ngài, Tân Mỹ không phải là một đứa trẻ mới sinh ra, bản thân đã ở trên thương trường gần hai chục năm, nay vì vụ kiện tụng ma tuý mà đổ vỡ. Tập đoàn Oh xin hãy rủ lòng thương cho chúng tôi vay khoảng năm chục tỉ won, nhất định sẽ trả lại không sót một đồng…”

“Hiện tại tập đoàn Oh chỉ có thể cho Tân Mỹ vay cao nhất là năm tỷ won.”

Luhan lạnh lùng đáp, sắc mặt lạnh như dao găm.

“Ôi thưa ngài làm sao có thể xây dựng lại một công ty chỉ với năm tỷ won… Chúng tôi mất mát quá nhiều, chúng tôi làm sao có thể làm lại từ đầu chỉ với năm tỷ…”

“Không có gì đảm bảo các người làm lại sẽ thành công. Đưa cho các người năm chục tỷ won không phải chúng tôi cũng đánh cược tính mạng sao?”

Cánh tay không ngừng di chuyển, tốc độ ghi chép trên trang giấy ngày càng nhanh.

“Còn… còn An Lập… An Lập đầu tư cho chúng tôi để tiếp tục phát triển thương mại… Xin hãy để chúng tôi vay tiền, An Lập nhất định sẽ không để chúng tôi thua lỗ…”

“…”

“Tôi biết bên An Lập cũng đang nắm giữ cổ phần của tập đoàn Oh… Chúng tôi nói cách khác cũng chính là làm việc cho An Lập! Xin hãy suy xét, xin hãy rủ lòng từ bi…”

Người đàn ông như muốn quỳ rạp xuống dưới chân Luhan mà nức nở. Quá quen với những chuyện thế này, Luhan không mảy may rung đông mà đứng dậy chỉnh chu lại y phục.

“Chiều nay lúc 5 giờ 30 phút sẽ có một khoảng tiền năm tỷ won được chuyển vào tài khoản giám đốc công ty Tân Mỹ. Tôi xin phép.”

Bên trong phòng vẫn còn tiếng chửi rủa vang lên vọng cả một gian, cùng tiếng nức nở cứ kéo dài. Luhan lê đôi chân mệt mỏi đi dọc hành lang. Anh thật không muốn khiến người khác phiền lòng, nhưng cứ kéo dài nhường nhịn chẳng mấy chốc công sức của ngài Oh sẽ theo mây theo gió. Những bước chân trải đều trên nền gạch sáng bóng rồi chợt dừng lại. Trước mặt Luhan nay là một nam nhân nhỏ người, gương mặt hơi bầu, cặp mắt lanh lẹ, tóc tai thì chải chuốt gọn gàng. Bên ngực trái áo cũng có gắn một bảng tên màu đồng, “Trợ lý giám đốc, Kim Minseok.”

Luhan bật ho khúng khoắng, thì ra đây là người đã được đồn thổi từ trưa đến giờ, người mang danh trợ lý cho Park Chanyeol đây, người làm cho Oh Sehun sợ phát khiếp mà chửi xối xả không ngừng, võ nghệ gì cao tay trong con người bé nhỏ này.

Vốn định Minseok nhìn thấy Luhan, cũng không một chút căng thẳng mà thản nhiên ngẩng cao đầu đi qua, thái độ lại trông rất hống hách, liền bị Luhan một tay giữ chặt lấy không cho thoát.

“Kim Minseok, để tôi xem cậu tài cán tới đâu mà đòi làm trợ lý giám đốc.”

Minseok không đưa mắt nhìn sang, cười khẩy, hất mái tóc sang một bên.

“Đủ tài cán để làm cho anh con mẹ nó lên voi xuống chó sống không yên thân.”

Khi nam nhân kia vừa giằng tay ra thì Luhan một mực kéo hắn lại, dí hắn đầu đập vào bức tường sau lưng, mắt long lên đầy sự tức giận.

“Tập đoàn Oh không phải bãi tha ma để ai muốn vào thì vào muốn ra thì ra…”

“Anh biết sao không, tôi chưa từng nghe nói trợ lý đi theo đuôi Oh Sehun như một kẻ hầu Luhan đây lại có vẻ ngoài đẹp tuyệt mỹ như vậy.”

Câu nói vừa dứt, Minseok không ngần ngại đưa tay vòng ra phía sau gáy Luhan mà kéo anh lại, môi hắn vừa chạm môi anh thì lưỡi đã nhanh nhẹn luồn qua khuấy động. Luhan ngỡ ngàng, muốn dứt ra nhưng bản thân thực chất cũng đang bị mê hoặc.

Rõ ràng là nam nhân tại sao lại ngọt ngào đến vậy, từ bờ môi ướt đến chiếc lưỡi điêu luyện. Luhan suốt gần 30 năm nay chưa khi nào lại hôn một nam nhân. Mỹ nhân xếp hàng chờ anh chọn cũng đủ để anh sống an lạc cả đời còn lại rồi chứ đừng nói chi là những thanh niên trai trẻ khác. Minseok này từ chỗ nào chui lên, cả gan hôn anh, rồi còn điều khiển khiến Luhan không kiềm chế được mà đáp lại nụ hôn ấy nhiệt tình đến thế.

Luhan đẩy Minseok thật mạnh ra sau khi bắt lại được luồng suy nghĩ, trông anh giờ hốc hác thấy rõ. Cái cảm giác mông lung đang hiện diện trong đầu Luhan bây giờ thật khó giải thích, tức giận cũng không phải mà mãn nguyện cũng không hẳn. Có cái gì đó rối rắm và phiền toái hơn thế.

Gương mặt Luhan toát ra vẻ kinh hãi như không hiểu sao hơi thở vẫn cố giữ khá đều đặn. Minseok mỉm cười, đưa tay chạm lên môi chính mình mà nói.

“Đúng là rất ngọt.”

Luhan giờ đây suy nghĩ xem nên nói gì, cuối cùng quyết định đi thẳng trong im lặng. Vốn dĩ im lặng chính là sự khinh bỉ ghê gớm nhất, bản thân không cần thiết phải mở miệng tốn nhiều lời.

Nhưng hình như, tim đang đập rất mạnh.

“Luhan, hân hạnh được biết anh. Ha ha ha ha!”

Tiếng cười vang khắp dãy hành lang, Luhan vẫn bước đi, khuôn mặt vẫn còn hơi tái, nhưng bàn tay rung rẩy khẽ chạm lên môi. Là hôn, là một nụ hôn khởi đầu của một sự chống đối độc chiếm ngai hàng, hay khởi đầu của một tình yêu không hồi kết?