Tiềm Hành | Chương 18

DO NOT TAKE OUT WITHOUT MY PERMISSION.

Continue reading

Advertisements

Transfic | Nơi Ẩn Náu | Chương 4(2) |

Chương 4(2). Hiểm Độc.

KHÔNG REPOST REUPLOAD ĐẠO FIC DƯỚI BẤT CỨ HÌNH THỨC NÀO. KHÔNG MANG RA KHỎI WORDPRESS.

~

 

Đó là khi hai người bạn từ thuở còn thơ ấu nhận ra tình cảm họ dành cho nhau mặn nồng biết nhường nào khi đôi tay kia cứ ráng mơn trớn với hy vọng có thể được chạm vào từng thớ da thịt, Park Chanyeol nhận ra rằng lần này quả thực là một sự khác biệt không tồi. Đó là khi mà những tiếng gầm gừ rên rỉ thay thế cho những tràng cười quen thuộc trong căn hộ nhỏ, Park Chanyeol nhận ra rằng, đúng vậy, đây chính là sự khác biệt hoàn hảo nhất cho anh.

Hương vị mê hoặc trên đôi môi Sehun vẫn cứ thôi thúc khi sự ham muốn trong Chanyeol bao phủ lấy cơ thể cậu. Sự đau đớn mỗi khi anh cảm nhận được làn da trắng nõn của cậu bằng đôi tay anh, đôi môi anh, lưỡi anh hay bất cứ thứ gì đại loại vậy khiến một luồng rung động chạy theo từng mạch máu đến mức Chanyeol và thành viên bên dưới cảm thấy rạo rực đến khờ dại. Ép sát hông vào nhau, phần cương cứng của cả hai liên tục nhờ vậy mà cọ xát, làm tăng thêm tính kích thích cùng những cảm xúc riêng biệt mà đôi lứa dành cho nhau. Chanyeol nghe tiếng Sehun thở hắt khi anh dùng tay giữ chặt lấy hai bên gò má đỏ hồng của cậu và hôn cậu một nụ hôn sâu, ngọt.

“Anh yêu em,” câu nói thoát ra khỏi khẽ môi trước khi Chanyeol ấn môi anh lên môi Sehun, trao cho cậu một nụ hôn nồng nàn khác. Và thực chất anh rất yêu cậu, Sehun là một câu trai với vẻ ngoài tuấn tú, cậu đáng được nhận tình yêu và sự nồng nhiệt mà Chanyeol giờ đây đang trao cho cơ thể cậu. Đôi cánh tay gầy với lên quàng qua cổ anh, những ngón tay lướt nhẹ trên những lọn tóc gáy mà kéo anh lại gần hơn.

“Sehun à,” anh thì thầm nhưng Sehun lại để đầu óc chìm đắm vào những đám mây hạnh phúc bay lơ lửng, nên có lẽ không nghe thấy để mà hồi đáp. Đôi lưỡi múa qua đôi môi khép hờ, tìm kiém lối vào; âm thanh ngọt ngào, ướt át bao trùm cả gian phòng và những ngón tay chẳng biết bằng cách nào đã nằm gọn bên dưới lớp áo của Sehun. Giữ khoảng cách để điều hoà nhịp thở, lồng ngực Sehun bỗng phập phồng ngắt quãng khi bàn tay kia liên tục trườn từ bụng lên bờ ngực phẳng của cậu và dừng lại mân mê phía đầu nhũ đã cứng lên. Hơi thở phà nhè nhẹ, anh muốn nhiều hơn thế, chẳng mấy chốc chiếc áo Sehun đang mặc đã nằm gọn dưới sàn và bờ ngực kia thì được anh chăm sóc chu đáo.

“Hyung,” tiếng rên như một lời mời gọi vang lên.

Sehun ngửa đầu ra sau, đôi tay lại vì thế mà chơi đùa với mái tóc của Chanyeol. Đôi môi anh nhẹ nhàng bao bọc lấy đầu nhũ thêm một lần nữa trước khi trải đều những nụ hôn lên khắp vùng cơ thể của cậu. Để lại trên làn da trắng kia những vết cắn đỏ tấy. Nếu Jongdae mà vô tình thấy những vết tích này thì thật sự đó sẽ là một sự khởi đầu cho một tràng trêu chọc Sehun dài lê thê, nhưng Chanyeol chẳng mảy may quan tâm. Sehun là của anh, không phải của bất cứ tên con trai nào mà cậu đã ngủ cùng và anh cũng biết chắc rằng không ai có thể chạm vào cơ thể cậu thêm một lần nào được nữa.

“Hyung à… Em.. em..” Chanyeol nghe thấy tiếng cậu thì thầm, “Em xin lỗi.” Nhưng anh quả thực không muốn nghe những lời xin lỗi, thay vào đó như lời đáp trả anh cứ thế mà tấn công phần cổ đang bị bỏ quên của cậu.

“Đừng thế,” Chanyeol lầm bầm trong khi quần của Sehun đã được tuột suốt và nằm gọn trên sàn, cậu bị nhấc bổng lên, lưng tựa vào cửa, hai chân ôm lấy thắt lưng anh, bị đẩy vào một nụ hôn khác.

“Hyung,” Sehun gọi bằng chất giọng quen thuộc nhưng Chanyeol cũng không màng nghe thấy.

“Hyung,” anh cứ tiếp tục hôn lấy cậu.

“HYUNG ANH CÓ THỂ NGHE EM NÓI MỘT LẦN KHÔNG!” Sehun hét lớn và đánh Chanyeol thật mạnh để đẩy anh ra. “Tại sao chỉ có mình em là không mặc gì cả?” Cậu hỏi, mắt lướt dọc trên cơ thể vẫn ăn mặc chỉnh tề của anh.

Chanyeol làm mặt nghiêm trọng, thôi ngay việc muốn đè cậu vào tường để mà bị nói thêm lần nữa để nhận thức ra chuyện đó.

“Ờ nhỉ!” Và trong lúc cố gắng để cởi bỏ quần áo, anh suýt nữa là để Sehun ngã nhào. Cậu thở dài, tay đặt lên nơi mà Chanyeol chuẩn bị để cởi bỏ áo mình.

“Anh ngốc. Em mới là người làm chuyện này chứ.”

Cánh cửa phòng ngủ bị đè thêm một lần nữa bằng hai cơ thể trần đang quấn lấy nhau cùng với những tiếng rên hoà lẫn vào mớ hỗn độn. Chanyeol với tay mở cửa để rồi Sehun một lần nữa lại cắt ngang những nụ hôn của anh.

“Không phải, đây là phòng của em,” quá khứ của cuộc đổ vỡ và những sai lầm mà cậu muốn quên đi đau đớn thay lại như hằn lên trong căn phòng này. Cậu không muốn anh phải chịu đựng những sự dằn vặt và đau đớn mà căn phòng này đã gây nên thêm lần nào nữa. “Em muốn làm chuyện này ở phòng của anh.” Cậu cười và Chanyeol hiểu ra lý do vì sao ngay sau đó.

Thời gian trôi đi kể từ khi Sehun bị đè chặt bên trên tấm trải giường của Chanyeol. Răng cắn chặt vào môi dưới còn tay thì không ngừng chuyển động khắp cơ thể đối phương. Sehun bật tiếng nức nở, cảm nhận cơ thể đang dồn dập những cảm xúc từ tận đáy lòng, nằm đây trên giường của anh. Cậu càng rên lớn, càng nhiều ngón tay đi sâu vào trong hơn. Chanyeol cảm nhận được thắt lưng anh bị siết chặt, và anh biết Sehun đang thèm khát nhiều hơn là những ngón tay trêu đùa hay những đợt tấn công bằng môi.

Cơ thể cậu đỏ hồng như chính màu tóc hiện tại và nhễ nhại mồ hôi, từ ánh nhìn sâu thăm thẳm của đôi mắt ấy, anh biết rằng Sehun đã sẵn sàng nhưng anh vẫn không chắc chắn, tay lại trườn lên ngực cậu.

“Sehun à em chắc kh-”

“Em chắc mà,” cậu cắt lời anh cùng hơi thở gấp. “Em đã mong muốn điều này lâu lắm rồi.”

“Anh sẽ cẩn thận.” Chanyeol hôn lên gò má cậu.

“Làm ngay đi.”

Đùi ngay lập tức được tách ra và phần hông anh sau đó liền thúc vào cơ thể chàng trai nằm trên giường. Đôi tay run rấy kia liền bấu chặt lấy tấm trải, khiến nó nhàu nát trong khi những đợt thúc cứ như trêu đùa ngay trước cửa mình của cậu. Anh bậm chặt môi, nhìn theo thành viên của mình khi tay giữ chặt thắt lưng Sehun, cảm nhận thành viên trương lớn kia từ từ tiến vào giữa hai bắp đùi mở lớn và biến mất ngay trước mắt anh.  Sehun oằn người, từng đợt khoái cảm kéo đến chạy dọc toàn cơ thể cậu.

“Anh yêu em,” anh rên lớn, thật dài và thật chậm. “Sehun à,” sau đó là chất giọng trầm khản quen thuộc. Anh ngả người ra phía trước để cuối cùng thì vùi mặt mình vào hốc cổ của cậu. Sehun chơi đùa với mái tóc đen sậm của anh, từng đợt chuyển động của cả hai bắt đầu thật chậm và nhịp nhàng. Anh muốn cậu trai hồng hào kia quen với cảm giác của cơn đau này trước. Tiếng ậm ừ của hai người bao trùm lấy căn phòng trước khi thay vào đó bởi những âm thanh đập mạnh của da thịt. Chanyeol không thể kiểm soát mà rên lên, âm thanh chứa đầy nhục dục. Anh không thể nghĩ rằng sẽ có thứ gì tuyệt vời hơn lúc này, anh đang làm tình với người bạn thân nhất và cái cách mà cơ thể Sehun đáp trả những đợt thúc đầy mãnh liệt kia thì thật không gì có thể sánh bằng. Cảm giác thoả mãn trải dài từ bụng đến phần giữa hai đùi của cả anh lẫn cậu là điều duy nhất đáng để bận tâm. Những cảm xúc buồn bã đã ra đi cả rồi.

“Hyung,” Sehun lại lên tiếng bằng giọng điệu trêu chọc, “anh bubble pop còn giỏi hơn của HyunA.”

Chanyeol ngẩng đầu lên khỏi cổ cậu, áp sát môi anh lên phía gò má Sehun, “anh sẽ… xem nó.. như.. một… lời khen…” anh thở hổn hển khi hai cơ thể lại tiếp tục những đợt trượt lên xuống đều đều.

Sehun quả là một cơn ác mộng nhưng lại là những gì tốt nhất mà Chanyeol hằng từng trải qua. Anh có một ước muốn nhỏ nhoi rằng bằng những gì mà cả hai đang làm giờ khắc này, Sehun có thể phần nào hiểu được cảm xúc và tình yêu anh luôn trao đến cậu sau một khoảng thời gian quá dài. Ngay từ khi bắt đầu, Chanyeol chưa một lần nào dám nghĩ đến chuyện cơ thể anh và cậu lại hoà quyện làm một hay chuyện anh có thể ở đây mà tận hưởng làn da nóng rực quyến rũ của Sehun. Lần này quả thực tuyệt hơn lần đầu của cả hai vì Sehun đang nằm bên dưới anh, chuyển động cùng anh và rên rỉ cùng anh.

Chanyeol cứ ngỡ đó là một giấc mơ đến khi cảm nhận thấy đôi tay Sehun trườn lên ôm lấy lưng anh. Mắt mở to và anh biết chắc đây chính là hiện thực. “Em…” cậu không có cơ hội để nói tiếp bởi lẽ những đợt thúc của Chanyeol ngày càng trở nên mạnh mẽ và cuồng nhiệt khiến đầu óc cậu như bay lên chín tầng mây. Chanyeol thật sự muốn ở mãi giây phút này càng lâu càng tốt nhưng điều đó là không thể. Sehun là của anh, cả hai giờ có thể cùng nhau đi đến tận chân trời góc bể. Anh khép hờ mắt, tay nắm lấy phần dựng đứng của Sehun mà kéo giật liên hồi. Cảm nhận được đôi cánh tay bấu chặt vào vai anh còn đôi chân thì siết lấy hông anh đến đau đớn, anh lắp đầy cơ thể cậu thêm một lần nữa thay cho lời kết thúc. Một cuộc sống khác như được mở ra khi tinh dịch của anh chảy đều trong cơ thể cậu còn tinh dịch của cậu bắn lên đầy khuôn ngực hai người. Có lẽ đây là một cuộc sống khác mà giờ cậu mới được thưởng thức cùng Chanyeol.

Một thứ cảm giác gợi tình bao bọc lấy cơ thể Sehun làm cậu cứng đờ người đến khi nó bớt đi một chút. Chanyeol buông lỏng người cậu, thành viên của anh vẫn được giữ chặt phía bên trong. Gương mặt Sehun trông nhợt nhạt, cậu thở hắt, ngực phập phồng cố điều hoà nhịp thở chậm rãi. Sehun trông như một thiên thần. Sehun nhắm mắt, một lần nữa dùng hai chân ôm chặt lấy thắt lưng Chanyeol và tiếp tục di chuyển người cậu lên xuống bên trong anh theo nhịp. “Anh chưa ra hết mà.” Cậu thì thầm, người đưa đẩy lên xuống theo chiều dài của thành viên Chanyeol cùng với cơ thể vẫn ngập tràn dục vọng. Một đợt thở hắt khoái cảm khi tên cậu bật ra trên bờ môi anh như van nài. Sehun liếm môi dưới rồi bặm chặt, đè Chanyeol xuống phía dưới còn cậu đường hoàng ở phía trên mà di chuyển nhịp nhàng. Chanyeol muốn trở lại làm kẻ nằm trên, nhưng cơ thể anh mềm nhũn bên dưới Sehun, cuối cùng anh cũng quyết định cứ nằm đó mà tận hưởng cậu đang ở trên mà đẩy mông lên xuống, nhưng đến lúc kết nó lại đi xa quá mức giới hạn. Anh giữ chặt hông Sehun, đè nó nên thành viên đứng thẳng bên trong lỗ huyệt của cậu, tiếng Sehun rên rỉ vang lên trước khi thứ tinh dịch trắng đục ấy lại một lần nữa phóng ra, thậm chí còn tràn ra ngoài ướt cả tấm trải giường.

 

TO BE CONTINUED.

Chương 4 chưa hết nữa ;_;

Chào các bạn. Xin lỗi vì mình bận + lười nên giờ mới có cảnh Hờ cho các bạn đọc đây >_<

Đọc xong mà muốn gào rú la hét quá ;A; dạo này ChanHun mâu mần cũng không nhiều như trước, chắc phải chờ đến comeback nhỉ :))

P.S. Để tạ lỗi vì khiến các bạn chờ fic, đây là quà mình dành cho các bạn. Hổng biết các bạn có chưa nhưng mà mình vẫn share hê hê :3 GIFT SAMPLE  LINK DOWN GIFT  

*Cái này mình đang để làm message ringtone đó :))*

Cảm ơn các bợn :”3

 

Transfic | Nơi Ẩn Náu | Chương 4(1) |

Chương 4(1). Hiểm Độc.

KHÔNG REPOST REUPLOAD ĐẠO FIC DƯỚI BẤT CỨ HÌNH THỨC NÀO. KHÔNG MANG RA KHỎI WORDPRESS.

~

Một giờ năm mươi sáu phút sáng, Chanyeol không thể nhớ được lần cuối cùng anh về nhà trễ như vậy sau khi đi chơi với bạn là khi nào nữa. Những buổi tối với Chanyeol thường là bận bịu với công việc làm thêm, bài tập về nhà của anh, bài tập về nhà của Sehun, hoặc là anh, trông như một miếng chả giò cuốn giữa mùa đông -nằm cuộn trong chiếc khăn bông Pororo mà Kyungsoo tặng cho cả nhóm bạn nhân dịp Giáng Sinh vừa qua – ăn một tô mì  và dán mắt vào màn tình TV để xem mấy bộ phim tình cảm được trình chiếu trên Netflix hoặc cười đến mức không thở nổi khi xem lại mấy chương trình tạp kỷ mà anh bất chợp xem lại. Hiếm lắm mới có những đêm, Sehun về nhà sớm, cầm trong tay chiếc hộp DVD màu đỏ mà cậu vừa trộm được từ chỗ cất bí mật của Jongin. Đó cũng là những đêm mà Chanyeol thích nhất. Những đêm như thế mấy ngày rồi đã không diễn ra. Sehun không hề ở nhà khoảng chín mươi phần trăm thời gian trong một ngày. Cả hai thi thoảng chỉ gặp nhau ở trường Đại Học, lắm lúc gặp nhau ở tiệm trà sữa đối diện bên ngoài cổng trường nơi Jongdae làm thêm. Chanyeol cảm thấy rất cô đơn – Kyungsoo cứ tránh mặt anh như một loại bệnh truyền nhiễm, cũng y như Jongin không mấy khi đi chơi với anh, Baekhyun và Jongdae thì quá bận rộn với buổi nhạc kịch mùa đông sắp tới, Junmyeon không hiểu sao mất tăm suốt mấy ngày và hành xử thì rất kỳ quặc, và Minseok cũng thế. Chanyeol nghĩ đã có chuyện gì xảy ra với cả hai bên, nhưng anh lại cũng chả có ý tưởng gì là nên đi hỏi cho ra lẽ. Sự cô đơn kéo dài khiến cho Chanyeol không hề nhận thức được rằng bản thân anh lại đang bấm máy gọi đến số điện thoại được ghi trong mẩu giấy từ món quà chúc mừng mà Yixing tặng anh. Yixing có vẻ hơi rụt rè và ngại ngùng, nhưng theo Chanyeol thì cũng không đến nổi tệ cho một đêm Thứ Sáu – còn hơn là cứ như củ khoai tây ngồi thần thừ ở ghế sofa thắc mắc sao cuộc đời mình lại thành ra như vậy đến tận khuya.

Đi chơi với Zhang Yixing cũng không đến nổi tệ, dù là hầu hết khoảng thời gian đều chìm trong im lặng, chèn thêm cảm thấy hơi bất tiện, vài cái thở dài, tay thì cứ đan vào nhau. Chanyeol cũng biết thêm một chút về Yixing. Anh được biết là Zhang Yixing thật ra cũng rất đam mê âm nhạc như anh, và tập tành sáng tác nhạc lúc rảnh rỗi. Yixing cũng có một biệt danh khác – Lay. Chanyeol cũng nhận ra là Yixing rất dễ ngủ bằng chứng là lúc đi xe bus về nhà anh cứ thế mà gật gà gật gù ngủ ngon lành theo nhịp xe chạy. Cả hai đều bị lỡ bến và phải đi bộ ngược trở lại để về nhà. Và ngạc nhiên hơn là Yixing sống cách căn hộ của Chanyeol và Sehun khoảng vài toà nhà. Sau một khoảng thời gian ở bên người anh ngại ngùng, Chanyeol rút ra kết luận rằng Lay có thể làm một người bạn tuyệt vời – một người biết lắng nghe, người mà Chanyeol không hề có quãng thời gian gần đây. Kyungsoo giống như là kẻ hay cằn nhằn hơn là một người biết lắng nghe, Minseok thì luôn bị xao lãng bởi những chi tiết nhỏ nhặt, Chanyeol thậm chí không muốn nhắc đến Baekhyun và Jongdae – hai người đó quả thật rất kinh khủng vào khoảng nói chuyện cá nhân, Chanyeol lại không đủ thân với Junmyeon và Jongin để chia sẻ mọi thứ, và Sehun, cậu nhóc ấy đã ngừng việc lắng nghe bất kỳ ai một khoảng thời gian khá lâu rồi. Với Yixing, anh thấy như bản thân mình tìm được sự thoải mái mà anh cần. Cứ như con người của Yixing đem đến cho Chanyeol sự an ủi mà anh đã bị tước mất, cùng với chàng trai với bước nhảy điêu luyện ở lối mòn cũ của anh cách đây cũng khá lâu rồi.

Một giờ năm mươi bảy phút sáng, Chanyeol vẫn mò mẫm tìm thẻ chìa khoá không hiểu sao đêm đó lại không ở trong túi quần anh. đang định lục tung mọi thứ trong túi đeo sau lưng ra để tìm thì nắm cửa xoay, cánh cửa mở ra, và gương mặt quen thuộc hiện lên chỉ cách anh vài cen ti mét, mắt suýt chút thì nhập vô thành một đường chỉ mành. Chanyeol biết cái ánh nhìn này, nó thật sự còn đáng sợ hơn mỗi khi Kyungsoo trợn tròn mắt đến mức muốn rớt mắt ra khỏi tròng. Chanyeol thiệt muốn chạy trốn cho rồi.

“Mừng về nhà.”, giọng nói quá lạnh lùng, nó khiến Chanyeol run bật. “Bước vào đi. Anh bị cảm lạnh bây giờ.”

Chanyeol làm theo những gì được bảo, nhưng lại cảm thấy lạnh hơn nữa khi chàng trai bước ngang qua anh. Đôi vai lạnh của Sehun có thể được so sánh ngang ngửa như cái lạnh ở Nam Cực, nghe thật nực cười. Nó khiến anh nhớ lại lúc bị kẹt trong một cái tủ đá khổng lồ vào một buổi tối mùa đông – nhưng nó không diễn ra với anh, chỉ là đừng hỏi Minseok chuyện gì đã xảy ra lúc đó – nhà máy chế biến kem của Kim Ryeowook mùa Giáng Sinh năm 2003.

“Sehun à?”

“Sao?”

“Em ở nhà.”

“Thì sao?”

“Hôm nay là Thứ Sáu?”

“Ý anh là gì?”

Sự im lặng bao trùm lấy toàn gian phòng. Sehun không nói gì cả còn gương mặt Chanyeol thì trông không còn gì buồn cười hơn. Cậu đã tránh mặt anh mấy ngày nay rồi, vì lý do gì thì đến bản thân cậu cũng không rõ. Sehun chỉ cảm thấy cậu nên để Chanyeol có chút không gian riêng. Cậu đã ở chỗ Zitao suốt, sau đó qua chỗ Junmyeon một tuần và cuối cùng vì quá mệt mỏi đã mặc xác cái không gian riêng chết tiệt đó, muốn ra sao thì ra. Sehun nhớ chiếc giường êm ái của cậu, và nhớ cả người bạn cao lớn với tiếng ngáy khò khò kể cả khi đã đến giữa trưa. Cả tiếng đồng hồ Sehun cứ cặm cụi với thiết bị khoá của căn hộ của Jongin, bấm thử hết số này đến số khác, cho đến khi sự khờ khệt trong cậu bộc phát ra thì Sehun chợt nghĩ sao không thử xem có phải là ngày giữa ngày sinh nhật của Jongin và Kyungsoo hay không. Ngay sau đó thì cậu vểnh mũi lên đầy tự hào khi cái âm thanh ngọt ngào vang lên, báo hiệu cậu đã thành công và có thể hoàn toạn tự do thoải mái bước vào căn hộ của Jongin, mang bất cứ trò chơi điện tử nào về để rồi xem Chanyeol thua be bét tất cả các trò. Thậm chí Sehun suýt chút nữa là quỳ rạp xuống năn nỉ Kyungsoo nấu món gì đó cho cậu trước khi anh đi làm nữa. Trong đầu Sehun, mọi thứ đều thật hoàn hảo, cậu có trò chơi điện tử, phim ảnh, thức ăn – tất cả những thứ sẽ khiến cho cậu và anh có một buổi tối bận rộn. Điều duy nhất Sehun quên phải nghĩ đến chính là người bạn thân của cậu cũng có cuộc sống riêng của anh, và rằng cuộc sống của Park Chanyeol không phải lúc nào cũng quay quanh mỗi mình cậu – theo lời Do Kyungsoo đã nói. Cậu còn nhớ cả câu “Làm thế nào nếu nó bỏ rơi em? Làm thế nào nếu nó biết được rằng em đốn mạt tới nhường nào và không thể chịu nổi em nữa?” và một loạt nếu như liên tiếp kéo đến sau khi tâm trí Sehun như lạc vào một mê cung tối sầm mà cậu chưa bao giờ nghĩ đến – nơi không hề có đôi mắt tròn lấp lánh, không có đầu tóc rối bù xù, không có đôi tay dài ngoằng, không có giọng cười trầm đáng ghét, không có đôi tai to một cách kinh khủng – nơi không hề có Park Chanyeol. Nước mắt trong lòng Sehun chực dâng. Cậu đã làm gì sai sao?

Oh Sehun đang nói dối. Cậu biết rõ lý do mà cậu luôn lẩn tránh anh suốt mấy ngày qua. Kyungsoo cuối cùng cũng bắt lấy cậu và nói thẳng vào mặt cậu những điều cậu đã làm suốt quãng thời gian bị Luhan lừa dối tình cảm. Nó giống như khiến cho cậu sáng mắt ra, và đôi mắt đen thẩn thờ sau một buổi nói chuyện nghiêm túc với Kyungsoo sau đó của Sehun. Bị lừa dối, Sehun là người đau khổ nhưng Chanyeol lại là kẻ phải chịu đựng nhiều hơn cả. Anh luôn ở đó bên cạnh mỗi khi Sehun cảm thấy sắp khóc. Chanyeol luôn ở đó khi cậu để sự ngu ngốc lên trên và suýt nữa tự kết liễu cuộc đời của bản thân. Chanyeol luôn ở đó khi cổ tay cậu vấy đầy chất dịch đỏ ngầu, cuộc sống thanh xuân dần phai nhạt đi trong cậu. Chanyeol luôn ở đó mỗi khi Sehun cần ai đó níu cậu dậy khi cậu sắp ngã gục. Chanyeol luôn ở đó mỗi khi Sehun cảm thấy quá thừa thải với cuộc sống tới mức không muốn mở mắt nhìn ai, cứ nằm đó và lảm nhảm đủ thứ đến khi cuối cùng kết luận cậu ghét cuộc sống bây giờ đến nhường nào. Chanyeol luôn ở đó, và không đòi hỏi gì hơn. Chanyeol luôn sẵn lòng làm mọi thứ cho Sehun, nhưng cậu chưa bao giờ hoài nghĩ đến. Những điều ấy khiến Sehun cảm thấy cậu là người bạn tệ bạc nhất thế gian này. Có thể cậu đúng là như thế thật. Sehun ước gì thời gian có thể quay ngược trở lại.

“Sehun à?”

“Anh bỏ quên nó trên bàn. Chắc có lẽ anh vội vàng lắm hả?” Sehun đưa cho anh keycard và suýt nữa va đầu vào bức tường kế đó khi cậu nhận ra chuyện gì vừa xảy ra. Sehun bật cười thầm. Chanyeol vẫn chẳng thay đổi gì mấy; anh vẫn là một kẻ ngốc nghếch và ngây thơ với đôi chân dài mà cậu từng gặp cách đây thập kỷ về trước.

“Làm sao em biết anh ở ngay cửa chứ?”

“Em không biết. Em chỉ mở cửa ra thôi.” cậu nhún vai, không dám thú nhận cậu đã phải kiểm tra mắt cửa cứ mười giây một lần.

Chanyeol nhăng răng mà cười, làm cho sự lạnh lùng trong Sehun tự dưng hoá đi đâu mất, thay vào đó là chút gì đó vui vẻ và ấm áp bao trùm lấy căn hộ hai người. Sehun không thể nào giận dữ với Chanyeol hay thậm chí là giả vờ giận dữ, cũng giống như Chanyeol không thể nào nói Không với Sehun. Cậu không chắc làm sao việc này xảy ra khi cậu nhận thức được thì bản thân đã ngồi trên ghế sofa, cùng với người bạn thân, xem một bộ phim cũ mà Chanyeol lấy được từ thư viện. Nó là một bộ phim do một cựu học sinh Kim Kibum đã làm mấy năm về trước. Sehun vốn định là đã bảo Chanyeol tắt phim đi nếu không vì cậu nhìn thấy những gương mặt quen thuộc trên màn ảnh – Kim Heechul, Park Jungsu, Lee Hyukjae, Choi Siwon và một số vị giáo sư khác nữa. Sehun nghĩ bộ phim khá là thú vị, cậu tự nhủ với bản thân lần sau gặp giáo sư sẽ nói đến bộ phim này.

“Sehun à.”, Chanyeol rúc đầu vào khe hõm ở cổ Sehun. Sự va chạm làm cậu rùng mình.

“Mmm?”

“Tại sao em lại giận anh?”

“Em không giận. Em chỉ là.”, Sehun dừng lại, liếm môi dưới, tay cậu vân vê chơi đùa với mái tóc của anh. “Thất vọng. Em thất vọng vì khi về nhà mà không có anh ở đó. Thất vọng vì em cứ luôn cho rằng anh sẽ luôn ở đó chờ đợi em. Em thất vọng vì bắt gặp anh với Yixing ở trạm xe buýt. Em thất vọng…”, Sehun kéo dài câu nói của mình, ngại ngùng đưa mắt nhìn xung quanh, tránh không để mắt cậu nhìn anh. “Em đã ghen tỵ.”

“Oh.”, Chanyeol lặng thinh. Đây là lần đầu tiên. “Thật à.”

“Ý em là, em biết thế giới của anh không phải lúc nào cũng chỉ có mình em. Và em là một kẻ tồi tệ kể từ sau chuyện của Luhan và em cứ lờ anh đi. Anh à, em thề đấy, em chưa bao giờ quên anh và em luôn cảm kích với những gì anh đã làm cho em. Thật sự thì em không biết bản thân sẽ ra sao nếu không có anh nữa.”

“Anh sẽ không rời bỏ em. Anh hứa.”

Chanyeol thở hắt khiến Sehun đông cứng. Cậu có cảm giác như một luồn điện chạy dọc toàn thân khi hơi thở của anh phà trên làn da cậu, khiến ruột gan cậu như muốn nổ tung. Ngay khi ánh mắt cậu bắt gặp đôi mắt to tròn của anh, Sehun biết có thứ gì đó bên trong cậu bùng nổ. Thứ gì đó rất lộn xộn, kéo gần cậu và anh đến bên nhau hơn. Một cơn cuồng phong của những đợt suy nghĩ và xúc cảm vây quanh Sehun khiến tim cậu đập dồn dập. Một cảm giác rất mới lạ nhưng cũng rất thân thuộc – một cảm giác mà Sehun luôn cảm thấy từ rất lâu rồi nhưng bản thân thì cứ phớt lờ mặc kệ. Cảm giác quen thuộc nhưng vô cùng sợ hãi; loại xúc cảm này thật sự khiến Sehun muốn phá tan vũ trụ và vươn lên nhảy nhót cùng người sao Hoả.

“Sehun à.”

“Sao anh?”

Những câu chữ như đang nhảy múa trên chiếc lưỡi gợi cảm của Chanyeol, như mỗi ký tự đều quyết định quấn lấy xung quanh đầu óc Sehun. Mọi thứ như buộc chặt cậu, tim đập nhanh như muốn nhấn chìm cậu vào những cảm xúc giấu kín và những lời nói không thể thốt nên. Mọi thứ gần giống như đêm hôm ấy, cái đêm mà đôi mắt sáng long lanh kia nhìn xuyên thấu tâm hồn cậu và khiến cậu run bần bật. Đêm mà đôi môi khô cằn, đầy mùi rượu được chịm đắm dưới môi anh khiến cho toàn thân đau buốt. Chanyeol muốn trốn thoát nhưng bản thân lại bị tê dại đi trước đôi mắt lấp lánh hôm nào, khiến thời gian như lắng đọng. Mọi thứ đều diễn ra như đêm hôm đó nhưng thực chất vẫn có chút khác biệt.

Oh Sehun dính chặt lấy anh. Sự sợ hãi và óng ánh của đôi mắt Park Chanyeol thật quá dễ dàng để nhận thấy. Hơi thở nặng nhọc, đi kèm với những nhịp tim đập thao thức loạn xạ, tất cả như hoà quyện làm một, mọi thứ thật quá rõ ràng.

“Đừng suy nghĩ nữa anh và hãy cứ làm đi.”

Khi giọng nói nhỏ nhẹ ấy thì thầm vào tai anh cùng bàn tay mềm mại vuốt dài từ gò má xuống quai hàm, Chanyeol biết rằng đêm nay thật sự rất khác biệt. Nó chính là đôi môi khô cằn, không còn mùi rượu, giữ chặt trên môi anh một lần nữa, Park Chanyeol nhận ra rằng mọi thứ lúc nào cũng rất khác. Nó là khi anh cảm nhận được bản thân bị ghì chặt lấy từ phía sau, kéo anh lại gần hơn, Park Chanyeol cho rằng nó có thể là, có thể thôi, là một sự khác biệt rất tốt – một sự khác biệt hoàn hảo.

“Sehun à, anh yêu em.”

Cả một thập kỷ qua với những cảm xúc giấu kín và những lời nói không bao giờ được lắng nghe, tất cả đều gộp lại trong câu nói vang lên giữa những làn môi hôn cuồng nhiệt và tiếng tim đập rộn ràng.

“Em biết.”

TO BE CONTINUED – HẾT CHƯƠNG 4(1).

P.s. Xin lỗi vì tốc độ của mình lại chậm đi :(( Chap này dài kinh khủng ấy >///< Đây là đoạn trước cảnh H, 4(2) sẽ có cảnh H ^_^ Nếu các bạn muốn thì để lại email mình sẽ gửi mail pass cho các bạn SAU KHI MÌNH UP CHAP 4(2).

Transfic| ChanHun | Chanyeol Trở Về |

Chanyeol Đã Trở Lại

Author: hyorakim

Translator: A.

Pairing: Chanyeol x Sehun

Summary: Câu chuyện về trí tưởng tượng, Chanyeol sau khi từ rừng trở về.

FIC ĐÃ XIN PER DỊCH TỪ TÁC GIẢ. VUI LÒNG KHÔNG ĐEM RA KHỎI WORDPRESS NÀY.

DO NOT TAKE OUT OF THIS WORDPRESS WITHOUT MY PERMISSION.

~

8.00AM

Chuyến bay của Chanyeol hạ cạnh xuống Incheon. Anh bước ra cùng quản lý và chiếc xe đẩy chất đầy hành lý và chiếc ghi ta trên ấy. Chanyeol cảm thấy hài lòng với bản thân khi đã mang theo chiếc ghi ta này suốt quãng thời gian qua đi quay chương trình solo như thế này.

Sau mình phải cảm ơn Sehun mới được.

“Em ngồi đây, anh đi ra ngoài xem vài vấn đề trước rồi quay lại.” Người quản lý nói rồi quay đi. Chanyeol ngồi đó, chỗ ngồi quen thuộc mà cậu vẫn hay ngồi cùng các thành viên trong sân bay, chỉ là lần này, nó khác xa những lần trước.

Chanyeol đang ngồi đây một mình, không thành viên nào bên cạnh.

Anh đẩy chiếc xe đẩy hành lý đén kế bên mình, gương mặt có chút thoáng buồn. Chanyeol biết hôm nay rất nhiều fan đến đây để chào mừng anh trở về, nên anh không thể để bản thân ũ rũ, anh phải tươi tắn và mỉm cười thật tươi.

Chanyeol lấy điện thoại ra và check. Về tới được đây mới có thể check được thông tin, và anh nhận ra mình đã bỏ lỡ mất ba lịch quay chương trình rồi.

Chắc mọi người đã rất chán vì không có mình, Chanyeol chắc là vậy.

Anh bật cười khi xem lại những video event, và cái khiến anh cười chính là Junmyeon hôm chủ nhật vừa rồi.

Không lẽ Junmyeon lại thua cá cược hay sao nhỉ?, Chanyeol băn khoăn.

Tay Chanyeol tiếp tục lướt trên màn hình điện thoại và anh nhận ra Tao đã hát thay cho anh những lúc anh vắng mặt, cảm thấy khá hài lòng vì Tao thật sữ hoàn thành rất tốt.

Chắc phải bàn với Junmyeon thưởng Tao cái gì đó quá, Chanyeol nghĩ.

Tiếp tục check đến chatroom trên kakaotalk, Chanyeol lần lượt đọc tin nhắn của từng người.

Tao: Thiệt là một đám hỗn loạn hôm qua, thật may là em vẫn an toàn.

Kai: Anh chỉ mới ngã từ sân khấu xuống chứ không phải trên đỉnh nói, đừng than vãn nữa.

Tao: Nhưng anh vẫn ngã và em có thèm quan tâm đâu.

Luhan: Anh đói rồi, tìm thứ gì ăn đi.

Kris: Sao mấy người không đi ngủ đi?

Kyungsoo: Luhan, anh muốn ăn gì hả?

Kai: Em cũng muốn ăn nữa!

Tao: Em nữa!

Sehun: Khi nào thì Chanyeol mới trở về thế?

Khuôn mặt Chanyeol xuất hiện một nụ cười nhẹ, anh lắc đầu. Tay anh di chuyển trên màn hình, thoát ra khỏi chatroom và trượt xuống để tìm ra tên Sehun. Anh nhấn vào đó.

Chanyeol: Nhóc con, dậy đi!

Anh chờ đợi một lúc và lập tức điện thoại rung lên báo hiệu có tin nhắn, và đồng thời cũng báo hiệu rằng Sehun vẫn đang thức.

Sehun: Anh về tới rồi hả?

Chanyeol: Không, họ bắt anh phải ở lại thêm vài ngày nữa.

Sehun: Nhưng hôm qua chị Ahreum và cả báo chí cũng nói anh sẽ trở về Seoul trong hôm nay mà.

Chanyeol: Anh không nghĩ là anh sẽ về đâu.

Sehun: Gì chớ? Anh giỡn với em hả? Mau về đi!

Chanyeol: ㅎㅎㅎ Mọi người có nhớ anh không? Anh vừa check tin nhắn thì thấy hình như ai cũng vui vẻ mà chẳng thèm nhớ đến anh.

Sehun: Phải mọi người ở đây thì vui vẻ lắm kể cả khi anh không thể ở đây >.< Nhưng mà cũng cần phải có thêm vitamin năng lượng chứ, anh mau về đi.

Chanyeol: Có phải em đang muốn xin xỏ gì không? Nếu như là thế thì để anh nói cho em biết là anh sẽ không mua gì đâu vì anh đâu phải Kris chớ.

Sehun: Và em cũng không phải Tao, đừng có lo. Vậy khi nào anh mới về?

Chanyeol: Anh về tới Incheon rồi. Em không lên mạng xem thông tin anh à? Anh cá là fan thể nào chả chụp hình anh trên đó.

Sehun: Sao em lại phải đi xem hình của anh chứ? Em có phải fan anh đâu.

Chanyeol: Nhưng em nhớ anh.

Sehun: Im đi! Ai nhớ anh, mau về đi nhé, em phải đi rồi, Junmyeon đang gọi em làm việc gì ấy, ý là ép em phải làm cơ. Anh ấy chả thay đổi gì cứ cái thái độ đó suốt tuần anh đi. Chí ít đó cũng là thứ anh cần biết đấy.

Chanyeol: Được rồi để anh nhắn với anh ấy là em vừa bảo anh ấy…

Sehun: Anh!!! Sao cũng được hẹn gặp nhau ở nhà nhé.

Chanyeol: OK.

Sehun ném điện thoại lên giường và ra khỏi phòng, đeo trên mình gương mặt vẫn còn ngái ngủ, đầu tóc rối bù. Cậu ghé ngang qua phòng Tao nhưng anh ấy vẫn chưa có dấu hiệu thức giậy, lại qua phòng Kai thì tên này vẫn còn đang lạc giữa xứ mộng mơ.

Cậu ngồi phịch xuống chiếc ghế bành, vơ lấy chiếc máy tính bảng của Junmyeon ở đó mà không thèm hỏi ý kiến, mở mạng và xem hình Chanyeol ở sân bay. Buổi sáng hôm nay như thế đó, Sehun ngồi ôm máy tính bảng và mỉm cười một mình trong phòng khách.

Áo khoác Kolon, hoodie đen, thật quả là sự lựa chọn của riêng Chanyeol và lúc nào trông Chanyeol cũng rất ổn với gu ăn mặc đó.

Mà hình như không phải lúc nào cũng ổn, cậu nghĩ.

Chanyeol nhấn chuông cửa và hy vọng sẽ nhận được màn chào đón nồng hậu của các thành viên những buồn thay cho anh, chỉ có Kyungsoo ra mở cửa, mặc một chiếc quần đùi và áo ba lỗ. Kyungsoo cứ mở mắt to dần to dần đến khi mắt không thể to được nữa thì cậu hối hả giúp Chanyeol và quản lý mang túi đồ vào trong.

-Kỳ nghỉ trong rừng thế nào? – Jongdae lù lù xuất hiện hỏi, tay vò đầu. Chanyeol lườm và không hề có ý định sẽ trả lời câu hỏi đó.

-Tớ đói.

.

.

.

Chanyeol lừ đừ bước ra khỏi buồng tắm, nơi mà cậu luôn hằng nhớ mong suốt mấy ngày qua, và giật bắn hai mắt trợn tròn khi Sehun đã ở ngay trước mặt tự bao giờ.

-Gì đây? – Chanyeol hỏi, anh biết chắc rằng đứa nhóc này lại sắp xin xỏ gì nữa rồi đấy.

-Nhớ cái cửa tiệm mà anh với em đi hồi gần đây nhất không? – Sehun hỏi, lẽo đẽo bước theo Chanyeol vào phòng của anh. Baekhyun đang nằm trên giường, nhìn về phía Chanyeol và Sehun, hai người đó giờ thậm chí còn không biết đến sự hiện diện của cậu.

-Anh mệt lắm Oh Sehun. – Chanyeol tiến lại bên tủ quần áo và lục tìm đồ để mặc.

-Nhưng anh đã hứa là sẽ cùng em đi khi anh trở về mà. – Sehun nài nỉ, anh nhìn cậu và tự hỏi từ khi nào thằng nhóc này lại giỏi trong việc nài nỉ và thuyết phục người khác đến như vậy.

Tao…, Chanyeol rút ra kết luận ngay tức thì.

-Đi chơi ngay đi khi có thể. Hai người chỉ có hôm nay rảnh rỗi thôi đấy, ngày mai chúng ta có lịch quay mà không nhớ sao? – Baekhyun nói mắt vẫn dán vào điện thoại. Sehun cười toe toét, gật gật đầu và sâu trong lòng cậu thầm cảm ơn Baekhyun vì đã theo phe mình. Chanyeol nhìn Baekhyun, rồi lại nhìn sang Sehun.

-Sao em không đi cùng Junmyeon đi kìa. – Anh vẫn cố tìm cách từ chối cậu.

-Anh Junmyeon bảo hôm nay đi nha sĩ, hình như anh ấy ngày càng bị lão hóa thì phải. – Sehun nhảy phóc lên giường Chanyeol và ngồi đó quan sát anh, người mà giờ đang thản nhiên thay quần áo trước mặt cậu. Sehun không cần phải xin phép Chanyeol hay gì hết vì Chanyeol không phải Luhan và dĩ nhiên anh sẽ hoàn toàn đồng ý kể cả khi cậu có nằm phè ra trên giường của anh.

-Anh! Anh không bị sạm da à? – Sehun ngồi phắt dậy và chỉ vào vùng da vai của Chanyeol. – Bí quyết là gì thế? – Sehun hỏi và Baekhyun đồng thời ném phăn điện thoại qua một bên, mắt tập trung nhìn vào bờ ngực trần của Chanyeol, chờ đợi câu trả lời.

-TÔI SẼ KHÔNG NÓI CHO HAI NGƯỜI BIẾT ĐÂU. – Chanyeol dậm chân và ném cái khăn tắm vào mặt Sehun.

-Em sẽ đãi anh một bữa. – Sehun mời mọc, cậu thật sự rất muốn đến cửa tiệm đó. Lịch làm việc quay show lúc nào cũng dày đặc khiến cậu không có thời gian, chỉ có hôm nay thôi, hoặc là hôm nay hoặc là chấm dứt. Sehun cũng biết nếu cậu hỏi Tao hay là Kai hay là Jongdae hay là Kyungsoo thì chắc chắn họ sẽ đồng ý đi cùng. Nhưng chỉ là, Sehun không muốn hỏi.

Vì cậu nhớ anh ấy quá mà, Park Chanyeol ấy. Anh là nguồn năng lượng sống của cả nhóm và Sehun nghĩ bản thân mình cần khá nhiều năng lượng sau một tuần không có anh bên cạnh.

.

.

.

Chanyeol bước ra khỏi phòng, mặc trên người chiếc áo màu xanh đen và nón chụp tai. Anh đang nghĩ đến chuyện mua một chiếc nón mới, có lẽ chút nữa sẽ mua sau. Sehun mỉm cười thật tươi khi cậu đã ngồi đây chờ anh từ nãy đến giờ. Cậu vớ ngay lấy nón của ai đó để trên bàn và đội vào cùng tông màu với chiếc áo đen đang mặc, quà lười biếng để có thể ăn diện gì thêm.

-Hai người tính đi hẹn hò hay sao? – Minseok đang ngồi ở bàn ăn bật hỏi vì anh thấy Chanyeol và Sehun quả thật ăn vận chả khác gì một cặp đôi chuẩn bị đi hẹn hò hết.

-À…

-Đúng rồi đấy ạ. Chào anh nhé. – Sehun trả lời thật nhanh trước khi Chanyeol kịp nói gì rồi cậu ôm lấy tay anh và kéo đi. – Đi nào cưng. – Sehun lại trao cho Chanyeol một nụ cười quái gỡ khác khiến anh phải làu bàu và đẩy tay cậu ra.

-Nè, thôi đi.

Sehun không khỏi phì cười vì cậu biết chắc anh sẽ hành động như thế. Chọc ghẹo người khác là một sở trường của Sehun và cậu tin rằng chính Chanyeol đã giúp cậu nhận ra điều đó.

-Cẩn thận đấy nhé. – Minseok nói vọng theo khi cả hai đóng sập cửa lại.

Cả hai cùng nhau bước trên đường đến nhà hàng quen thuộc để dùng bữa trưa.

-Hôm nay anh phải ăn cái gì đó thật đắt tiền mới được. – Chanyeol hào hứng hẳn, Sehun bật cười cố bước nhanh theo cho kịp anh.

-Anh nghĩ fan có bắt gặp chúng ta không? – Sehun hỏi khi bỗng dưng cái ý nghĩ đó xuất hiện trong đầu cậu.

-Mặc kệ, cứ đi chơi cho thỏa thích trước đã. – Chanyeol ôm chầm lấy vai Sehun, vừa đi vừa cười. Có vẻ anh đã lấy lại được nét vui vẻ như thường lệ sau khi bước ra khỏi nhà rồi đấy nhỉ.

Đây mới là thứ mà người ta gọi là tự do, Sehun nghĩ.

Hai người ngồi ăn đến mức no căng bụng không thể nào ăn thêm gì nữa.

-Quay Running Man thế nào? – Chanyeol hỏi, anh rất quan tâm nhìn Sehun chờ đợi câu trả lời. Chanyeol rất muốn được xuất hiện trong Running Man nhưng buồn thay anh lại phải quay chương trình khác. Để lần sau vậy.

-Rất vui. Anh nên xem vào chủ nhật này nè, nếu mà PD không cắt mất phần của EXO. Em cũng mong là họ không cắt mất. – Sehun đáp với nét mặt nghiêm nghị như thường ngày.

-Có vẻ như em làm không tốt nhỉ. – Chanyeol chọc ghẹo.

-Em làm tốt mà. Em đã cố gắng lắm, có khi còn hơn người khác nữa. – Sehun chun mũi. – Nhưng sẽ tốt hơn nhiều nếu anh cũng ở đó.

-Vậy nói PD lần sau lại mời chúng ta nữa đi. – Sehun nói cố làm Sehun cảm thấy ổn hơn. Thật tình trong lòng anh cảm thấy như được đong đầy, anh biết Sehun quan tâm và nhớ anh rất nhiều. Dù bản thân có hơi mệt nhưng không hiểu sao đi cùng cậu như thế này anh lại thấy như được tiếp thêm sức mạnh và hạnh phúc đến lạ thường.

-Phải đó chúng ta nên hỏi họ.

.

.

.

Chanyeol và Sehun cùng nhau sánh bước ra khỏi Chrome Heart với hai túi giấy lớn trên tay sau đó cả hai lại tiếp tục đi đến cửa hàng yêu thích của Sehun. Họ đang có đợt giảm giá mạnh nên hai người như quên bẵng mất kế hoạch cứ đứng đó mua gần hết cả cửa tiệm.

-Anh không nghĩ là chúng ta phải giấu cái túi này đi sao? – Sehun hỏi, tay quơ quơ chiếc túi giấy Chrome Heart trước mặt anh.

-Đi đến Taco đi. – Chanyeol đột nhiên gợi ý.

-Chi thế?

-Anh đang rất đói và anh nghĩ có người sẽ giúp chúng ta.

Điện thoại Sehun rung lên thông báo có tin nhắn mới.

Junmyeon: Làm gì cho lẹ còn về. Fan có bắt gặp hai đứa không?

Sehun: Tất nhiên rồi, là EXO mà.

Junmyeon: Mau trở về an toàn nhé.

Sehun: Vâng.

Chanyeol cùng Sehun bước vào quán Taco, giờ này đang đông khách ăn tối, kể cả fan. Không có dấu hiệu của Donghae, cả hai nhanh chóng tiến lại quầy để có thể mua gì đó cho bữa ăn tối.

-Anh đã gọi taxi chưa? – Sehun thì thầm vào tai Chanyeol.

-Rồi, em muốn ăn gì nào?

.

.

.

-Cảm ơn bác. – Chanyeol đáp và đưa cho mẹ Donghae túi Chrome Heart. Nó có thể hữu ích được phần nào. Fan hiện giờ vây quanh hai người rất đông và trông Sehun có vẻ hơi sợ, mà về nhà có khi còn bị quản lý mắng cho nữa. Chanyeol ra hiệu cho cậu ra ngoài đứng chờ taxi còn hơn là bị vây cứng như ở đây.

Chút xau taxi đến, Chanyeol nhường Sehun lên trước và thảy cả đống túi giấy vào trong chỗ Sehun ngồi và sập cửa. Người tài xế vốn chỉ tưởng có mỗi Sehun đi thôi nên nhấn ga và chạy nhưng sau anh nghe tiếng đập cửa của Chanyeol từ phía ngoài nên đã dừng lại để Chanyeol vào.

Ngay khi Chanyeol vừa ngồi trong xe Sehun đã bật cười khúc khích, thiệt là một tình huống trớ trêu cho anh ngay trước mặt rất nhiều fan như thế.

-Em sẽ kể cho mọi người nghe về điều này. – Sehun liền nảy ra ý tưởng táo bạo đó.

-Này Sehun, nói đi và anh sẽ không đi với em nữa.

-ㅎㅎㅎ

-Oh Sehun!!

-Anh này.

-Gì?

-Cảm ơn anh, lần sau lại đi nữa nhé.

HẾT.